Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 318: “đã Lâu Không Gặp Hướng Thu Vân”
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Hướng Thu Vân nhìn chằm chằm vào cánh cửa, cau mày dùng sức chà chà chỗ bị anh hôn lên, mãi cho đến khi cái trán cũng bị sát cho đỏ au thì cô mới dừng lại, cởi giày lên giường.Trên giường và trên chăn đều là mùi hương của Hạ Vũ Hào, cô cho rằng trong tình cảnh này cô sẽ không ngủ được.Nhưng không biết là do quá mệt hay là nguyên nhân nào khác, không được bao lâu sau khi nằm xuống thì cô đã ngủ say rồi.Đến khi một loạt tiếng động ồn ào vang lên mới đánh thức được Hướng Thu Vân, bên ngoài giống như có rất nhiều người đang nói chuyện và đi lại, cô ngồi dậy mang giày vào, đẩy cửa đi ra ngoài.Ngoại trừ Hạ Vũ Hào cùng với Phó Tổng Giám đốc Lý, trong văn phòng còn có rất nhiều người khác, trong tay bọn họ ôm từng xấp từng xấp hồ sơ đang bận rộn chuyện gì đó.Còn có một người ngồi đối diện Hạ Vũ Hào, người đó có nhiều nét trông giống anh, nhưng dưới đuôi mắt lại có một nốt ruồi lệ, làn da rất trắng, khí chất có hơi trung tính.Trước đây cô đã gặp người này, đây là con trai nhỏ của dì Ba nhà họ Hạ, tên là Hạ Nhuận Trạch.Thấy cô từ trong phòng nghỉ đi ra, những người đang bận rộn trong phòng làm việc đều sửng sốt một chút cùng nhìn về phía cô, Hạ Nhuận Trạch cũng thế.“Đã lâu không gặp, Hướng Thu Vân” Hạ Nhuận Trạch chào hỏi cô, giọng nói nằm trong khoảng vực giữa nam và nữ, rất từ tính.Hướng Thu Vân không thân với anh ta nên cô chỉ nở một nụ cười lạnh nhạt.Thấy vậy trong mắt Hạ Vũ Hào hiện lên một chút tia sáng, anh đứng dậy đi đến trước mặt Hướng Thu Vân, vừa hay ngăn cản ánh mắt nhìn về phía cô của Hạ Nhuận Trạch: “Làm ồn đến em à? Mang nút bịt tai rồi ngủ tiếp một lát đi, chờ đến trưa sẽ dẫn em ra ngoài ăn cơm”.Truyện Quân SựThái độ thân mật không chút nào che giấu của anh dành cho Hướng Thu Vân một thời gian rồi nhưng cô vẫn không thể thật sự thích ứng được, theo bản năng lùi về phía sau vài bước.“Hoá ra tình cảm của anh Ba và cô Hướng cũng không tốt như tôi tưởng ha.” Hạ Nhuận Trạch kéo dài giọng nói của mình.Hạ Vũ Hào xoay người, vẻ mặt lạnh tanh nhìn anh ta: “Ừ, cũng chỉ tốt hơn một chút so với quan hệ của cậu và Hân Yên thôi.” “Lời nói của anh Ba có ý châm biếm đấy” Hạ Nhuận Trạch một tay chống cằm, dưới ánh mặt trời, nốt ruồi lệ dưới mắt tản ra sự quyến rũ: “Là bởi vì ông nội đưa vị trí Tổng Giám đốc cho tôi sao?” Hạ Vũ Hào: “Không phải, chỉ đơn giản là nhìn cậu không vừa mắt mà thôi.” Hạ Nhuận Trạch đứng thẳng người lên: "Cái gì anh cũng đều không có, vậy mà còn có thể nói chuyện thẳng thắn như vậy.Anh ba, anh quả thật làm cho tôi bội phục vô cùng”.“Về sau cậu sẽ càng thấy bội phục tôi nhiều hơn nữa đấy.” Hạ Vũ Hào cười nói: “Hướng Thu Vân còn đang mang thai, rất nhanh bị đói bụng, bây giờ lại có Phó tổng giám đốc Lý đang ở đây nên tôi sẽ cùng cô ấy đi ăn tối trước”.
Hướng Thu Vân nhìn chằm chằm vào cánh cửa, cau mày dùng sức chà chà
chỗ bị anh hôn lên, mãi cho đến khi cái trán cũng bị sát cho đỏ au thì cô mới dừng lại, cởi giày lên giường.
Trên giường và trên chăn đều là mùi hương của Hạ Vũ Hào, cô cho rằng trong tình cảnh này cô sẽ không ngủ được.
Nhưng không biết là do quá mệt hay là nguyên nhân nào khác, không được bao lâu sau khi nằm xuống thì cô đã ngủ say rồi.
Đến khi một loạt tiếng động ồn ào vang lên mới đánh thức được Hướng Thu Vân, bên ngoài giống như có rất nhiều người đang nói chuyện và đi lại, cô ngồi dậy mang giày vào, đẩy cửa đi ra ngoài.
Ngoại trừ Hạ Vũ Hào cùng với Phó Tổng Giám đốc Lý, trong văn phòng còn có rất nhiều người khác, trong tay bọn họ ôm từng xấp từng xấp hồ sơ đang bận rộn chuyện gì đó.
Còn có một người ngồi đối diện Hạ Vũ Hào, người đó có nhiều nét trông giống anh, nhưng dưới đuôi mắt lại có một nốt ruồi lệ, làn da rất trắng, khí chất có hơi trung tính.
Trước đây cô đã gặp người này, đây là con trai nhỏ của dì Ba nhà họ Hạ, tên là Hạ Nhuận Trạch.
Thấy cô từ trong phòng nghỉ đi ra, những người đang bận rộn trong phòng làm việc đều sửng sốt một chút cùng nhìn về phía cô, Hạ Nhuận Trạch cũng thế.
“Đã lâu không gặp, Hướng Thu Vân” Hạ Nhuận Trạch chào hỏi cô, giọng nói nằm trong khoảng vực giữa nam và nữ, rất từ tính.
Hướng Thu Vân không thân với anh ta nên cô chỉ nở một nụ cười lạnh nhạt.
Thấy vậy trong mắt Hạ Vũ Hào hiện lên một chút tia sáng, anh đứng dậy đi đến trước mặt Hướng Thu Vân, vừa hay ngăn cản ánh mắt nhìn về phía cô của Hạ Nhuận Trạch: “Làm ồn đến em à? Mang nút bịt tai rồi ngủ tiếp một lát đi, chờ đến trưa sẽ dẫn em ra ngoài ăn cơm”.
Truyện Quân Sự
Thái độ thân mật không chút nào che giấu của anh dành cho Hướng Thu Vân một thời gian rồi nhưng cô vẫn không thể thật sự thích ứng được, theo bản năng lùi về phía sau vài bước.
“Hoá ra tình cảm của anh Ba và cô Hướng cũng không tốt như tôi tưởng ha.
” Hạ Nhuận Trạch kéo dài giọng nói của mình.
Hạ Vũ Hào xoay người, vẻ mặt lạnh tanh nhìn anh ta: “Ừ, cũng chỉ tốt hơn một
chút so với quan hệ của cậu và Hân Yên thôi.
”
“Lời nói của anh Ba có ý châm biếm đấy” Hạ Nhuận Trạch một tay chống cằm, dưới ánh mặt trời, nốt ruồi lệ dưới mắt tản ra sự quyến rũ: “Là bởi vì ông nội đưa vị trí Tổng Giám đốc cho tôi sao?”
Hạ Vũ Hào: “Không phải, chỉ đơn giản là nhìn cậu không vừa mắt mà thôi.
”
Hạ Nhuận Trạch đứng thẳng người lên: "Cái gì anh cũng đều không có, vậy mà còn có thể nói chuyện thẳng thắn như vậy.
Anh ba, anh quả thật làm cho tôi bội phục vô cùng”.
“Về sau cậu sẽ càng thấy bội phục tôi nhiều hơn nữa đấy.
” Hạ Vũ Hào cười nói: “Hướng Thu Vân còn đang mang thai, rất nhanh bị đói bụng, bây giờ lại có Phó tổng giám đốc Lý đang ở đây nên tôi sẽ cùng cô ấy đi ăn tối trước”.
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Hướng Thu Vân nhìn chằm chằm vào cánh cửa, cau mày dùng sức chà chà chỗ bị anh hôn lên, mãi cho đến khi cái trán cũng bị sát cho đỏ au thì cô mới dừng lại, cởi giày lên giường.Trên giường và trên chăn đều là mùi hương của Hạ Vũ Hào, cô cho rằng trong tình cảnh này cô sẽ không ngủ được.Nhưng không biết là do quá mệt hay là nguyên nhân nào khác, không được bao lâu sau khi nằm xuống thì cô đã ngủ say rồi.Đến khi một loạt tiếng động ồn ào vang lên mới đánh thức được Hướng Thu Vân, bên ngoài giống như có rất nhiều người đang nói chuyện và đi lại, cô ngồi dậy mang giày vào, đẩy cửa đi ra ngoài.Ngoại trừ Hạ Vũ Hào cùng với Phó Tổng Giám đốc Lý, trong văn phòng còn có rất nhiều người khác, trong tay bọn họ ôm từng xấp từng xấp hồ sơ đang bận rộn chuyện gì đó.Còn có một người ngồi đối diện Hạ Vũ Hào, người đó có nhiều nét trông giống anh, nhưng dưới đuôi mắt lại có một nốt ruồi lệ, làn da rất trắng, khí chất có hơi trung tính.Trước đây cô đã gặp người này, đây là con trai nhỏ của dì Ba nhà họ Hạ, tên là Hạ Nhuận Trạch.Thấy cô từ trong phòng nghỉ đi ra, những người đang bận rộn trong phòng làm việc đều sửng sốt một chút cùng nhìn về phía cô, Hạ Nhuận Trạch cũng thế.“Đã lâu không gặp, Hướng Thu Vân” Hạ Nhuận Trạch chào hỏi cô, giọng nói nằm trong khoảng vực giữa nam và nữ, rất từ tính.Hướng Thu Vân không thân với anh ta nên cô chỉ nở một nụ cười lạnh nhạt.Thấy vậy trong mắt Hạ Vũ Hào hiện lên một chút tia sáng, anh đứng dậy đi đến trước mặt Hướng Thu Vân, vừa hay ngăn cản ánh mắt nhìn về phía cô của Hạ Nhuận Trạch: “Làm ồn đến em à? Mang nút bịt tai rồi ngủ tiếp một lát đi, chờ đến trưa sẽ dẫn em ra ngoài ăn cơm”.Truyện Quân SựThái độ thân mật không chút nào che giấu của anh dành cho Hướng Thu Vân một thời gian rồi nhưng cô vẫn không thể thật sự thích ứng được, theo bản năng lùi về phía sau vài bước.“Hoá ra tình cảm của anh Ba và cô Hướng cũng không tốt như tôi tưởng ha.” Hạ Nhuận Trạch kéo dài giọng nói của mình.Hạ Vũ Hào xoay người, vẻ mặt lạnh tanh nhìn anh ta: “Ừ, cũng chỉ tốt hơn một chút so với quan hệ của cậu và Hân Yên thôi.” “Lời nói của anh Ba có ý châm biếm đấy” Hạ Nhuận Trạch một tay chống cằm, dưới ánh mặt trời, nốt ruồi lệ dưới mắt tản ra sự quyến rũ: “Là bởi vì ông nội đưa vị trí Tổng Giám đốc cho tôi sao?” Hạ Vũ Hào: “Không phải, chỉ đơn giản là nhìn cậu không vừa mắt mà thôi.” Hạ Nhuận Trạch đứng thẳng người lên: "Cái gì anh cũng đều không có, vậy mà còn có thể nói chuyện thẳng thắn như vậy.Anh ba, anh quả thật làm cho tôi bội phục vô cùng”.“Về sau cậu sẽ càng thấy bội phục tôi nhiều hơn nữa đấy.” Hạ Vũ Hào cười nói: “Hướng Thu Vân còn đang mang thai, rất nhanh bị đói bụng, bây giờ lại có Phó tổng giám đốc Lý đang ở đây nên tôi sẽ cùng cô ấy đi ăn tối trước”.