Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 365
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Mỹ An sớm đã dậy rồi, cô nghe thấy cuộc nói của Thanh Bạch và Đông Quân nên mới không bước ra.Cô biết Đông Quân đã rời đi thì mới chậm rãi xuất hiện, Thanh Bách vội vàng tiến tới đỡ lấy cô. “Em nợ anh ấy nhiều lắm” - Mỹ An đang nói tới Đông Quân. Thanh Bách chỉ gật đầu.. “Anh nhớ cô gái tên Thanh Xuân hôm qua không? Cô ấy có ý với Đông Quân, em và bé Đào đếu muốn gán ghép hai người họ” “Tình yêu là thứ không thể cưỡng cầu” - Thanh Bách vươn tay xoa nhẹ thắt lưng cho cô, anh biết phụ nữ mang thai phần này chịu áp lực rất lớn. “Em biết chứ, chỉ là thấy hai người họ xứng đôi nên muốn tác hợp” Cô tất nhiên hiểu tình yêu không thể cưỡng cầu được, giống như cô và Đông Quân vậy.Dù có trải qua bao nhiêu chuyện, bao nhiêu thời gian, cũng không thể gượng ép. “Giờ chúng ta đi tản bộ có phải không? Có cần chuẩn bị gì không hay cứ thế là đi?” “Tôi đã chuẩn bị bình nước cho cô Mỹ An rồi” - Chị Vân nhanh tay đưa túi đồ lên - “Cô Mỹ An, chuyện nghỉ việc.” Chị Vân vẫn nuôi chút hy vọng là Mỹ An sẽ cho chị ta ở lại, Mỹ An là cô chủ tốt, việc lại nhàn mà lương cao.Chị ta không muốn để vuột mất công việc tốt thế này. “Chị là Đông Quân thuê, anh ấy nói chị nghỉ thì chị nghỉ đi” - Mỹ An không mặn không nhạt nói. Sau đó Thanh Bách đỡ Mỹ An ra ngoài bắt đầu tản bộ.Mỹ An thấy anh cứ ôm mình vào lòng thì lắc đầu cười: “Anh phải để em tự đi, như vậy mới tốt cho em và con được.” Thanh Bách thật sự không muốn buông cô ra, nhìn cô mấy bước đã đổ mồ hôi làm anh xót không thôi. “Không có gì, ngày nào em cũng đi như vậy cả.Em không muốn sinh mổ, nhưng sinh tự nhiên thì phải cố gắng đi bộ nhiều” “Chúng ta sinh mổ đi.Anh không muốn em đau đớn” - Thanh Bách nhớ từng đọc qua một bài viết về mức độ người mẹ phải gánh chịu khi sinh em bé.Đó là nỗi đau khi bị gãy 20 cái xương cùng lúc. “Không được, em muốn con chúng ta ra đời một cách tự nhiên nhất.Mặc dù bác sĩ cũng nói hiện tại sinh mổ rất an toàn nhưng em không muốn” - Mỹ An kiên quyết. Thanh Bách thở dài, xem ra anh khó lòng mà khuyên được cô, chuyện sinh thường hay sinh mổ anh sẽ bàn bạc lại với bác sĩ.Anh chỉ muốn phương pháp tốt nhất cho Mỹ An, nếu cái thai quá lớn thì khi sinh nở Mỹ An phải chịu nhiều đau đớn. Hai người đi tản bộ xong thì quay về, Mỹ An cảm thấy không muốn ăn lắm nên chỉ uống chút sữa rồi ngồi nghe nhạc.Thanh Bách không hứng thú với nhạc cổ điển nhưng cũng học theo hai mẹ con cô chăm chú nghe nhạc. “Đứa nhỏ thật sự có thể nghe hiểu sao?” “Không phải nó sẽ nghe hiểu mà là có thể nhờ đó k*ch th*ch phát triển trí não” - Mỹ An cười giải thích với anh. “Anh nghĩ con của chúng ta dù không nghe nhạc thì IQ cũng chắc chắn rất cao” “Anh tự tin vậy à?”..
Mỹ An sớm đã dậy rồi, cô nghe thấy cuộc nói của Thanh Bạch và Đông Quân nên mới không bước ra.
Cô biết Đông Quân đã rời đi thì mới chậm rãi xuất hiện, Thanh
Bách vội vàng tiến tới đỡ lấy cô.
“Em nợ anh ấy nhiều lắm” - Mỹ An đang nói tới Đông Quân.
Thanh Bách chỉ gật đầu..
“Anh nhớ cô gái tên Thanh Xuân hôm qua không? Cô ấy có ý với Đông Quân, em và bé Đào đếu muốn gán ghép hai người họ”
“Tình yêu là thứ không thể cưỡng cầu” - Thanh Bách vươn tay xoa nhẹ thắt lưng cho cô, anh biết phụ nữ mang thai phần này chịu áp lực rất lớn.
“Em biết chứ, chỉ là thấy hai người họ xứng đôi nên muốn tác hợp”
Cô tất nhiên hiểu tình yêu không thể cưỡng cầu được, giống như cô và Đông Quân vậy.
Dù có trải qua bao nhiêu chuyện, bao nhiêu thời gian, cũng không thể gượng ép.
“Giờ chúng ta đi tản bộ có phải không? Có cần chuẩn bị gì không hay cứ thế là đi?”
“Tôi đã chuẩn bị bình nước cho cô Mỹ An rồi” - Chị Vân nhanh tay đưa túi đồ lên - “Cô Mỹ An, chuyện nghỉ việc.”
Chị Vân vẫn nuôi chút hy vọng là Mỹ An sẽ cho chị ta ở lại, Mỹ An là cô chủ tốt, việc lại nhàn mà lương cao.
Chị ta không muốn để vuột mất công việc tốt thế này.
“Chị là Đông Quân thuê, anh ấy nói chị nghỉ thì chị nghỉ đi” - Mỹ An không mặn không nhạt nói.
Sau đó Thanh Bách đỡ Mỹ An ra ngoài bắt đầu tản bộ.
Mỹ An thấy anh cứ ôm mình vào lòng thì lắc đầu cười:
“Anh phải để em tự đi, như vậy mới tốt cho em và con được.”
Thanh Bách thật sự không muốn buông cô ra, nhìn cô mấy bước đã đổ mồ hôi làm anh xót không thôi.
“Không có gì, ngày nào em cũng đi như vậy cả.
Em không muốn sinh mổ, nhưng sinh tự nhiên thì phải cố gắng đi bộ nhiều”
“Chúng ta sinh mổ đi.
Anh không muốn em đau đớn” - Thanh Bách nhớ từng đọc qua một bài viết về mức độ người mẹ phải gánh chịu khi sinh em bé.
Đó là nỗi đau khi bị gãy 20 cái xương cùng lúc.
“Không được, em muốn con chúng ta ra đời một cách tự nhiên nhất.
Mặc dù bác sĩ cũng nói hiện tại sinh mổ rất an toàn nhưng em không muốn” - Mỹ An kiên quyết.
Thanh Bách thở dài, xem ra anh khó lòng mà khuyên được cô, chuyện sinh thường hay sinh mổ anh sẽ bàn bạc lại với bác sĩ.
Anh chỉ muốn phương pháp tốt nhất cho
Mỹ An, nếu cái thai quá lớn thì khi sinh nở Mỹ An phải chịu nhiều đau đớn.
Hai người đi tản bộ xong thì quay về, Mỹ An cảm thấy không muốn ăn lắm nên chỉ uống chút sữa rồi ngồi nghe nhạc.
Thanh Bách không hứng thú với nhạc cổ điển nhưng cũng học theo hai mẹ con cô chăm chú nghe nhạc.
“Đứa nhỏ thật sự có thể nghe hiểu sao?”
“Không phải nó sẽ nghe hiểu mà là có thể nhờ đó k*ch th*ch phát triển trí não” - Mỹ An cười giải thích với anh.
“Anh nghĩ con của chúng ta dù không nghe nhạc thì IQ cũng chắc chắn rất cao”
“Anh tự tin vậy à?”..
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Mỹ An sớm đã dậy rồi, cô nghe thấy cuộc nói của Thanh Bạch và Đông Quân nên mới không bước ra.Cô biết Đông Quân đã rời đi thì mới chậm rãi xuất hiện, Thanh Bách vội vàng tiến tới đỡ lấy cô. “Em nợ anh ấy nhiều lắm” - Mỹ An đang nói tới Đông Quân. Thanh Bách chỉ gật đầu.. “Anh nhớ cô gái tên Thanh Xuân hôm qua không? Cô ấy có ý với Đông Quân, em và bé Đào đếu muốn gán ghép hai người họ” “Tình yêu là thứ không thể cưỡng cầu” - Thanh Bách vươn tay xoa nhẹ thắt lưng cho cô, anh biết phụ nữ mang thai phần này chịu áp lực rất lớn. “Em biết chứ, chỉ là thấy hai người họ xứng đôi nên muốn tác hợp” Cô tất nhiên hiểu tình yêu không thể cưỡng cầu được, giống như cô và Đông Quân vậy.Dù có trải qua bao nhiêu chuyện, bao nhiêu thời gian, cũng không thể gượng ép. “Giờ chúng ta đi tản bộ có phải không? Có cần chuẩn bị gì không hay cứ thế là đi?” “Tôi đã chuẩn bị bình nước cho cô Mỹ An rồi” - Chị Vân nhanh tay đưa túi đồ lên - “Cô Mỹ An, chuyện nghỉ việc.” Chị Vân vẫn nuôi chút hy vọng là Mỹ An sẽ cho chị ta ở lại, Mỹ An là cô chủ tốt, việc lại nhàn mà lương cao.Chị ta không muốn để vuột mất công việc tốt thế này. “Chị là Đông Quân thuê, anh ấy nói chị nghỉ thì chị nghỉ đi” - Mỹ An không mặn không nhạt nói. Sau đó Thanh Bách đỡ Mỹ An ra ngoài bắt đầu tản bộ.Mỹ An thấy anh cứ ôm mình vào lòng thì lắc đầu cười: “Anh phải để em tự đi, như vậy mới tốt cho em và con được.” Thanh Bách thật sự không muốn buông cô ra, nhìn cô mấy bước đã đổ mồ hôi làm anh xót không thôi. “Không có gì, ngày nào em cũng đi như vậy cả.Em không muốn sinh mổ, nhưng sinh tự nhiên thì phải cố gắng đi bộ nhiều” “Chúng ta sinh mổ đi.Anh không muốn em đau đớn” - Thanh Bách nhớ từng đọc qua một bài viết về mức độ người mẹ phải gánh chịu khi sinh em bé.Đó là nỗi đau khi bị gãy 20 cái xương cùng lúc. “Không được, em muốn con chúng ta ra đời một cách tự nhiên nhất.Mặc dù bác sĩ cũng nói hiện tại sinh mổ rất an toàn nhưng em không muốn” - Mỹ An kiên quyết. Thanh Bách thở dài, xem ra anh khó lòng mà khuyên được cô, chuyện sinh thường hay sinh mổ anh sẽ bàn bạc lại với bác sĩ.Anh chỉ muốn phương pháp tốt nhất cho Mỹ An, nếu cái thai quá lớn thì khi sinh nở Mỹ An phải chịu nhiều đau đớn. Hai người đi tản bộ xong thì quay về, Mỹ An cảm thấy không muốn ăn lắm nên chỉ uống chút sữa rồi ngồi nghe nhạc.Thanh Bách không hứng thú với nhạc cổ điển nhưng cũng học theo hai mẹ con cô chăm chú nghe nhạc. “Đứa nhỏ thật sự có thể nghe hiểu sao?” “Không phải nó sẽ nghe hiểu mà là có thể nhờ đó k*ch th*ch phát triển trí não” - Mỹ An cười giải thích với anh. “Anh nghĩ con của chúng ta dù không nghe nhạc thì IQ cũng chắc chắn rất cao” “Anh tự tin vậy à?”..