Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 324: “để Xem Biểu Hiện Hôm Nay Của Anh Thế Nào Đã”

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Bà nội nắm chặt tay Thanh Bách: “Ta chỉ có hai người con trai, một người mất sớm, ta không thể lại kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.Thanh Bách à, Văn Trường dù gì cũng là cha con, con không thể bỏ mặc nó” “Con đã giúp rồi” “Chỉ con mới có thể ngăn cản Mỹ An mà thôi, bà chẳng sống được mấy năm nữa.Con đừng để khi bà còn sống lại nhìn thấy Lưu gia sụp đổ” Thanh Bách không đồng tình nói: “Lưu gia còn có con, còn có Thanh Tùng, làm sao mà sụp đổ được” “Vậy còn có thể trơ mắt nhìn Mỹ An bắt cha con vào tù hay sao?” “Ông ta từ làm tự chịu, gieo nhân nào gặt quả đó, bà bao che cho ông ta chưa đủ hay sao?” - Thanh Bách thở dài lắc đầu. Tuy bà nội không làm gì hết nhưng bà nội lại không ngừng bao che cho con trai mình, còn vì chuyện này mà gây ra không ít việc tổn thương đến Thanh Bách và những người anh yêu thương. “Con thật nhẫn tâm” “Đó cũng là học từ cha con” - Thanh Bách cười khổ. Anh lái xe rời khỏi nhà tổ Lưu gia, trong đầu đều là gương mặt đau đớn của bà nội.Anh không phải ông ta, anh không nhẫn tâm nỗi.Có lẽ anh giỏi nhất là nhẫn tâm với chính mình. Thanh Bạch lái xe đi tìm Mỹ An, bà nội nói không sai, người duy nhất có thể ngăn cô lại lúc này chỉ có anh thôi.Anh gọi cho Mỹ An, cô không bắt máy.Anh chạy một vòng thành phố cố nghĩ xem có thể tìm được Mỹ An ở đâu. Bỗng nhiên anh dừng lại ở tòa nhà có khách sạn mà hai người thường hẹn hò, trong đó là căn phòng được lắp cửa kính trong suốt có thể nhìn toàn cảnh thành phố.Thanh Bách vội đi vào hỏi lễ tân, căn phòng đó anh đã bảo trọn một năm rồi.Anh cũng đã dặn dò người ở đây là anh hay cô đều có quyền sử dụng nó. “Có thưa anh, cô Mỹ An đã đến đây đặt phòng, hiện tại cô ấy đang ở nhà hàng tầng thượng” Thanh Bách hài lòng gật đầu. Mỹ An chống tay lên bàn, phóng ánh mắt không có tiêu cự nhìn ra những ánh đèn của thành phố xa hoa. “Món của cô đã lên rồi đây” - Một giọng nói quen thuộc cất lên. Mỹ An giật mình quay đầu lại nhìn thì thấy anh đang cầm trên tay một đĩa thức ăn: “Thanh Bách..” Thanh Bách và Mỹ An cùng nhau ngồi ăn tối dưới ánh nến và khung cảnh lãng mạn.Đối với hai người đây là đều không thể lường trước được.Bọn họ chính là yêu nhau tới mức chỉ cần là đối phương thì cái gì cũng gạt bỏ được. Thanh Bách rót cho cô một ly rượu, cười nói: “Trước gì chúng ta chưa từng hẹn hò, cứ xem như đây là lần hẹn hò đầu tiên đi." “Không thể nào, chúng ta cùng nhau ăn tối thế này đâu có ít” - Mỹ An nâng ly rượu lên nhấp một ngụm. “Đó là sau khi kết hôn, trước kết hôn chúng ta chưa từng hẹn hò như những cặp tình nhân” “Vậy anh như này là đang đeo đuổi em sao?”..Ngôn Tình Hay“Cô Trần Mỹ An, không biết cô có cho tôi vinh hạnh này không?” - Thanh Bách cũng không ngại nói đùa theo cô. Mỹ An có chút ngại ngùng, lắc đầu: “Để xem biểu hiện hôm nay của anh thế nào đã”.

Bà nội nắm chặt tay Thanh Bách: 

“Ta chỉ có hai người con trai, một người mất sớm, ta không thể lại kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.

Thanh Bách à, Văn Trường dù gì cũng là cha con, con không thể bỏ mặc nó” 

“Con đã giúp rồi” 

“Chỉ con mới có thể ngăn cản Mỹ An mà thôi, bà chẳng sống được mấy năm nữa.

Con đừng để khi bà còn sống lại nhìn thấy Lưu gia sụp đổ” 

Thanh Bách không đồng tình nói: 

“Lưu gia còn có con, còn có Thanh Tùng, làm sao mà sụp đổ được” 

“Vậy còn có thể trơ mắt nhìn Mỹ An bắt cha con vào tù hay sao?” 

“Ông ta từ làm tự chịu, gieo nhân nào gặt quả đó, bà bao che cho ông ta chưa đủ hay sao?” - Thanh Bách thở dài lắc đầu. 

Tuy bà nội không làm gì hết nhưng bà nội lại không ngừng bao che cho con trai mình, còn vì chuyện này mà gây ra không ít việc tổn thương đến Thanh Bách và những người anh yêu thương. 

“Con thật nhẫn tâm” 

“Đó cũng là học từ cha con” - Thanh Bách cười khổ. 

Anh lái xe rời khỏi nhà tổ Lưu gia, trong đầu đều là gương mặt đau đớn của bà nội.

Anh không phải ông ta, anh không nhẫn tâm nỗi.

Có lẽ anh giỏi nhất là nhẫn tâm với chính mình. 

Thanh Bạch lái xe đi tìm Mỹ An, bà nội nói không sai, người duy nhất có thể ngăn cô lại lúc này chỉ có anh thôi.

Anh gọi cho Mỹ An, cô không bắt máy.

Anh chạy một vòng thành phố cố nghĩ xem có thể tìm được Mỹ An ở đâu. 

Bỗng nhiên anh dừng lại ở tòa nhà có khách sạn mà hai người thường hẹn hò, trong đó là căn phòng được lắp cửa kính trong suốt có thể nhìn toàn cảnh thành phố.

Thanh Bách vội đi vào hỏi lễ tân, căn phòng đó anh đã bảo trọn một năm rồi.

Anh cũng đã dặn dò người ở đây là anh hay cô đều có quyền sử dụng nó. 

“Có thưa anh, cô Mỹ An đã đến đây đặt phòng, hiện tại cô ấy đang ở nhà hàng tầng thượng” 

Thanh Bách hài lòng gật đầu. 

Mỹ An chống tay lên bàn, phóng ánh mắt không có tiêu cự nhìn ra những ánh đèn của thành phố xa hoa. 

“Món của cô đã lên rồi đây” - Một giọng nói quen thuộc cất lên. 

Mỹ An giật mình quay đầu lại nhìn thì thấy anh đang cầm trên tay một đĩa thức 

ăn: 

“Thanh Bách..” 

Thanh Bách và Mỹ An cùng nhau ngồi ăn tối dưới ánh nến và khung cảnh lãng mạn.

Đối với hai người đây là đều không thể lường trước được.

Bọn họ chính là yêu nhau tới mức chỉ cần là đối phương thì cái gì cũng gạt bỏ được. 

Thanh Bách rót cho cô một ly rượu, cười nói: 

“Trước gì chúng ta chưa từng hẹn hò, cứ xem như đây là lần hẹn hò đầu tiên đi." 

“Không thể nào, chúng ta cùng nhau ăn tối thế này đâu có ít” - Mỹ An nâng ly rượu lên nhấp một ngụm. 

“Đó là sau khi kết hôn, trước kết hôn chúng ta chưa từng hẹn hò như những cặp tình nhân” 

“Vậy anh như này là đang đeo đuổi em sao?”..

Ngôn Tình Hay

“Cô Trần Mỹ An, không biết cô có cho tôi vinh hạnh này không?” - Thanh Bách cũng không ngại nói đùa theo cô. 

Mỹ An có chút ngại ngùng, lắc đầu: 

“Để xem biểu hiện hôm nay của anh thế nào đã”.

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Bà nội nắm chặt tay Thanh Bách: “Ta chỉ có hai người con trai, một người mất sớm, ta không thể lại kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.Thanh Bách à, Văn Trường dù gì cũng là cha con, con không thể bỏ mặc nó” “Con đã giúp rồi” “Chỉ con mới có thể ngăn cản Mỹ An mà thôi, bà chẳng sống được mấy năm nữa.Con đừng để khi bà còn sống lại nhìn thấy Lưu gia sụp đổ” Thanh Bách không đồng tình nói: “Lưu gia còn có con, còn có Thanh Tùng, làm sao mà sụp đổ được” “Vậy còn có thể trơ mắt nhìn Mỹ An bắt cha con vào tù hay sao?” “Ông ta từ làm tự chịu, gieo nhân nào gặt quả đó, bà bao che cho ông ta chưa đủ hay sao?” - Thanh Bách thở dài lắc đầu. Tuy bà nội không làm gì hết nhưng bà nội lại không ngừng bao che cho con trai mình, còn vì chuyện này mà gây ra không ít việc tổn thương đến Thanh Bách và những người anh yêu thương. “Con thật nhẫn tâm” “Đó cũng là học từ cha con” - Thanh Bách cười khổ. Anh lái xe rời khỏi nhà tổ Lưu gia, trong đầu đều là gương mặt đau đớn của bà nội.Anh không phải ông ta, anh không nhẫn tâm nỗi.Có lẽ anh giỏi nhất là nhẫn tâm với chính mình. Thanh Bạch lái xe đi tìm Mỹ An, bà nội nói không sai, người duy nhất có thể ngăn cô lại lúc này chỉ có anh thôi.Anh gọi cho Mỹ An, cô không bắt máy.Anh chạy một vòng thành phố cố nghĩ xem có thể tìm được Mỹ An ở đâu. Bỗng nhiên anh dừng lại ở tòa nhà có khách sạn mà hai người thường hẹn hò, trong đó là căn phòng được lắp cửa kính trong suốt có thể nhìn toàn cảnh thành phố.Thanh Bách vội đi vào hỏi lễ tân, căn phòng đó anh đã bảo trọn một năm rồi.Anh cũng đã dặn dò người ở đây là anh hay cô đều có quyền sử dụng nó. “Có thưa anh, cô Mỹ An đã đến đây đặt phòng, hiện tại cô ấy đang ở nhà hàng tầng thượng” Thanh Bách hài lòng gật đầu. Mỹ An chống tay lên bàn, phóng ánh mắt không có tiêu cự nhìn ra những ánh đèn của thành phố xa hoa. “Món của cô đã lên rồi đây” - Một giọng nói quen thuộc cất lên. Mỹ An giật mình quay đầu lại nhìn thì thấy anh đang cầm trên tay một đĩa thức ăn: “Thanh Bách..” Thanh Bách và Mỹ An cùng nhau ngồi ăn tối dưới ánh nến và khung cảnh lãng mạn.Đối với hai người đây là đều không thể lường trước được.Bọn họ chính là yêu nhau tới mức chỉ cần là đối phương thì cái gì cũng gạt bỏ được. Thanh Bách rót cho cô một ly rượu, cười nói: “Trước gì chúng ta chưa từng hẹn hò, cứ xem như đây là lần hẹn hò đầu tiên đi." “Không thể nào, chúng ta cùng nhau ăn tối thế này đâu có ít” - Mỹ An nâng ly rượu lên nhấp một ngụm. “Đó là sau khi kết hôn, trước kết hôn chúng ta chưa từng hẹn hò như những cặp tình nhân” “Vậy anh như này là đang đeo đuổi em sao?”..Ngôn Tình Hay“Cô Trần Mỹ An, không biết cô có cho tôi vinh hạnh này không?” - Thanh Bách cũng không ngại nói đùa theo cô. Mỹ An có chút ngại ngùng, lắc đầu: “Để xem biểu hiện hôm nay của anh thế nào đã”.

Chương 324: “để Xem Biểu Hiện Hôm Nay Của Anh Thế Nào Đã”