Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 370

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Ông ta là cha anh, ông ta đã làm sai rất nhiều chuyện, anh không thể ngăn cản ông ta ít nhất cũng phải ngăn ông ta lại.Có điều anh không ngờ được, ông ta thà chết cũng không muốn chuộc lỗi.” Cô rũ mắt, bàn tay đang nắm tay anh cũng siết chặt hơn: “Không sao nữa, tất cả qua hết rồi.” “Anh biết em không muốn tổn thương anh, anh cũng vậy.Lúc đó chúng ta đều bởi vì những sự phản bội của cha mẹ mà phát điện hết cả lên” - Thanh Bách chậm rãi nói - “Anh muốn nói một lời xin lỗi chân thành với em, vì anh đã từng không đặt tình yêu của chúng ta lên trên hết.” “Không, anh đừng xin lỗi” - Mỹ An đặt tay lên môi em, lắc đầu nói - “Người xem nhẹ tình yêu của chúng ta chính là em, chính em năm lần bảy lượt quay lưng với anh.” Thanh Bách mỉm cười ôm lấy cô vào lòng: “Thật tốt vì mọi chuyện đã qua cả rồi.” “Nếu em không mang thai có phải anh sẽ không đi tìm em không?” - Mỹ An vẫn còn một chút băn khoăn trong đầu. Thanh Bách nghẹn họng, thật sự thì anh hoàn toàn không biết mình nên làm gì, chỉ khi hay tin cô mang thai anh mới hạ quyết tâm đi tìm cô. Trước thái độ này của anh không biết sao cô lại thấy không vui, Mỹ An đẩy nhẹ anh ra, tự mình đứng dậy. “Em buồn ngủ rồi, em đi ngủ” Thanh Bách biết là mình chọc cô giận rồi, phụ nữ mang thai dễ giận hơn bình thường đến 300%.Anh cười giả lả vươn tay muốn đỡ cô về phòng nhưng bị cô gạt đi.Thanh Bách vẫn mặt dày đi vào phòng với cô. "Anh không định sẽ ngủ lại chứ?” - Mỹ An lườm anh. “Tất nhiên không rồi, anh chỉ muốn xoa bóp cho em chút thôi” - Thanh Bách ngồi xuống bên giường. “Không cần đâu”. “Sao lại không cần, anh biết em hay bị chuột rút vậy thì mỗi tối trước khi ngủ càng phải xoa bóp qua một lượt.” - Thanh Bách cẩn thận nhấc chân cô lên đặt trên đùi mình rồi dịu dàng xoa bóp cho cô. Mỹ An khẽ cười, không phản đối nữa. Sau khi làm xong, Thanh Bách còn giúp Mỹ An đốt nến hương an giấc, đắp chăn cẩn thận cho cô rồi mới ra ngoài. Không thể phủ nhận là Thanh Bách còn chăm sóc cho cô chu đáo hơn chị Vân nhiều.So về độ cẩn thận thì còn hơn cả Đông Quân.Mỹ An thật sự có chút không quen nhưng việc thấy anh tồn tại trong không gian sống của mình khiến cô rất an tâm. Thanh Bách đưa Mỹ An đi khám thai, bác sĩ sớm đã quen mặt cô, những lần trước đều là Đông Quân đưa cô đi, đặt lịch hẹn cũng là Đông Quân.Nên bác sĩ không nhịn được đánh giá Thanh Bách mất lần, quan sát thái độ của hai người bác sĩ cũng hiểu ra thân phận của anh. “Anh bận rộn lắm sao?” Thanh Bách không ngờ bác sĩ lại đột nhiên hỏi mình, nhẹ giọng đáp: “Tương đối”.

“Ông ta là cha anh, ông ta đã làm sai rất nhiều chuyện, anh không thể ngăn cản ông ta ít nhất cũng phải ngăn ông ta lại.

Có điều anh không ngờ được, ông ta thà chết cũng không muốn chuộc lỗi.” 

Cô rũ mắt, bàn tay đang nắm tay anh cũng siết chặt hơn: 

“Không sao nữa, tất cả qua hết rồi.” 

“Anh biết em không muốn tổn thương anh, anh cũng vậy.

Lúc đó chúng ta đều bởi vì những sự phản bội của cha mẹ mà phát điện hết cả lên” - Thanh Bách chậm rãi nói - “Anh muốn nói một lời xin lỗi chân thành với em, vì anh đã từng không đặt tình yêu của chúng ta lên trên hết.” 

“Không, anh đừng xin lỗi” - Mỹ An đặt tay lên môi em, lắc đầu nói - “Người xem nhẹ tình yêu của chúng ta chính là em, chính em năm lần bảy lượt quay lưng với anh.” 

Thanh Bách mỉm cười ôm lấy cô vào lòng: 

“Thật tốt vì mọi chuyện đã qua cả rồi.” 

“Nếu em không mang thai có phải anh sẽ không đi tìm em không?” - Mỹ An vẫn còn một chút băn khoăn trong đầu. 

Thanh Bách nghẹn họng, thật sự thì anh hoàn toàn không biết mình nên làm gì, chỉ khi hay tin cô mang thai anh mới hạ quyết tâm đi tìm cô. 

Trước thái độ này của anh không biết sao cô lại thấy không vui, Mỹ An đẩy nhẹ anh ra, tự mình đứng dậy. 

“Em buồn ngủ rồi, em đi ngủ” 

Thanh Bách biết là mình chọc cô giận rồi, phụ nữ mang thai dễ giận hơn bình thường đến 300%.

Anh cười giả lả vươn tay muốn đỡ cô về phòng nhưng bị cô gạt đi.

Thanh Bách vẫn mặt dày đi vào phòng với cô. 

"Anh không định sẽ ngủ lại chứ?” - Mỹ An lườm anh. 

“Tất nhiên không rồi, anh chỉ muốn xoa bóp cho em chút thôi” - Thanh Bách ngồi xuống bên giường. 

“Không cần đâu”. 

“Sao lại không cần, anh biết em hay bị chuột rút vậy thì mỗi tối trước khi ngủ càng phải xoa bóp qua một lượt.” - Thanh Bách cẩn thận nhấc chân cô lên đặt trên đùi mình rồi dịu dàng xoa bóp cho cô. 

Mỹ An khẽ cười, không phản đối nữa. 

Sau khi làm xong, Thanh Bách còn giúp Mỹ An đốt nến 

hương an giấc, đắp chăn cẩn thận cho cô rồi mới ra ngoài. 

Không thể phủ nhận là Thanh Bách còn chăm sóc cho cô chu đáo hơn chị Vân nhiều.

So về độ cẩn thận thì còn hơn cả Đông Quân.

Mỹ An thật sự có chút không quen nhưng việc thấy anh tồn tại trong không gian sống của mình khiến cô rất an tâm. 

Thanh Bách đưa Mỹ An đi khám thai, bác sĩ sớm đã quen mặt cô, những lần trước đều là Đông Quân đưa cô đi, đặt lịch hẹn cũng là Đông Quân.

Nên bác sĩ không nhịn được đánh giá Thanh Bách mất lần, quan sát thái độ của hai người bác sĩ cũng hiểu ra thân phận của anh. 

“Anh bận rộn lắm sao?” 

Thanh Bách không ngờ bác sĩ lại đột nhiên hỏi mình, nhẹ giọng đáp: 

“Tương đối”.

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Ông ta là cha anh, ông ta đã làm sai rất nhiều chuyện, anh không thể ngăn cản ông ta ít nhất cũng phải ngăn ông ta lại.Có điều anh không ngờ được, ông ta thà chết cũng không muốn chuộc lỗi.” Cô rũ mắt, bàn tay đang nắm tay anh cũng siết chặt hơn: “Không sao nữa, tất cả qua hết rồi.” “Anh biết em không muốn tổn thương anh, anh cũng vậy.Lúc đó chúng ta đều bởi vì những sự phản bội của cha mẹ mà phát điện hết cả lên” - Thanh Bách chậm rãi nói - “Anh muốn nói một lời xin lỗi chân thành với em, vì anh đã từng không đặt tình yêu của chúng ta lên trên hết.” “Không, anh đừng xin lỗi” - Mỹ An đặt tay lên môi em, lắc đầu nói - “Người xem nhẹ tình yêu của chúng ta chính là em, chính em năm lần bảy lượt quay lưng với anh.” Thanh Bách mỉm cười ôm lấy cô vào lòng: “Thật tốt vì mọi chuyện đã qua cả rồi.” “Nếu em không mang thai có phải anh sẽ không đi tìm em không?” - Mỹ An vẫn còn một chút băn khoăn trong đầu. Thanh Bách nghẹn họng, thật sự thì anh hoàn toàn không biết mình nên làm gì, chỉ khi hay tin cô mang thai anh mới hạ quyết tâm đi tìm cô. Trước thái độ này của anh không biết sao cô lại thấy không vui, Mỹ An đẩy nhẹ anh ra, tự mình đứng dậy. “Em buồn ngủ rồi, em đi ngủ” Thanh Bách biết là mình chọc cô giận rồi, phụ nữ mang thai dễ giận hơn bình thường đến 300%.Anh cười giả lả vươn tay muốn đỡ cô về phòng nhưng bị cô gạt đi.Thanh Bách vẫn mặt dày đi vào phòng với cô. "Anh không định sẽ ngủ lại chứ?” - Mỹ An lườm anh. “Tất nhiên không rồi, anh chỉ muốn xoa bóp cho em chút thôi” - Thanh Bách ngồi xuống bên giường. “Không cần đâu”. “Sao lại không cần, anh biết em hay bị chuột rút vậy thì mỗi tối trước khi ngủ càng phải xoa bóp qua một lượt.” - Thanh Bách cẩn thận nhấc chân cô lên đặt trên đùi mình rồi dịu dàng xoa bóp cho cô. Mỹ An khẽ cười, không phản đối nữa. Sau khi làm xong, Thanh Bách còn giúp Mỹ An đốt nến hương an giấc, đắp chăn cẩn thận cho cô rồi mới ra ngoài. Không thể phủ nhận là Thanh Bách còn chăm sóc cho cô chu đáo hơn chị Vân nhiều.So về độ cẩn thận thì còn hơn cả Đông Quân.Mỹ An thật sự có chút không quen nhưng việc thấy anh tồn tại trong không gian sống của mình khiến cô rất an tâm. Thanh Bách đưa Mỹ An đi khám thai, bác sĩ sớm đã quen mặt cô, những lần trước đều là Đông Quân đưa cô đi, đặt lịch hẹn cũng là Đông Quân.Nên bác sĩ không nhịn được đánh giá Thanh Bách mất lần, quan sát thái độ của hai người bác sĩ cũng hiểu ra thân phận của anh. “Anh bận rộn lắm sao?” Thanh Bách không ngờ bác sĩ lại đột nhiên hỏi mình, nhẹ giọng đáp: “Tương đối”.

Chương 370