Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 321: “chính Là Cô Ta Là Hướng Thu Vân!”

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Hướng Thu Vân nhìn lướt qua đàm phóng viên đang đứng, mặt không có chút biểu tình nào: “Giang Hân Yên mới vừa làm đơn kiện tôi, mọi người đều biết chuyện này, bây giờ tất cả lại đều đem hết lực chú ý của mình đặt lên một người bình thường như tôi, tôi có nên cảm thấy mình rất vinh hạnh không?” Nói rồi cô thuận tay gạt mấy người phóng viên đang đứng ở phía trước ra: "Làm ơn nhường đường một chút, cảm ơn.” Các phóng viên không có ý định nhượng bộ, chỉ là lực tay của cô quá mạnh, mấy người phóng viên phía trước trực tiếp bị đẩy ra hai bên.Mà mấy người đang đứng phía sau thấy vậy cũng vô thức tránh sang bên cạnh. Hướng Thu Vân đi thẳng đến chiếc Porsche, mở cửa rồi ngồi vào ghế phụ, Hạ Vũ Hào đi theo phía sau cô cũng ngồi vào trong xe. “Nói chuyện với các phóng viên hùng hổ như vậy, em không sợ bọn họ viết bài lung tung à?” Hạ Vũ Hào khởi động xe, không chút để ý hỏi. Hướng Thu Vân chỉ cười nhạt một tiếng: "Đặt vấn đề hỏi thiên vị đến vậy, sự tình bên trong còn biết rõ ràng như thế, vừa thấy cũng biết bọn họ là do Giang Hân Yên phái tới.Cho dù tôi có nói như thế nào đi nữa thì bọn họ còn có thể nói tốt giúp tôi sao? Hạ Vũ Hào ừ một tiếng, không nói nữa. Hai người lái xe chạy thẳng đến một nhà hàng gần nhất, lúc này mới 10 giờ rưỡi, vẫn chưa đến giờ ăn cơm trưa.Hạ Vũ Hào liền đề nghị cả hai cùng đi xem phim trước, trong lòng Hướng Thu Vân phiền muộn, có chút không thoải mái nên cũng không thèm cự tuyệt. Hai người đứng xếp hàng mua vé và đồ ăn, lại bị một nhóm người đứng ở phía sau lưng chỉ chỉ trỏ trỏ. “Chính là cô ta, là Hướng Thu Vân!” “Bởi vì một chút ghen tuông tranh giành tình cảm liền muốn lái xe đâm chết bạn tốt của mình, trên đời này sao lại có một người độc ác xấu xa như vậy chứ?” “Thế mà Giang Hân Yên vẫn còn coi cô ta là bạn tốt của mình, không nhẫn tâm truy tố cô ta, chỉ là để cô ta phải ngồi tù hai năm mà thôi.Kết quả mới vừa ra tù, cô ta liền tới làm tiểu tam phá hoại hạnh phúc người ta, thật là cái đồ không biết xấu hổ vô liêm sỉ!” “Có một người bạn như vậy, Giang Hân Yên đúng là xui xẻo tám đời!” Hướng Thu Vân quay đầu nhìn lại, liền thấy mấy cô gái bộ dạng có vẻ như là học sinh cấp ba đang nhìn mình bằng vẻ mặt chán ghét. Thấy cô nhìn qua, mấy cô gái này cũng không lùi lại, một cô gái trong nhóm còn buông lời chửi bới trước mắt cô: "Lớn lên đã xấu như vậy còn muốn làm yêu tinh, đúng là đồ không biết xấu hổ!” “Hiện tại tiểu tam đều càn rỡ như vậy sao?” Một cô gái đứng bên cạnh cô gái này cũng chêm vào. Hướng Thu Vân mím môi không nói thêm câu gì nữa chỉ thu hồi ánh mắt lại.Những phóng viên này chắc là đã đem tin tức phát tán ra bên ngoài rồi.Những người bây giờ đang tức giận mắng chửi cô chắc là cũng không ít, nếu mà cô cứ chăm chăm đi so đo với từng người từng người một chỉ sợ chính cô sẽ là người bị tức chết đầu tiên. Hạ Vũ Hào xoay người lại, ánh mắt dừng ở trên người mấy cô gái này, lông mày khẽ nhíu lại một chút..

Hướng Thu Vân nhìn lướt qua đàm phóng viên đang đứng, mặt không có chút biểu tình nào: “Giang Hân Yên mới vừa làm đơn kiện tôi, mọi người đều biết chuyện này, bây giờ tất cả lại đều đem hết lực chú ý của mình đặt lên một người bình thường như tôi, tôi có nên cảm thấy mình rất vinh hạnh không?” 

Nói rồi cô thuận tay gạt mấy người phóng viên đang đứng ở phía trước ra: "Làm ơn nhường đường một chút, cảm ơn.” 

Các phóng viên không có ý định nhượng bộ, chỉ là lực tay của cô quá mạnh, mấy người phóng viên phía trước trực tiếp bị đẩy ra hai bên.

Mà mấy người đang đứng phía sau thấy vậy cũng vô thức tránh sang bên cạnh. 

Hướng Thu Vân đi thẳng đến chiếc Porsche, mở cửa rồi ngồi vào ghế phụ, Hạ Vũ Hào đi theo phía sau cô cũng ngồi vào trong xe. 

“Nói chuyện với các phóng viên hùng hổ như vậy, em không sợ bọn họ viết bài lung tung à?” Hạ Vũ Hào khởi động xe, không chút để ý hỏi. 

Hướng Thu Vân chỉ cười nhạt một tiếng: "Đặt vấn đề hỏi thiên vị đến vậy, sự tình bên trong còn biết rõ ràng như thế, vừa thấy cũng biết bọn họ là do Giang Hân Yên phái tới.

Cho dù tôi có nói như thế nào đi nữa thì bọn họ còn có thể nói tốt giúp tôi sao? 

Hạ Vũ Hào ừ một tiếng, không nói nữa. 

Hai người lái xe chạy thẳng đến một nhà hàng gần nhất, lúc này mới 10 giờ rưỡi, vẫn chưa đến giờ ăn cơm trưa.

Hạ Vũ Hào liền đề nghị cả hai cùng đi xem phim trước, trong lòng Hướng Thu Vân phiền muộn, có chút không thoải mái nên cũng không thèm cự tuyệt. 

Hai người đứng xếp hàng mua vé và đồ ăn, lại bị một nhóm người đứng ở phía sau lưng chỉ chỉ trỏ trỏ. 

“Chính là cô ta, là Hướng Thu Vân!” “Bởi vì một chút ghen tuông tranh giành tình cảm liền muốn lái xe đâm chết 

bạn tốt của mình, trên đời này sao lại có một người độc ác xấu xa như vậy chứ?” 

“Thế mà Giang Hân Yên vẫn còn coi cô ta là bạn tốt của mình, không nhẫn tâm truy tố cô ta, chỉ là để cô ta phải ngồi tù hai năm mà thôi.

Kết quả mới vừa ra tù, cô ta liền tới làm tiểu tam phá hoại hạnh phúc người ta, thật là cái đồ không biết xấu hổ vô liêm sỉ!” 

“Có một người bạn như vậy, Giang Hân Yên đúng là xui xẻo tám đời!” 

Hướng Thu Vân quay đầu nhìn lại, liền thấy mấy cô gái bộ dạng có vẻ như là học sinh cấp ba đang nhìn mình bằng vẻ mặt chán ghét. 

Thấy cô nhìn qua, mấy cô gái này cũng không lùi lại, một cô gái trong nhóm còn buông lời chửi bới trước mắt cô: "Lớn lên đã xấu như vậy còn muốn làm yêu tinh, đúng là đồ không biết xấu hổ!” 

“Hiện tại tiểu tam đều càn rỡ như vậy sao?” Một cô gái đứng bên cạnh cô gái này cũng chêm vào. 

Hướng Thu Vân mím môi không nói thêm câu gì nữa chỉ thu hồi ánh mắt lại.

Những phóng viên này chắc là đã đem tin tức phát tán ra bên ngoài rồi.

Những người bây giờ đang tức giận mắng chửi cô chắc là cũng không ít, nếu mà cô cứ chăm chăm đi so đo với từng người từng người một chỉ sợ chính cô sẽ là người bị tức chết đầu tiên. 

Hạ Vũ Hào xoay người lại, ánh mắt dừng ở trên người mấy cô gái này, lông mày khẽ nhíu lại một chút..

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Hướng Thu Vân nhìn lướt qua đàm phóng viên đang đứng, mặt không có chút biểu tình nào: “Giang Hân Yên mới vừa làm đơn kiện tôi, mọi người đều biết chuyện này, bây giờ tất cả lại đều đem hết lực chú ý của mình đặt lên một người bình thường như tôi, tôi có nên cảm thấy mình rất vinh hạnh không?” Nói rồi cô thuận tay gạt mấy người phóng viên đang đứng ở phía trước ra: "Làm ơn nhường đường một chút, cảm ơn.” Các phóng viên không có ý định nhượng bộ, chỉ là lực tay của cô quá mạnh, mấy người phóng viên phía trước trực tiếp bị đẩy ra hai bên.Mà mấy người đang đứng phía sau thấy vậy cũng vô thức tránh sang bên cạnh. Hướng Thu Vân đi thẳng đến chiếc Porsche, mở cửa rồi ngồi vào ghế phụ, Hạ Vũ Hào đi theo phía sau cô cũng ngồi vào trong xe. “Nói chuyện với các phóng viên hùng hổ như vậy, em không sợ bọn họ viết bài lung tung à?” Hạ Vũ Hào khởi động xe, không chút để ý hỏi. Hướng Thu Vân chỉ cười nhạt một tiếng: "Đặt vấn đề hỏi thiên vị đến vậy, sự tình bên trong còn biết rõ ràng như thế, vừa thấy cũng biết bọn họ là do Giang Hân Yên phái tới.Cho dù tôi có nói như thế nào đi nữa thì bọn họ còn có thể nói tốt giúp tôi sao? Hạ Vũ Hào ừ một tiếng, không nói nữa. Hai người lái xe chạy thẳng đến một nhà hàng gần nhất, lúc này mới 10 giờ rưỡi, vẫn chưa đến giờ ăn cơm trưa.Hạ Vũ Hào liền đề nghị cả hai cùng đi xem phim trước, trong lòng Hướng Thu Vân phiền muộn, có chút không thoải mái nên cũng không thèm cự tuyệt. Hai người đứng xếp hàng mua vé và đồ ăn, lại bị một nhóm người đứng ở phía sau lưng chỉ chỉ trỏ trỏ. “Chính là cô ta, là Hướng Thu Vân!” “Bởi vì một chút ghen tuông tranh giành tình cảm liền muốn lái xe đâm chết bạn tốt của mình, trên đời này sao lại có một người độc ác xấu xa như vậy chứ?” “Thế mà Giang Hân Yên vẫn còn coi cô ta là bạn tốt của mình, không nhẫn tâm truy tố cô ta, chỉ là để cô ta phải ngồi tù hai năm mà thôi.Kết quả mới vừa ra tù, cô ta liền tới làm tiểu tam phá hoại hạnh phúc người ta, thật là cái đồ không biết xấu hổ vô liêm sỉ!” “Có một người bạn như vậy, Giang Hân Yên đúng là xui xẻo tám đời!” Hướng Thu Vân quay đầu nhìn lại, liền thấy mấy cô gái bộ dạng có vẻ như là học sinh cấp ba đang nhìn mình bằng vẻ mặt chán ghét. Thấy cô nhìn qua, mấy cô gái này cũng không lùi lại, một cô gái trong nhóm còn buông lời chửi bới trước mắt cô: "Lớn lên đã xấu như vậy còn muốn làm yêu tinh, đúng là đồ không biết xấu hổ!” “Hiện tại tiểu tam đều càn rỡ như vậy sao?” Một cô gái đứng bên cạnh cô gái này cũng chêm vào. Hướng Thu Vân mím môi không nói thêm câu gì nữa chỉ thu hồi ánh mắt lại.Những phóng viên này chắc là đã đem tin tức phát tán ra bên ngoài rồi.Những người bây giờ đang tức giận mắng chửi cô chắc là cũng không ít, nếu mà cô cứ chăm chăm đi so đo với từng người từng người một chỉ sợ chính cô sẽ là người bị tức chết đầu tiên. Hạ Vũ Hào xoay người lại, ánh mắt dừng ở trên người mấy cô gái này, lông mày khẽ nhíu lại một chút..

Chương 321: “chính Là Cô Ta Là Hướng Thu Vân!”