Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 343
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Mỹ An vẫn không có ý định ra về, cô không muốn để vuột mất Thanh Bách theo cách này.Mỹ An biết bây giờ cô đi níu kéo anh thì rất là buồn cười, bởi vì chính cô mới là người năm lần bảy lượt đẩy anh ra.Mỹ An nhớ rất rõ lúc bị giam trong nhà kho anh đã nói cô chính là gia đình của anh, cũng vì cô mà bây giờ anh bị cả gia đình ghét bỏ. Thật ra anh và cô hoàn toàn có thể xây dựng lại một gia đình, nhất là khi trong bụng cô còn đang mang thai đứa con của họ.Mỹ An nói với người làm lần nữa: “Cậu vào báo với Thanh Bách, nói tôi có chuyện gấp phải gặp anh ấy một lần” Mặt cậu người lại tràn đầy khó xử: “Hay là cô về trước, đợi qua mấy ngày chắc cậu chủ cũng tìm cô” “Tôi nhờ cậu một lần này nữa thôi” - Mỹ An vẫn kiên quyết. Cái gọi là đợi qua mấy ngày đó sẽ không biết là đợi đến bao giờ.Mỹ An không muốn đợi nữa, có những chuyện nên nói ra càng sớm càng tốt. Thanh Bách nghe được lời nhắn lần hai thở dài đồng ý ra gặp mặt cô, anh vừa xoay lưng đi liền nghe mẹ kế của mình mắng. “Đến tang lễ của cha mình mà cũng không muốn dự cho xong” “Bớt nói vài câu đi” - Thanh Tùng gằn giọng, cậu biết anh trai mình đã khổ lắm rồi. Mỹ An nhìn thấy Thanh Bách bước ra liền chạy đến năm lấy tay anh: “Anh có sao không?” Thanh Bách có chút né tránh tay cô, bình thản nói: “Không sao, em không nên đến đây “Em biết anh đang buồn, em chỉ...!chỉ muốn tới nói mấy câu” - Mỹ An mím môi. Thanh Bách thật ra không hy vọng nhìn thấy Mỹ An lúc này, cô muốn anh giúp cô trừng trị cái ác, anh cũng làm rồi, cô muốn anh đứng về lẽ phải, anh cũng làm rồi.Nhưng kết quả thì sao, bọn họ có ai là vui vẻ không.Nói anh không trách Mỹ An chính là nói dối. Anh trách chứ, trách cô sau tất cả mới nghĩ tới anh, trách cô trong tất cả những lần lựa chọn, chưa từng chừa một chỗ cho tình cảm hai người. “Em có gì thì nói nhanh đi, để người khác nhìn thấy lại phiền phức” “Em..” - Mỹ An ôm chặt bụng mình, thái độ của anh lạnh nhạt như vậy hỏi cô làm sao dám lên tiếng - “Em...!em có.”.
Mỹ An vẫn không có ý định ra về, cô không muốn để vuột mất Thanh Bách theo cách này.
Mỹ An biết bây giờ cô đi níu kéo anh thì rất là buồn cười, bởi vì chính cô mới là người năm lần bảy lượt đẩy anh ra.
Mỹ An nhớ rất rõ lúc bị giam trong nhà kho anh đã nói cô chính là gia đình của anh, cũng vì cô mà bây giờ anh bị cả gia đình ghét bỏ.
Thật ra anh và cô hoàn toàn có thể xây dựng lại một gia đình, nhất là khi trong bụng cô còn đang mang thai đứa con của họ.
Mỹ An nói với người làm lần nữa:
“Cậu vào báo với Thanh Bách, nói tôi có chuyện gấp phải gặp anh ấy một lần”
Mặt cậu người lại tràn đầy khó xử:
“Hay là cô về trước, đợi qua mấy ngày chắc cậu chủ cũng tìm cô”
“Tôi nhờ cậu một lần này nữa thôi” - Mỹ An vẫn kiên quyết.
Cái gọi là đợi qua mấy ngày đó sẽ không biết là đợi đến bao giờ.
Mỹ An không muốn đợi nữa, có những chuyện nên nói ra càng sớm càng tốt.
Thanh Bách nghe được lời nhắn lần hai thở dài đồng ý ra
gặp mặt cô, anh vừa xoay lưng đi liền nghe mẹ kế của mình mắng.
“Đến tang lễ của cha mình mà cũng không muốn dự cho xong”
“Bớt nói vài câu đi” - Thanh Tùng gằn giọng, cậu biết anh trai mình đã khổ lắm rồi.
Mỹ An nhìn thấy Thanh Bách bước ra liền chạy đến năm lấy tay anh:
“Anh có sao không?”
Thanh Bách có chút né tránh tay cô, bình thản nói:
“Không sao, em không nên đến đây
“Em biết anh đang buồn, em chỉ...!chỉ muốn tới nói mấy câu” - Mỹ An mím môi.
Thanh Bách thật ra không hy vọng nhìn thấy Mỹ An lúc này, cô muốn anh giúp cô trừng trị cái ác, anh cũng làm rồi, cô muốn anh đứng về lẽ phải, anh cũng làm rồi.
Nhưng kết quả thì sao, bọn họ có ai là vui vẻ không.
Nói anh không trách Mỹ An chính là nói dối.
Anh trách chứ, trách cô sau tất cả mới nghĩ tới anh, trách cô trong tất cả những lần lựa chọn, chưa từng chừa một chỗ cho tình cảm hai người.
“Em có gì thì nói nhanh đi, để người khác nhìn thấy lại phiền phức”
“Em..” - Mỹ An ôm chặt bụng mình, thái độ của anh lạnh nhạt như vậy hỏi cô làm sao dám lên tiếng - “Em...!em có.”.
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Mỹ An vẫn không có ý định ra về, cô không muốn để vuột mất Thanh Bách theo cách này.Mỹ An biết bây giờ cô đi níu kéo anh thì rất là buồn cười, bởi vì chính cô mới là người năm lần bảy lượt đẩy anh ra.Mỹ An nhớ rất rõ lúc bị giam trong nhà kho anh đã nói cô chính là gia đình của anh, cũng vì cô mà bây giờ anh bị cả gia đình ghét bỏ. Thật ra anh và cô hoàn toàn có thể xây dựng lại một gia đình, nhất là khi trong bụng cô còn đang mang thai đứa con của họ.Mỹ An nói với người làm lần nữa: “Cậu vào báo với Thanh Bách, nói tôi có chuyện gấp phải gặp anh ấy một lần” Mặt cậu người lại tràn đầy khó xử: “Hay là cô về trước, đợi qua mấy ngày chắc cậu chủ cũng tìm cô” “Tôi nhờ cậu một lần này nữa thôi” - Mỹ An vẫn kiên quyết. Cái gọi là đợi qua mấy ngày đó sẽ không biết là đợi đến bao giờ.Mỹ An không muốn đợi nữa, có những chuyện nên nói ra càng sớm càng tốt. Thanh Bách nghe được lời nhắn lần hai thở dài đồng ý ra gặp mặt cô, anh vừa xoay lưng đi liền nghe mẹ kế của mình mắng. “Đến tang lễ của cha mình mà cũng không muốn dự cho xong” “Bớt nói vài câu đi” - Thanh Tùng gằn giọng, cậu biết anh trai mình đã khổ lắm rồi. Mỹ An nhìn thấy Thanh Bách bước ra liền chạy đến năm lấy tay anh: “Anh có sao không?” Thanh Bách có chút né tránh tay cô, bình thản nói: “Không sao, em không nên đến đây “Em biết anh đang buồn, em chỉ...!chỉ muốn tới nói mấy câu” - Mỹ An mím môi. Thanh Bách thật ra không hy vọng nhìn thấy Mỹ An lúc này, cô muốn anh giúp cô trừng trị cái ác, anh cũng làm rồi, cô muốn anh đứng về lẽ phải, anh cũng làm rồi.Nhưng kết quả thì sao, bọn họ có ai là vui vẻ không.Nói anh không trách Mỹ An chính là nói dối. Anh trách chứ, trách cô sau tất cả mới nghĩ tới anh, trách cô trong tất cả những lần lựa chọn, chưa từng chừa một chỗ cho tình cảm hai người. “Em có gì thì nói nhanh đi, để người khác nhìn thấy lại phiền phức” “Em..” - Mỹ An ôm chặt bụng mình, thái độ của anh lạnh nhạt như vậy hỏi cô làm sao dám lên tiếng - “Em...!em có.”.