Edit: ToToRo Beta: Quảng Hằng “Soạt! Soạt!” tiếng chơi bài mạt chược lại vang lên khiến cho Lâm An Nhàn ngủ không yên. Trở mình nhắm mắt cố gắng tiếp tục ngủ nhưng tiếng cười nói, tranh cãi ầm ĩ vẫn cứ vang lên, lần này thì cô đã không thể ngủ được nữa, từ trên giường ngồi dậy cô ngẩn người nhìn ra cửa sổ. Ngồi một lúc, cô lại chớp chớp đôi mắt để tỉnh táo thì bên cạnh bỗng nhiên vang lên một tiếng ngáy rõto.Lâm An Nhàn dùng sức đẩy chồng cô- Phó Minh Hạo dậy. “Làm sao vậy? Em không ngủ mà lay anh dậy có việc gì?” Phó Minh Hạo dụi dụi mắt, có chút không kiên nhẫn hỏi. “Em cũng muốn ngủ chứ, nhưng làm thế nào vẫn không thể ngủ được, anh đi hỏi mọi người xem khi nào thì mới chơi xong.” “Bọn họ cũng không thường xuyên chơi đến khuya như vậy, thôi em ráng nhịn một chút đi,bây giờ anhcũng không thức dậy nổi đâu!” nói xong Phó Minh Hạo lại nhắm mắt ngủ tiếp. Lâm An Nhàn đành thở dài nằm xuống, bình thường ‘một chút’ là chơi đến ba bốn ngày vậy mà gọi là ‘không thường xuyên’ ư? Mỗi ngày đều…
Chương 44
Ly Hôn - Thần Vụ QuangTác giả: Thần Vụ QuangTruyện Ngôn TìnhEdit: ToToRo Beta: Quảng Hằng “Soạt! Soạt!” tiếng chơi bài mạt chược lại vang lên khiến cho Lâm An Nhàn ngủ không yên. Trở mình nhắm mắt cố gắng tiếp tục ngủ nhưng tiếng cười nói, tranh cãi ầm ĩ vẫn cứ vang lên, lần này thì cô đã không thể ngủ được nữa, từ trên giường ngồi dậy cô ngẩn người nhìn ra cửa sổ. Ngồi một lúc, cô lại chớp chớp đôi mắt để tỉnh táo thì bên cạnh bỗng nhiên vang lên một tiếng ngáy rõto.Lâm An Nhàn dùng sức đẩy chồng cô- Phó Minh Hạo dậy. “Làm sao vậy? Em không ngủ mà lay anh dậy có việc gì?” Phó Minh Hạo dụi dụi mắt, có chút không kiên nhẫn hỏi. “Em cũng muốn ngủ chứ, nhưng làm thế nào vẫn không thể ngủ được, anh đi hỏi mọi người xem khi nào thì mới chơi xong.” “Bọn họ cũng không thường xuyên chơi đến khuya như vậy, thôi em ráng nhịn một chút đi,bây giờ anhcũng không thức dậy nổi đâu!” nói xong Phó Minh Hạo lại nhắm mắt ngủ tiếp. Lâm An Nhàn đành thở dài nằm xuống, bình thường ‘một chút’ là chơi đến ba bốn ngày vậy mà gọi là ‘không thường xuyên’ ư? Mỗi ngày đều… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Em tính hòa hảo với Phó Minh Hạo, anh ấy sẽ đến xin ba mẹ em tha thứ để em về nhà họ Phó, chuyện Khúc Duyệt đã giải quyết xong rồi, anh ấy đãđem tất cả hợp đồng anh ấy có giao hết cho Khúc Duyệt.” Lâm An Nhàn nói thẳng. “Xem ra Phó Minh Hạo đã hiểu câu nói có bỏ ra mới nhận lại của anh. Được,, anh tôn trọng quyết định của em. Tuy nhiên nếu Phó Minh Hạo đãkhông ngại làm thằng hèn thích mọc sừng, thì Quý Văn Nghiêu anh càng không ngại tiếp tục làm người tình của em. Em cứ tự nhiên quyết định, anhsẽ ủng hộ em.” Lâm An Nhàn nghe xong lại không nổi giận như bình thường, vừa đau lòng vừa bất đắc dĩ nhìn Quý Văn Nghiêu: “Tội gì anh phải như vậy?”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Em tính hòa hảo với Phó Minh Hạo, anh ấy sẽ đến xin ba mẹ em tha thứ để em về nhà họ Phó, chuyện Khúc Duyệt đã giải quyết xong rồi, anh ấy đãđem tất cả hợp đồng anh ấy có giao hết cho Khúc Duyệt.” Lâm An Nhàn nói thẳng.
“Xem ra Phó Minh Hạo đã hiểu câu nói có bỏ ra mới nhận lại của anh. Được,, anh tôn trọng quyết định của em. Tuy nhiên nếu Phó Minh Hạo đãkhông ngại làm thằng hèn thích mọc sừng, thì Quý Văn Nghiêu anh càng không ngại tiếp tục làm người tình của em. Em cứ tự nhiên quyết định, anhsẽ ủng hộ em.”
Lâm An Nhàn nghe xong lại không nổi giận như bình thường, vừa đau lòng vừa bất đắc dĩ nhìn Quý Văn Nghiêu: “Tội gì anh phải như vậy?”
Ly Hôn - Thần Vụ QuangTác giả: Thần Vụ QuangTruyện Ngôn TìnhEdit: ToToRo Beta: Quảng Hằng “Soạt! Soạt!” tiếng chơi bài mạt chược lại vang lên khiến cho Lâm An Nhàn ngủ không yên. Trở mình nhắm mắt cố gắng tiếp tục ngủ nhưng tiếng cười nói, tranh cãi ầm ĩ vẫn cứ vang lên, lần này thì cô đã không thể ngủ được nữa, từ trên giường ngồi dậy cô ngẩn người nhìn ra cửa sổ. Ngồi một lúc, cô lại chớp chớp đôi mắt để tỉnh táo thì bên cạnh bỗng nhiên vang lên một tiếng ngáy rõto.Lâm An Nhàn dùng sức đẩy chồng cô- Phó Minh Hạo dậy. “Làm sao vậy? Em không ngủ mà lay anh dậy có việc gì?” Phó Minh Hạo dụi dụi mắt, có chút không kiên nhẫn hỏi. “Em cũng muốn ngủ chứ, nhưng làm thế nào vẫn không thể ngủ được, anh đi hỏi mọi người xem khi nào thì mới chơi xong.” “Bọn họ cũng không thường xuyên chơi đến khuya như vậy, thôi em ráng nhịn một chút đi,bây giờ anhcũng không thức dậy nổi đâu!” nói xong Phó Minh Hạo lại nhắm mắt ngủ tiếp. Lâm An Nhàn đành thở dài nằm xuống, bình thường ‘một chút’ là chơi đến ba bốn ngày vậy mà gọi là ‘không thường xuyên’ ư? Mỗi ngày đều… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Em tính hòa hảo với Phó Minh Hạo, anh ấy sẽ đến xin ba mẹ em tha thứ để em về nhà họ Phó, chuyện Khúc Duyệt đã giải quyết xong rồi, anh ấy đãđem tất cả hợp đồng anh ấy có giao hết cho Khúc Duyệt.” Lâm An Nhàn nói thẳng. “Xem ra Phó Minh Hạo đã hiểu câu nói có bỏ ra mới nhận lại của anh. Được,, anh tôn trọng quyết định của em. Tuy nhiên nếu Phó Minh Hạo đãkhông ngại làm thằng hèn thích mọc sừng, thì Quý Văn Nghiêu anh càng không ngại tiếp tục làm người tình của em. Em cứ tự nhiên quyết định, anhsẽ ủng hộ em.” Lâm An Nhàn nghe xong lại không nổi giận như bình thường, vừa đau lòng vừa bất đắc dĩ nhìn Quý Văn Nghiêu: “Tội gì anh phải như vậy?”