Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 307: Đừng Đừng Trả Thù Nữa”

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Mỹ An đã nhận được báo cáo từ phía tập đoàn, đúng là một chút trò vặt này không sao làm khó được Lưu Văn Trường.Mỹ An có thể kéo dài thời gian nghiệm chứng những báo cáo này ra thêm vài ngày nhưng cũng không kéo được quá lâu. “Chị hai, bên phía Tấn Khang đã có tin tức gì mới chưa?” “Người vẫn chưa bắt được” - Mỹ Tâm lắc đầu. “Không ổn rồi, chúng ta không còn nhiều thời gian” “Mỹ An, sau chuyến đi gặp chú Trung em vẫn quyết tâm trả thù sao?” “Không lẽ chị có ý tha thứ cho ông ta?” - Mỹ An khó hiểu. “Tất nhiên là không nhưng nếu em muốn bỏ qua chuyện này chị cũng sẽ đồng ý.Chúng ta đi đến ngày hôm nay đã trả qua đủ mọi khó khăn thử thách rồi, chị nhìn em vì chuyện này mà hao mòn từng ngày, thật sự không nhìn nổi nữa” - Mỹ Tâm ôm lấy vai cô. Nếu là Trần Mỹ Tâm trước đây chắc chắn không dễ dàng buông tha cho Lưu Văn Trường nhưng chị đã từng trải qua sinh tử.Tỉnh lại sau cơn mê man dài, Mỹ Tâm nhận ra được sống và sống hạnh phúc cùng những người mình yêu thương mới là quan trọng nhất. “Em ổn mà, em chỉ cảm thấy bản thân quá vô dụng, đến tận bây giờ vẫn chưa tìm được một chứng cứ nào có giá trị” - Mỹ An mím môi. “Thuộc hạ của Tấn Khang nói rằng chỉ trong nay mai thôi có thể tóm được tên kia.Chúng ta chỉ cần kiên nhẫn thêm một chút nữa thôi”. “Em có đầy kiên nhẫn chỉ sợ thời gian không cho phép cho chúng ta chờ thêm” - Mỹ An hít sâu một hơi. Ngay lúc hai chị em đang lo lắng vì bao công sức sắp đổ sông đổ bể thì Thanh Nhi bất ngờ xuất hiện.Hai mắt Thanh Nhi vẫn còn đang rưng rưng, khuôn mặt không giấu nổi sự xúc động. “Em vừa gặp mẹ” Mỹ An và Mỹ Tâm ngây ra mấy giây sau đó bước tới ôm cô vào lòng, vỗ về: “Bà ấy nói gì với em?” “Bà ấy xin lỗi em và nói rằng rất thương ba chị em mình” - Thanh Nhi nghẹn ngào - “Đây là lần đầu tiên em được có mẹ, em không biết sao nhưng em không thấy hận bà ấy chút nào.” Mỹ An cong môi cười, nhẹ giọng nói: “Không hận thì không hận, có ai lại muốn hận cha mẹ của mình đâu.Bà ấy yêu thương em, em cứ bình thản mà tiếp nhận nó thôi”. “Chị Mỹ Tâm, chị Mỹ An, hai người để mẹ và cha em rời đi được không? Đừng...!đừng trả thù nữa” - Thanh Nhi nói với giọng cầu xin, cô biết nói ra điều này thật là ích kỷ nhưng cô không muốn cha mình vào tù. “Em biết em không có tư cách nói những lời này nhưng đó là cha em, là người mẹ em mong ngóng hơn hai mươi năm, em...!em không muốn nhìn ai bị tổn thương” Mỹ Tâm lắc đầu thở dài, chị thật sự không biết nên trả lời Thanh Nhi thể nào.Biểu cảm trên mặt Mỹ An căng cứng, nếu có thể buông tay cô đã buông từ lâu rồi..

Mỹ An đã nhận được báo cáo từ phía tập đoàn, đúng là một chút trò vặt này không sao làm khó được Lưu Văn Trường.

Mỹ An có thể kéo dài thời gian nghiệm chứng những báo cáo này ra thêm vài ngày nhưng cũng không kéo được quá lâu. 

“Chị hai, bên phía Tấn Khang đã có tin tức gì mới chưa?” 

“Người vẫn chưa bắt được” - Mỹ Tâm lắc đầu. 

“Không ổn rồi, chúng ta không còn nhiều thời gian” 

“Mỹ An, sau chuyến đi gặp chú Trung em vẫn quyết tâm trả thù sao?” 

“Không lẽ chị có ý tha thứ cho ông ta?” - Mỹ An khó hiểu. 

“Tất nhiên là không nhưng nếu em muốn bỏ qua chuyện này chị cũng sẽ đồng ý.

Chúng ta đi đến ngày hôm nay đã trả qua đủ mọi khó khăn thử thách rồi, chị nhìn em vì chuyện này mà hao mòn từng ngày, thật sự không nhìn nổi nữa” - Mỹ Tâm ôm lấy vai cô. 

Nếu là Trần Mỹ Tâm trước đây chắc chắn không dễ dàng buông tha cho Lưu Văn Trường nhưng chị đã từng trải qua sinh tử.

Tỉnh lại sau cơn mê man dài, Mỹ Tâm nhận ra được sống và sống hạnh phúc cùng những người mình yêu thương mới là quan trọng nhất. 

“Em ổn mà, em chỉ cảm thấy bản thân quá vô dụng, đến tận bây giờ vẫn chưa tìm được một chứng cứ nào có giá trị” - Mỹ An mím môi. 

“Thuộc hạ của Tấn Khang nói rằng chỉ trong nay mai thôi có thể tóm được tên kia.

Chúng ta chỉ cần kiên nhẫn thêm một chút nữa thôi”. 

“Em có đầy kiên nhẫn chỉ sợ thời gian không cho phép cho chúng ta chờ thêm” - Mỹ An hít sâu một hơi. 

Ngay lúc hai chị em đang lo lắng vì bao công sức sắp đổ sông đổ bể thì Thanh Nhi bất ngờ xuất hiện.

Hai mắt Thanh Nhi vẫn còn đang rưng rưng, khuôn mặt không giấu nổi sự xúc động. 

“Em vừa gặp mẹ” 

Mỹ An và Mỹ Tâm ngây ra mấy giây sau đó bước tới ôm cô vào lòng, vỗ về: 

“Bà ấy nói gì với em?” 

“Bà ấy xin lỗi em và nói rằng rất thương ba chị em mình” - Thanh Nhi nghẹn ngào - “Đây là lần đầu tiên em được có mẹ, em không biết sao nhưng em không thấy hận bà ấy chút nào.” 

Mỹ An cong môi cười, nhẹ giọng nói: 

“Không hận thì không hận, có ai lại muốn hận cha mẹ của mình đâu.

Bà ấy yêu thương em, em cứ bình thản mà tiếp nhận nó thôi”. 

“Chị Mỹ Tâm, chị Mỹ An, hai người để mẹ và cha em rời đi được không? Đừng...!đừng trả thù nữa” - Thanh Nhi nói với giọng cầu xin, cô biết nói ra điều này thật là ích kỷ nhưng cô không muốn cha mình vào tù. 

“Em biết em không có tư cách nói những lời này nhưng đó là cha em, là người mẹ em mong ngóng hơn hai mươi năm, em...!em không muốn nhìn ai bị tổn thương” 

Mỹ Tâm lắc đầu thở dài, chị thật sự không biết nên trả lời Thanh Nhi thể nào.

Biểu cảm trên mặt Mỹ An căng cứng, nếu có thể buông tay cô đã buông từ lâu rồi..

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Mỹ An đã nhận được báo cáo từ phía tập đoàn, đúng là một chút trò vặt này không sao làm khó được Lưu Văn Trường.Mỹ An có thể kéo dài thời gian nghiệm chứng những báo cáo này ra thêm vài ngày nhưng cũng không kéo được quá lâu. “Chị hai, bên phía Tấn Khang đã có tin tức gì mới chưa?” “Người vẫn chưa bắt được” - Mỹ Tâm lắc đầu. “Không ổn rồi, chúng ta không còn nhiều thời gian” “Mỹ An, sau chuyến đi gặp chú Trung em vẫn quyết tâm trả thù sao?” “Không lẽ chị có ý tha thứ cho ông ta?” - Mỹ An khó hiểu. “Tất nhiên là không nhưng nếu em muốn bỏ qua chuyện này chị cũng sẽ đồng ý.Chúng ta đi đến ngày hôm nay đã trả qua đủ mọi khó khăn thử thách rồi, chị nhìn em vì chuyện này mà hao mòn từng ngày, thật sự không nhìn nổi nữa” - Mỹ Tâm ôm lấy vai cô. Nếu là Trần Mỹ Tâm trước đây chắc chắn không dễ dàng buông tha cho Lưu Văn Trường nhưng chị đã từng trải qua sinh tử.Tỉnh lại sau cơn mê man dài, Mỹ Tâm nhận ra được sống và sống hạnh phúc cùng những người mình yêu thương mới là quan trọng nhất. “Em ổn mà, em chỉ cảm thấy bản thân quá vô dụng, đến tận bây giờ vẫn chưa tìm được một chứng cứ nào có giá trị” - Mỹ An mím môi. “Thuộc hạ của Tấn Khang nói rằng chỉ trong nay mai thôi có thể tóm được tên kia.Chúng ta chỉ cần kiên nhẫn thêm một chút nữa thôi”. “Em có đầy kiên nhẫn chỉ sợ thời gian không cho phép cho chúng ta chờ thêm” - Mỹ An hít sâu một hơi. Ngay lúc hai chị em đang lo lắng vì bao công sức sắp đổ sông đổ bể thì Thanh Nhi bất ngờ xuất hiện.Hai mắt Thanh Nhi vẫn còn đang rưng rưng, khuôn mặt không giấu nổi sự xúc động. “Em vừa gặp mẹ” Mỹ An và Mỹ Tâm ngây ra mấy giây sau đó bước tới ôm cô vào lòng, vỗ về: “Bà ấy nói gì với em?” “Bà ấy xin lỗi em và nói rằng rất thương ba chị em mình” - Thanh Nhi nghẹn ngào - “Đây là lần đầu tiên em được có mẹ, em không biết sao nhưng em không thấy hận bà ấy chút nào.” Mỹ An cong môi cười, nhẹ giọng nói: “Không hận thì không hận, có ai lại muốn hận cha mẹ của mình đâu.Bà ấy yêu thương em, em cứ bình thản mà tiếp nhận nó thôi”. “Chị Mỹ Tâm, chị Mỹ An, hai người để mẹ và cha em rời đi được không? Đừng...!đừng trả thù nữa” - Thanh Nhi nói với giọng cầu xin, cô biết nói ra điều này thật là ích kỷ nhưng cô không muốn cha mình vào tù. “Em biết em không có tư cách nói những lời này nhưng đó là cha em, là người mẹ em mong ngóng hơn hai mươi năm, em...!em không muốn nhìn ai bị tổn thương” Mỹ Tâm lắc đầu thở dài, chị thật sự không biết nên trả lời Thanh Nhi thể nào.Biểu cảm trên mặt Mỹ An căng cứng, nếu có thể buông tay cô đã buông từ lâu rồi..

Chương 307: Đừng Đừng Trả Thù Nữa”