Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 377: “đến Lúc Trở Về Rồi”
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Em biết anh vẫn chưa quên được hình bóng của Mỹ An, em chỉ đơn thuần là thích anh không cần hồi đáp.Vậy nên em mới không tỏ tình anh, anh cũng đừng nói lời từ chối” - Thanh Xuân mím môi.Trái tim Đông Quân giống như bị ai mạnh mẽ bóp chặt, cô gái lương thiện như này anh thật sự có chút rung động rồi.Nhưng hiện tại chưa phải thời điểm để cả hai bắt đầu.“Vậy...!tôi đưa cô về.”Trên mặt Thanh Xuân thoáng qua một vẻ buồn man mác nhưng rất nhanh cô đã lắc đầu cho qua.Con người gặp gỡ nhau là duyên, có đến được hay không còn phải chờ chữ phận.Bên này Thanh Bách đang chở Mỹ An đi ngắm hoa, anh hỏi:“Sáng em còn chưa định ngày về, sao giờ lại quyết nhanh thế?”“Đến lúc trở về rồi” - Cô nghiêng đầu tựa vào vai anh.“Lúc mới về thành phố C, em thường ra đây ngắm hoa, càng ngắm lại càng nhớ cây tử đinh hương em trồng.Em tự hỏi đến khi nào mới có thể nhìn thấy nó lần nữa, có lúc em nghĩ sẽ không bao giờ còn cơ hội.Nhưng anh đã đến đây, từng chút từng chút một xoa dịu những vết thương trong lòng chúng ta, em biết em nên quay về rồi”.
“Em biết anh vẫn chưa quên được hình bóng của Mỹ An, em chỉ đơn thuần là thích anh không cần hồi đáp.
Vậy nên em mới không tỏ tình anh, anh cũng đừng nói lời từ chối” - Thanh Xuân mím môi.
Trái tim Đông Quân giống như bị ai mạnh mẽ bóp chặt, cô gái lương thiện như này anh thật sự có chút rung động rồi.
Nhưng hiện tại chưa phải thời điểm để cả hai bắt đầu.
“Vậy...!tôi đưa cô về.”
Trên mặt Thanh Xuân thoáng qua một vẻ buồn man mác nhưng rất nhanh cô đã lắc đầu cho qua.
Con người gặp gỡ nhau là duyên, có đến được hay không còn phải chờ chữ phận.
Bên này Thanh Bách đang chở Mỹ An đi ngắm hoa, anh hỏi:
“Sáng em còn chưa định ngày về, sao giờ lại quyết nhanh thế?”
“Đến lúc trở về rồi” - Cô nghiêng đầu tựa vào vai anh.
“Lúc mới về thành phố C, em thường ra đây ngắm hoa, càng ngắm lại càng nhớ cây tử đinh hương em trồng.
Em tự hỏi đến khi nào mới có thể nhìn thấy nó lần nữa, có lúc em nghĩ sẽ không bao giờ còn cơ hội.
Nhưng anh đã đến đây, từng chút từng chút một xoa dịu những vết thương trong lòng chúng ta, em biết em nên quay về rồi”.
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Em biết anh vẫn chưa quên được hình bóng của Mỹ An, em chỉ đơn thuần là thích anh không cần hồi đáp.Vậy nên em mới không tỏ tình anh, anh cũng đừng nói lời từ chối” - Thanh Xuân mím môi.Trái tim Đông Quân giống như bị ai mạnh mẽ bóp chặt, cô gái lương thiện như này anh thật sự có chút rung động rồi.Nhưng hiện tại chưa phải thời điểm để cả hai bắt đầu.“Vậy...!tôi đưa cô về.”Trên mặt Thanh Xuân thoáng qua một vẻ buồn man mác nhưng rất nhanh cô đã lắc đầu cho qua.Con người gặp gỡ nhau là duyên, có đến được hay không còn phải chờ chữ phận.Bên này Thanh Bách đang chở Mỹ An đi ngắm hoa, anh hỏi:“Sáng em còn chưa định ngày về, sao giờ lại quyết nhanh thế?”“Đến lúc trở về rồi” - Cô nghiêng đầu tựa vào vai anh.“Lúc mới về thành phố C, em thường ra đây ngắm hoa, càng ngắm lại càng nhớ cây tử đinh hương em trồng.Em tự hỏi đến khi nào mới có thể nhìn thấy nó lần nữa, có lúc em nghĩ sẽ không bao giờ còn cơ hội.Nhưng anh đã đến đây, từng chút từng chút một xoa dịu những vết thương trong lòng chúng ta, em biết em nên quay về rồi”.