Chương 1: Khu biệt thự cao cấp. Người đàn ông trẻ tuổi vừa bước ra từ nhà tắm, thân hình với vòng eo rắn chắc chỉ được che bởi một chiếc khăn, tràn đầy sự nam tính như Western Apolo vậy. “Đáng chết.” Một tiếng nguyền rủa thốt lên, người đàn ông cúi gằm mặt, nhìn vào phản ứng trên cơ thể của anh ta, một gương mặt hết sức khó chịu và bực bội. Anh ta nhấc điện thoại lên và gọi cho người trợ lý của mình: “Mau tìm cho tôi một người phụ nữ vào đây.” “Ông chủ, sao tối nay ông lại có hứng thế?” “Uống nhầm đồ ở quầy lễ tân, nhanh lên.” Giọng nói trầm mặc ấy dường như đã không còn khó chịu nữa. “Vâng, lên ngay đây ạ.” Rõ ràng là đến đây chỉ để du lịch, vậy mà đột nhiên lại bị lạc đường. Điều càng bực mình đó là, điện thoại cô hết pin, đi nửa đoạn đường rồi mà đến hình bóng của một con ma cũng không thấy. Thời điểm đó cô cũng không hề hay biết mình đang đi vào khu biệt thự sa hoa kia. Cô chỉ có thể lựa chọn con đường duy nhất là đi thẳng về phía trước, cuối cùng một căn biệt thự tráng lệ với…
Chương 557
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm NgườiTác giả: Thượng Quan NhiêuTruyện Ngôn TìnhChương 1: Khu biệt thự cao cấp. Người đàn ông trẻ tuổi vừa bước ra từ nhà tắm, thân hình với vòng eo rắn chắc chỉ được che bởi một chiếc khăn, tràn đầy sự nam tính như Western Apolo vậy. “Đáng chết.” Một tiếng nguyền rủa thốt lên, người đàn ông cúi gằm mặt, nhìn vào phản ứng trên cơ thể của anh ta, một gương mặt hết sức khó chịu và bực bội. Anh ta nhấc điện thoại lên và gọi cho người trợ lý của mình: “Mau tìm cho tôi một người phụ nữ vào đây.” “Ông chủ, sao tối nay ông lại có hứng thế?” “Uống nhầm đồ ở quầy lễ tân, nhanh lên.” Giọng nói trầm mặc ấy dường như đã không còn khó chịu nữa. “Vâng, lên ngay đây ạ.” Rõ ràng là đến đây chỉ để du lịch, vậy mà đột nhiên lại bị lạc đường. Điều càng bực mình đó là, điện thoại cô hết pin, đi nửa đoạn đường rồi mà đến hình bóng của một con ma cũng không thấy. Thời điểm đó cô cũng không hề hay biết mình đang đi vào khu biệt thự sa hoa kia. Cô chỉ có thể lựa chọn con đường duy nhất là đi thẳng về phía trước, cuối cùng một căn biệt thự tráng lệ với… Khi Đường Tư Vũ đi tới trước mặt anh, vẫn là không thể nhịn nổi sự tò mò mà hỏi một câu: “Vừa rồi là ai gọi anh thế?” “Điện thoại từ công ty thôi, không có gì quan trọng.” Hình Liệt Hàn cười một tiếng. Đường Tư Vũ cũng không phải kẻ ngốc, cô nghiêng đầu nhìn anh: “Không được nói dối em, nói thật đi.” Vẻ mặt Hình Liệt Hàn hơi run sợ, lập tức chăm chú nhìn cô: “Nếu như có lúc nào đó anh nói dối em, vậy đó là có ý tốt, chỉ là có một số chuyện không hy vọng em biết rồi lại khó chịu trong lòng thôi.” “Không sao! Tim của em rất lớn, cho nên thường không vướng bận gì đâu, anh cứ nói đi” Đường Tư Vũ cũng không hề gượng ép, khóe miệng mang theo ý cười. Hình Liệt Hàn khóa chặt cô, thành thật nói: “Là Nghê Yên gọi tới.” “ÒI Cô ấy nói cái gì?” Đường Tư Vũ chớp mắt, không đoán trước, chờ anh nói tiếp. “Cô ta xin lỗi anh và nói rằng cô ấy đã phải trả giá bằng một cái chân và mong anh tha thứ cho cô ta.” Khi nhắc đến chuyện này vẻ mặt của Hình Liệt Hàn liền trở nên khó coi. Giọng nói của Đường Tư Vũ cũng không hề có chút đồng tình nào: “Em chỉ hy vọng cô ta tránh xa cuộc sống của chúng ta ra là được.” Hình Liệt Hàn đưa tay ra và nhẹ nhàng nắm lấy cô, trầm giọng nói: “Anh sẽ không bao giờ cho phép cô ta đến gần chúng ta fù¬ “ nửa. Có câu nói bảo đảm này, Đường Tư Vũ cũng không nghĩ nhiều nữa, Nghê Yên bị đứt một chân, cho dù là đứt thế nào, người làm việc ác sẽ tự mình phải chịu quả báo. Tô Trạch. Tô Hi ăn tối xong, việc đầu tiên cô làm là gọi cho một người đàn ông nào đó, nhưng cô buộc phải trốn trong phòng, mặc dù cha cô đã không còn phản đối nhưng cô cũng không dám nói ra những lời yêu đương ngớ ngắn trước mặt cha mẹ. Tô Hi bắm máy, chờ người ở đầu bên kia nhấc máy, lúc này, tại đất nước Ôn Lệ Thâm ở cũng mới là buổi chiều, anh ấy có thể nhận điện thoại. “Alo!” Giọng nam từ tính trầm thấp bắt ngờ vang lên. “Alo… anh đang làm gì vậy!” Tô Hi đưa điện thoại đến gần tai, nghe giọng người đàn ông này chính là một loại hưởng thụ. “Không làm gì cả! Vừa mới họp xong, chuẩn bị về khách sạn, còn em?” “Đương nhiên là ở nhà! Trong phòng của em, ngày mai anh nhất định sẽ về, đúng không?” Tô Hi phồng hai má, hình như có chút oán trách. “Nhất định sẽ về.” Ôn Lệ Thâm khẳng định trả lời. Khóe miệng Tô Hi không khỏi nở nụ cười: “Được, vậy em sẽ đợi anh trở về.” “Chờ anh về làm gì?” Người đàn ông kia lập tức khàn khàn giọng hỏi lại. Tô Hi hơi nghẹn ngào, nhất thời không nói nên lời. “Chờ anh về để làm cho anh ngạc nhiên sao?” Anh hỏi lại. “Ừ… Được rồi! Anh muốn bắt ngờ gì?” “Tốt nhất hãy cho anh một thứ gì đó thực dụng một chút, chẳng hạn như… một bữa tối, một nụ hôn, hoặc, tự đưa mình lên làm bát ngờ.” Giọng nói quyến rũ có thể khiến người khác say mê. Tô Hi đỏ mặt, lật người nhìn trần nhà, nhếch miệng nói: “Được rồi! Nếu anh có thể đứng trước mặt em vào 3 giờ chiều mai, em sẽ cho anh một bát ngờ. Nếu quá 3 giờ, thì sẽ không có gì cải” Tô Hi cũng muốn chơi xấu, đây cũng là một yêu cầu có thể làm được! Kể cả là có phi cơ riêng, cũng không phải muốn bay là có thể bay. “Chơi xấu.” Ôn Hình Viễn thấp giọng mắng một tiếng. Tô Hi có chút đắc ý cười: “Chính là chơi xấu đó! Vậy anh có muốn bất ngờ không! Nếu anh không muốn, vậy em cũng hết cách!” “Hừ, có phải cách qua điện thoại, nên em dám nói năng bừa bãi không?” “Đoán đúng rồi, dù sao anh cũng cách em xa như vậy, cho dù em có đắc tội với anh, anh cũng không làm gì được em đâu!” Tô Hi cười càng thêm đắc ý. Đầu dây bên kia vang lên tiếng hừu nhẹ: “Chờ đó, anh về sẽ trừng trị em.” “Đang chờ nè!”
Khi Đường Tư Vũ đi tới trước mặt anh, vẫn là không thể nhịn nổi sự tò mò mà hỏi một câu: “Vừa rồi là ai gọi anh thế?”
“Điện thoại từ công ty thôi, không có gì quan trọng.” Hình Liệt Hàn cười một tiếng.
Đường Tư Vũ cũng không phải kẻ ngốc, cô nghiêng đầu nhìn anh: “Không được nói dối em, nói thật đi.”
Vẻ mặt Hình Liệt Hàn hơi run sợ, lập tức chăm chú nhìn cô: “Nếu như có lúc nào đó anh nói dối em, vậy đó là có ý tốt, chỉ là có một số chuyện không hy vọng em biết rồi lại khó chịu trong lòng thôi.”
“Không sao! Tim của em rất lớn, cho nên thường không vướng bận gì đâu, anh cứ nói đi” Đường Tư Vũ cũng không hề gượng ép, khóe miệng mang theo ý cười.
Hình Liệt Hàn khóa chặt cô, thành thật nói: “Là Nghê Yên gọi tới.”
“ÒI Cô ấy nói cái gì?” Đường Tư Vũ chớp mắt, không đoán trước, chờ anh nói tiếp.
“Cô ta xin lỗi anh và nói rằng cô ấy đã phải trả giá bằng một cái chân và mong anh tha thứ cho cô ta.” Khi nhắc đến chuyện này vẻ mặt của Hình Liệt Hàn liền trở nên khó coi.
Giọng nói của Đường Tư Vũ cũng không hề có chút đồng tình nào: “Em chỉ hy vọng cô ta tránh xa cuộc sống của chúng ta ra là được.”
Hình Liệt Hàn đưa tay ra và nhẹ nhàng nắm lấy cô, trầm giọng nói: “Anh sẽ không bao giờ cho phép cô ta đến gần chúng ta fù¬ “
nửa.
Có câu nói bảo đảm này, Đường Tư Vũ cũng không nghĩ nhiều nữa, Nghê Yên bị đứt một chân, cho dù là đứt thế nào, người làm việc ác sẽ tự mình phải chịu quả báo.
Tô Trạch.
Tô Hi ăn tối xong, việc đầu tiên cô làm là gọi cho một người đàn ông nào đó, nhưng cô buộc phải trốn trong phòng, mặc dù cha cô đã không còn phản đối nhưng cô cũng không dám nói ra những lời yêu đương ngớ ngắn trước mặt cha mẹ.
Tô Hi bắm máy, chờ người ở đầu bên kia nhấc máy, lúc này, tại đất nước Ôn Lệ Thâm ở cũng mới là buổi chiều, anh ấy có thể nhận điện thoại.
“Alo!”
Giọng nam từ tính trầm thấp bắt ngờ vang lên.
“Alo… anh đang làm gì vậy!”
Tô Hi đưa điện thoại đến gần tai, nghe giọng người đàn ông này chính là một loại hưởng thụ.
“Không làm gì cả! Vừa mới họp xong, chuẩn bị về khách sạn, còn em?”
“Đương nhiên là ở nhà! Trong phòng của em, ngày mai anh nhất định sẽ về, đúng không?” Tô Hi phồng hai má, hình như có chút oán trách.
“Nhất định sẽ về.” Ôn Lệ Thâm khẳng định trả lời.
Khóe miệng Tô Hi không khỏi nở nụ cười: “Được, vậy em sẽ đợi anh trở về.”
“Chờ anh về làm gì?” Người đàn ông kia lập tức khàn khàn giọng hỏi lại.
Tô Hi hơi nghẹn ngào, nhất thời không nói nên lời.
“Chờ anh về để làm cho anh ngạc nhiên sao?” Anh hỏi lại.
“Ừ… Được rồi! Anh muốn bắt ngờ gì?”
“Tốt nhất hãy cho anh một thứ gì đó thực dụng một chút, chẳng hạn như… một bữa tối, một nụ hôn, hoặc, tự đưa mình lên làm bát ngờ.” Giọng nói quyến rũ có thể khiến người khác say mê.
Tô Hi đỏ mặt, lật người nhìn trần nhà, nhếch miệng nói: “Được rồi! Nếu anh có thể đứng trước mặt em vào 3 giờ chiều mai, em sẽ cho anh một bát ngờ. Nếu quá 3 giờ, thì sẽ không có gì cải”
Tô Hi cũng muốn chơi xấu, đây cũng là một yêu cầu có thể làm được! Kể cả là có phi cơ riêng, cũng không phải muốn bay là có thể bay.
“Chơi xấu.” Ôn Hình Viễn thấp giọng mắng một tiếng.
Tô Hi có chút đắc ý cười: “Chính là chơi xấu đó! Vậy anh có muốn bất ngờ không!
Nếu anh không muốn, vậy em cũng hết cách!”
“Hừ, có phải cách qua điện thoại, nên em dám nói năng bừa bãi không?”
“Đoán đúng rồi, dù sao anh cũng cách em xa như vậy, cho dù em có đắc tội với anh, anh cũng không làm gì được em đâu!”
Tô Hi cười càng thêm đắc ý.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng hừu nhẹ: “Chờ đó, anh về sẽ trừng trị em.”
“Đang chờ nè!”
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm NgườiTác giả: Thượng Quan NhiêuTruyện Ngôn TìnhChương 1: Khu biệt thự cao cấp. Người đàn ông trẻ tuổi vừa bước ra từ nhà tắm, thân hình với vòng eo rắn chắc chỉ được che bởi một chiếc khăn, tràn đầy sự nam tính như Western Apolo vậy. “Đáng chết.” Một tiếng nguyền rủa thốt lên, người đàn ông cúi gằm mặt, nhìn vào phản ứng trên cơ thể của anh ta, một gương mặt hết sức khó chịu và bực bội. Anh ta nhấc điện thoại lên và gọi cho người trợ lý của mình: “Mau tìm cho tôi một người phụ nữ vào đây.” “Ông chủ, sao tối nay ông lại có hứng thế?” “Uống nhầm đồ ở quầy lễ tân, nhanh lên.” Giọng nói trầm mặc ấy dường như đã không còn khó chịu nữa. “Vâng, lên ngay đây ạ.” Rõ ràng là đến đây chỉ để du lịch, vậy mà đột nhiên lại bị lạc đường. Điều càng bực mình đó là, điện thoại cô hết pin, đi nửa đoạn đường rồi mà đến hình bóng của một con ma cũng không thấy. Thời điểm đó cô cũng không hề hay biết mình đang đi vào khu biệt thự sa hoa kia. Cô chỉ có thể lựa chọn con đường duy nhất là đi thẳng về phía trước, cuối cùng một căn biệt thự tráng lệ với… Khi Đường Tư Vũ đi tới trước mặt anh, vẫn là không thể nhịn nổi sự tò mò mà hỏi một câu: “Vừa rồi là ai gọi anh thế?” “Điện thoại từ công ty thôi, không có gì quan trọng.” Hình Liệt Hàn cười một tiếng. Đường Tư Vũ cũng không phải kẻ ngốc, cô nghiêng đầu nhìn anh: “Không được nói dối em, nói thật đi.” Vẻ mặt Hình Liệt Hàn hơi run sợ, lập tức chăm chú nhìn cô: “Nếu như có lúc nào đó anh nói dối em, vậy đó là có ý tốt, chỉ là có một số chuyện không hy vọng em biết rồi lại khó chịu trong lòng thôi.” “Không sao! Tim của em rất lớn, cho nên thường không vướng bận gì đâu, anh cứ nói đi” Đường Tư Vũ cũng không hề gượng ép, khóe miệng mang theo ý cười. Hình Liệt Hàn khóa chặt cô, thành thật nói: “Là Nghê Yên gọi tới.” “ÒI Cô ấy nói cái gì?” Đường Tư Vũ chớp mắt, không đoán trước, chờ anh nói tiếp. “Cô ta xin lỗi anh và nói rằng cô ấy đã phải trả giá bằng một cái chân và mong anh tha thứ cho cô ta.” Khi nhắc đến chuyện này vẻ mặt của Hình Liệt Hàn liền trở nên khó coi. Giọng nói của Đường Tư Vũ cũng không hề có chút đồng tình nào: “Em chỉ hy vọng cô ta tránh xa cuộc sống của chúng ta ra là được.” Hình Liệt Hàn đưa tay ra và nhẹ nhàng nắm lấy cô, trầm giọng nói: “Anh sẽ không bao giờ cho phép cô ta đến gần chúng ta fù¬ “ nửa. Có câu nói bảo đảm này, Đường Tư Vũ cũng không nghĩ nhiều nữa, Nghê Yên bị đứt một chân, cho dù là đứt thế nào, người làm việc ác sẽ tự mình phải chịu quả báo. Tô Trạch. Tô Hi ăn tối xong, việc đầu tiên cô làm là gọi cho một người đàn ông nào đó, nhưng cô buộc phải trốn trong phòng, mặc dù cha cô đã không còn phản đối nhưng cô cũng không dám nói ra những lời yêu đương ngớ ngắn trước mặt cha mẹ. Tô Hi bắm máy, chờ người ở đầu bên kia nhấc máy, lúc này, tại đất nước Ôn Lệ Thâm ở cũng mới là buổi chiều, anh ấy có thể nhận điện thoại. “Alo!” Giọng nam từ tính trầm thấp bắt ngờ vang lên. “Alo… anh đang làm gì vậy!” Tô Hi đưa điện thoại đến gần tai, nghe giọng người đàn ông này chính là một loại hưởng thụ. “Không làm gì cả! Vừa mới họp xong, chuẩn bị về khách sạn, còn em?” “Đương nhiên là ở nhà! Trong phòng của em, ngày mai anh nhất định sẽ về, đúng không?” Tô Hi phồng hai má, hình như có chút oán trách. “Nhất định sẽ về.” Ôn Lệ Thâm khẳng định trả lời. Khóe miệng Tô Hi không khỏi nở nụ cười: “Được, vậy em sẽ đợi anh trở về.” “Chờ anh về làm gì?” Người đàn ông kia lập tức khàn khàn giọng hỏi lại. Tô Hi hơi nghẹn ngào, nhất thời không nói nên lời. “Chờ anh về để làm cho anh ngạc nhiên sao?” Anh hỏi lại. “Ừ… Được rồi! Anh muốn bắt ngờ gì?” “Tốt nhất hãy cho anh một thứ gì đó thực dụng một chút, chẳng hạn như… một bữa tối, một nụ hôn, hoặc, tự đưa mình lên làm bát ngờ.” Giọng nói quyến rũ có thể khiến người khác say mê. Tô Hi đỏ mặt, lật người nhìn trần nhà, nhếch miệng nói: “Được rồi! Nếu anh có thể đứng trước mặt em vào 3 giờ chiều mai, em sẽ cho anh một bát ngờ. Nếu quá 3 giờ, thì sẽ không có gì cải” Tô Hi cũng muốn chơi xấu, đây cũng là một yêu cầu có thể làm được! Kể cả là có phi cơ riêng, cũng không phải muốn bay là có thể bay. “Chơi xấu.” Ôn Hình Viễn thấp giọng mắng một tiếng. Tô Hi có chút đắc ý cười: “Chính là chơi xấu đó! Vậy anh có muốn bất ngờ không! Nếu anh không muốn, vậy em cũng hết cách!” “Hừ, có phải cách qua điện thoại, nên em dám nói năng bừa bãi không?” “Đoán đúng rồi, dù sao anh cũng cách em xa như vậy, cho dù em có đắc tội với anh, anh cũng không làm gì được em đâu!” Tô Hi cười càng thêm đắc ý. Đầu dây bên kia vang lên tiếng hừu nhẹ: “Chờ đó, anh về sẽ trừng trị em.” “Đang chờ nè!”