Tác giả:

Edit: ToToRo Beta: Quảng Hằng “Soạt! Soạt!” tiếng chơi bài mạt chược lại vang lên khiến cho Lâm An Nhàn ngủ không yên. Trở mình nhắm mắt cố gắng tiếp tục ngủ nhưng tiếng cười nói, tranh cãi ầm ĩ vẫn cứ vang lên, lần này thì cô đã không thể ngủ được nữa, từ trên giường ngồi dậy cô ngẩn người nhìn ra cửa sổ. Ngồi một lúc, cô lại chớp chớp đôi mắt để tỉnh táo thì bên cạnh bỗng nhiên vang lên một tiếng ngáy rõto.Lâm An Nhàn dùng sức đẩy chồng cô- Phó Minh Hạo dậy. “Làm sao vậy? Em không ngủ mà lay anh dậy có việc gì?” Phó Minh Hạo dụi dụi mắt, có chút không kiên nhẫn hỏi. “Em cũng muốn ngủ chứ, nhưng làm thế nào vẫn không thể ngủ được, anh đi hỏi mọi người xem khi nào thì mới chơi xong.” “Bọn họ cũng không thường xuyên chơi đến khuya như vậy, thôi em ráng nhịn một chút đi,bây giờ anhcũng không thức dậy nổi đâu!” nói xong Phó Minh Hạo lại nhắm mắt ngủ tiếp. Lâm An Nhàn đành thở dài nằm xuống, bình thường ‘một chút’ là chơi đến ba bốn ngày vậy mà gọi là ‘không thường xuyên’ ư? Mỗi ngày đều…

Chương 47-2

Ly Hôn - Thần Vụ QuangTác giả: Thần Vụ QuangTruyện Ngôn TìnhEdit: ToToRo Beta: Quảng Hằng “Soạt! Soạt!” tiếng chơi bài mạt chược lại vang lên khiến cho Lâm An Nhàn ngủ không yên. Trở mình nhắm mắt cố gắng tiếp tục ngủ nhưng tiếng cười nói, tranh cãi ầm ĩ vẫn cứ vang lên, lần này thì cô đã không thể ngủ được nữa, từ trên giường ngồi dậy cô ngẩn người nhìn ra cửa sổ. Ngồi một lúc, cô lại chớp chớp đôi mắt để tỉnh táo thì bên cạnh bỗng nhiên vang lên một tiếng ngáy rõto.Lâm An Nhàn dùng sức đẩy chồng cô- Phó Minh Hạo dậy. “Làm sao vậy? Em không ngủ mà lay anh dậy có việc gì?” Phó Minh Hạo dụi dụi mắt, có chút không kiên nhẫn hỏi. “Em cũng muốn ngủ chứ, nhưng làm thế nào vẫn không thể ngủ được, anh đi hỏi mọi người xem khi nào thì mới chơi xong.” “Bọn họ cũng không thường xuyên chơi đến khuya như vậy, thôi em ráng nhịn một chút đi,bây giờ anhcũng không thức dậy nổi đâu!” nói xong Phó Minh Hạo lại nhắm mắt ngủ tiếp. Lâm An Nhàn đành thở dài nằm xuống, bình thường ‘một chút’ là chơi đến ba bốn ngày vậy mà gọi là ‘không thường xuyên’ ư? Mỗi ngày đều… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Em mới khỏe một chút thì lại muốn đày đọa bản thân nữa rồi? Đừng xem nữa, anhdẫn em ra ngoài mua ít quần áo giải sầu nhé.”“Em chỉ xem kết quả, không có việc gì đâu.”Quý Văn Nghiêu bị Lâm An Nhàn năn nỉ nửa ngày đành để tin tức cho cô đọc.Lâm An Nhàn đọc tin tức và hình ảnh cảm thấy mơ hồ lập tức quay đầu hỏi Quý Văn Nghiêu: “Bài viết này hình như không giống chuyện xảy ra hôm qua.” Hôm qua tuy cô không biết những chuyện xảy ra sau đó, nhưng diễn biến lúc trước vẫn nhớ rất rõ chính mắt thấy tai nghe, rõ ràng Quý Văn Nghiêu đốt một trăm vạn mới cứu được cô. Nhưng trên tin tức chỉ nói là cảnh sát hành động nhanh chóng và kịp thời như thế nào, chỉ cần dùng ba mươi phút đã khống chế kẻ bắt cóc và giải cứu con tin, trừ một hành khách tử vong, hai người trọng thương, còn lại đều bình yên vô sự.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Em mới khỏe một chút thì lại muốn đày đọa bản thân nữa rồi? Đừng xem nữa, anhdẫn em ra ngoài mua ít quần áo giải sầu nhé.”

“Em chỉ xem kết quả, không có việc gì đâu.”

Quý Văn Nghiêu bị Lâm An Nhàn năn nỉ nửa ngày đành để tin tức cho cô đọc.

Lâm An Nhàn đọc tin tức và hình ảnh cảm thấy mơ hồ lập tức quay đầu hỏi Quý Văn Nghiêu: “Bài viết này hình như không giống chuyện xảy ra hôm qua.” 

Hôm qua tuy cô không biết những chuyện xảy ra sau đó, nhưng diễn biến lúc trước vẫn nhớ rất rõ chính mắt thấy tai nghe, rõ ràng Quý Văn Nghiêu đốt một trăm vạn mới cứu được cô. Nhưng trên tin tức chỉ nói là cảnh sát hành động nhanh chóng và kịp thời như thế nào, chỉ cần dùng ba mươi phút đã khống chế kẻ bắt cóc và giải cứu con tin, trừ một hành khách tử vong, hai người trọng thương, còn lại đều bình yên vô sự.

Image removed.

Ly Hôn - Thần Vụ QuangTác giả: Thần Vụ QuangTruyện Ngôn TìnhEdit: ToToRo Beta: Quảng Hằng “Soạt! Soạt!” tiếng chơi bài mạt chược lại vang lên khiến cho Lâm An Nhàn ngủ không yên. Trở mình nhắm mắt cố gắng tiếp tục ngủ nhưng tiếng cười nói, tranh cãi ầm ĩ vẫn cứ vang lên, lần này thì cô đã không thể ngủ được nữa, từ trên giường ngồi dậy cô ngẩn người nhìn ra cửa sổ. Ngồi một lúc, cô lại chớp chớp đôi mắt để tỉnh táo thì bên cạnh bỗng nhiên vang lên một tiếng ngáy rõto.Lâm An Nhàn dùng sức đẩy chồng cô- Phó Minh Hạo dậy. “Làm sao vậy? Em không ngủ mà lay anh dậy có việc gì?” Phó Minh Hạo dụi dụi mắt, có chút không kiên nhẫn hỏi. “Em cũng muốn ngủ chứ, nhưng làm thế nào vẫn không thể ngủ được, anh đi hỏi mọi người xem khi nào thì mới chơi xong.” “Bọn họ cũng không thường xuyên chơi đến khuya như vậy, thôi em ráng nhịn một chút đi,bây giờ anhcũng không thức dậy nổi đâu!” nói xong Phó Minh Hạo lại nhắm mắt ngủ tiếp. Lâm An Nhàn đành thở dài nằm xuống, bình thường ‘một chút’ là chơi đến ba bốn ngày vậy mà gọi là ‘không thường xuyên’ ư? Mỗi ngày đều… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Em mới khỏe một chút thì lại muốn đày đọa bản thân nữa rồi? Đừng xem nữa, anhdẫn em ra ngoài mua ít quần áo giải sầu nhé.”“Em chỉ xem kết quả, không có việc gì đâu.”Quý Văn Nghiêu bị Lâm An Nhàn năn nỉ nửa ngày đành để tin tức cho cô đọc.Lâm An Nhàn đọc tin tức và hình ảnh cảm thấy mơ hồ lập tức quay đầu hỏi Quý Văn Nghiêu: “Bài viết này hình như không giống chuyện xảy ra hôm qua.” Hôm qua tuy cô không biết những chuyện xảy ra sau đó, nhưng diễn biến lúc trước vẫn nhớ rất rõ chính mắt thấy tai nghe, rõ ràng Quý Văn Nghiêu đốt một trăm vạn mới cứu được cô. Nhưng trên tin tức chỉ nói là cảnh sát hành động nhanh chóng và kịp thời như thế nào, chỉ cần dùng ba mươi phút đã khống chế kẻ bắt cóc và giải cứu con tin, trừ một hành khách tử vong, hai người trọng thương, còn lại đều bình yên vô sự.

Chương 47-2