Tôi đứng ở cửa, hít một hơi thật sâu. Chị Nhạc hỏi tôi: "Em chuẩn bị xong chưa?" "Xong rồi ạ."Tôi trả lời rất thận trọng. "Chị mở cửa đây?" "Mở đi."Tôi gật đầu, thấy chết không sờn. Chị Nhạc liếc mắt nhìn tôi lần cuối, ánh mắt có chút kiên quyết mà hàm xúc, sau đó chị mở cửa ra. Trong phút chốc, đám đông bắt đầu khởi động, vô số ánh đèn chớp nháyliên hồi sáng lên ở ngoài cửa, gần như muốn loá mù con mắt. Đám phóng viên liên tiếp đưa ra câu hỏi như súng bắn liên phanh vang bên tai tôi: "Cô và Lê tiên sinh thật sự đang yêu nhau sao?" "Hai người làm thế nào mà quen nhau?" "Cô làm vậy vì muốn quảng cáo tên tuổi mình phải không?" "Đối mặt với hàng đống uy h**p của fans, cô có nghĩ tới một đêm máu đổ đại giới không?" Mức vấn đề bén nhọn vượt xa tưởng tượng, tôi không biết nên trả lời thế nào, đành phải cầu xin trợ giúp từ chị Nhạc bên cạnh. Tiền lương làm đại diện một tháng còn chưa đến ba ngàn, chị Nhạc hiển nhiên cũng bị cảnh tượng trấn động trước mắt hù doạ, giây phút kinh ngạc ngắn…
Chương 46: (Muôn vàn vì sao rực rỡ - Ức Cẩm)
Muôn Vàn Vì Sao Rực RỡTác giả: Ức CẩmTruyện Ngôn Tình Tôi đứng ở cửa, hít một hơi thật sâu. Chị Nhạc hỏi tôi: "Em chuẩn bị xong chưa?" "Xong rồi ạ."Tôi trả lời rất thận trọng. "Chị mở cửa đây?" "Mở đi."Tôi gật đầu, thấy chết không sờn. Chị Nhạc liếc mắt nhìn tôi lần cuối, ánh mắt có chút kiên quyết mà hàm xúc, sau đó chị mở cửa ra. Trong phút chốc, đám đông bắt đầu khởi động, vô số ánh đèn chớp nháyliên hồi sáng lên ở ngoài cửa, gần như muốn loá mù con mắt. Đám phóng viên liên tiếp đưa ra câu hỏi như súng bắn liên phanh vang bên tai tôi: "Cô và Lê tiên sinh thật sự đang yêu nhau sao?" "Hai người làm thế nào mà quen nhau?" "Cô làm vậy vì muốn quảng cáo tên tuổi mình phải không?" "Đối mặt với hàng đống uy h**p của fans, cô có nghĩ tới một đêm máu đổ đại giới không?" Mức vấn đề bén nhọn vượt xa tưởng tượng, tôi không biết nên trả lời thế nào, đành phải cầu xin trợ giúp từ chị Nhạc bên cạnh. Tiền lương làm đại diện một tháng còn chưa đến ba ngàn, chị Nhạc hiển nhiên cũng bị cảnh tượng trấn động trước mắt hù doạ, giây phút kinh ngạc ngắn… Tôi nghĩ nhất định là tôi bị mưa to xối cho mê muối, mới có thể bỗng nhiên tham luyến mỹ sắc của Lê Diệu Phàm, cả đêm nhìn lén anh mấy lần.Về sau, rốt cuộc anh nhận ra tôi không thích hợp, liền hỏi: "Em đang nhìn gì thế?""Không nhìn gì cả." Tôi cảm thấy rất chột dạ, nhiệt độ trên mặt từ từ tăng lên."Mặt em sao hồng thế?""Không có, chỉ là hơi lạnh. Không đúng là quá nóng ..." Anh vừa hỏi, mặt tôi lại càng nóng, ngay cả đầu óc cũng trở nên chóng mặt, nói cũng nói năng lộn xộn, không biết đang nghĩ gì.Anh bỗng nhiên dùng tay đè lên trán tôi. Tay anh băng giá lạnh lẽo, lúc đụng tới mặt tôi, tôi cảm thấy rất thoải mái, thoải mái đến độ muốn đoạt lấy tay anh rồi dán lên mặt mình."Thiên Tinh, em phát sốt." Anh nói.Khốn kiếp, làm sao anh biết tôi đang mắc cỡ ('phát tao')... Tôi mơ mơ màng màng nghĩ, mặt tiếp tục hồng lên."Không được, anh phải gọi bác sĩ." Anh nhìn qua rất vội.Từ khi nào thì ngay cả mắc cỡ bác sĩ cũng trị được vậy? Chờ một chút, hình như cái anh nói là phát sốt?! Tôi rốt cuộc hồi thần, ý thức được, thì ra trái tim nhỏ của tôi đập thình thịch lâu như vậy, không phải vì mắc cỡ mà là vì phát sốt...Quá mất mặt! >__
Tôi nghĩ nhất định là tôi bị mưa to xối cho mê muối, mới có thể bỗng nhiên tham luyến mỹ sắc của Lê Diệu Phàm, cả đêm nhìn lén anh mấy lần.
Về sau, rốt cuộc anh nhận ra tôi không thích hợp, liền hỏi: "Em đang nhìn gì thế?"
"Không nhìn gì cả." Tôi cảm thấy rất chột dạ, nhiệt độ trên mặt từ từ tăng lên.
"Mặt em sao hồng thế?"
"Không có, chỉ là hơi lạnh. Không đúng là quá nóng ..." Anh vừa hỏi, mặt tôi lại càng nóng, ngay cả đầu óc cũng trở nên chóng mặt, nói cũng nói năng lộn xộn, không biết đang nghĩ gì.
Anh bỗng nhiên dùng tay đè lên trán tôi. Tay anh băng giá lạnh lẽo, lúc đụng tới mặt tôi, tôi cảm thấy rất thoải mái, thoải mái đến độ muốn đoạt lấy tay anh rồi dán lên mặt mình.
"Thiên Tinh, em phát sốt." Anh nói.
Khốn kiếp, làm sao anh biết tôi đang mắc cỡ ('phát tao')... Tôi mơ mơ màng màng nghĩ, mặt tiếp tục hồng lên.
"Không được, anh phải gọi bác sĩ." Anh nhìn qua rất vội.
Từ khi nào thì ngay cả mắc cỡ bác sĩ cũng trị được vậy? Chờ một chút, hình như cái anh nói là phát sốt?! Tôi rốt cuộc hồi thần, ý thức được, thì ra trái tim nhỏ của tôi đập thình thịch lâu như vậy, không phải vì mắc cỡ mà là vì phát sốt...
Quá mất mặt! >__
Muôn Vàn Vì Sao Rực RỡTác giả: Ức CẩmTruyện Ngôn Tình Tôi đứng ở cửa, hít một hơi thật sâu. Chị Nhạc hỏi tôi: "Em chuẩn bị xong chưa?" "Xong rồi ạ."Tôi trả lời rất thận trọng. "Chị mở cửa đây?" "Mở đi."Tôi gật đầu, thấy chết không sờn. Chị Nhạc liếc mắt nhìn tôi lần cuối, ánh mắt có chút kiên quyết mà hàm xúc, sau đó chị mở cửa ra. Trong phút chốc, đám đông bắt đầu khởi động, vô số ánh đèn chớp nháyliên hồi sáng lên ở ngoài cửa, gần như muốn loá mù con mắt. Đám phóng viên liên tiếp đưa ra câu hỏi như súng bắn liên phanh vang bên tai tôi: "Cô và Lê tiên sinh thật sự đang yêu nhau sao?" "Hai người làm thế nào mà quen nhau?" "Cô làm vậy vì muốn quảng cáo tên tuổi mình phải không?" "Đối mặt với hàng đống uy h**p của fans, cô có nghĩ tới một đêm máu đổ đại giới không?" Mức vấn đề bén nhọn vượt xa tưởng tượng, tôi không biết nên trả lời thế nào, đành phải cầu xin trợ giúp từ chị Nhạc bên cạnh. Tiền lương làm đại diện một tháng còn chưa đến ba ngàn, chị Nhạc hiển nhiên cũng bị cảnh tượng trấn động trước mắt hù doạ, giây phút kinh ngạc ngắn… Tôi nghĩ nhất định là tôi bị mưa to xối cho mê muối, mới có thể bỗng nhiên tham luyến mỹ sắc của Lê Diệu Phàm, cả đêm nhìn lén anh mấy lần.Về sau, rốt cuộc anh nhận ra tôi không thích hợp, liền hỏi: "Em đang nhìn gì thế?""Không nhìn gì cả." Tôi cảm thấy rất chột dạ, nhiệt độ trên mặt từ từ tăng lên."Mặt em sao hồng thế?""Không có, chỉ là hơi lạnh. Không đúng là quá nóng ..." Anh vừa hỏi, mặt tôi lại càng nóng, ngay cả đầu óc cũng trở nên chóng mặt, nói cũng nói năng lộn xộn, không biết đang nghĩ gì.Anh bỗng nhiên dùng tay đè lên trán tôi. Tay anh băng giá lạnh lẽo, lúc đụng tới mặt tôi, tôi cảm thấy rất thoải mái, thoải mái đến độ muốn đoạt lấy tay anh rồi dán lên mặt mình."Thiên Tinh, em phát sốt." Anh nói.Khốn kiếp, làm sao anh biết tôi đang mắc cỡ ('phát tao')... Tôi mơ mơ màng màng nghĩ, mặt tiếp tục hồng lên."Không được, anh phải gọi bác sĩ." Anh nhìn qua rất vội.Từ khi nào thì ngay cả mắc cỡ bác sĩ cũng trị được vậy? Chờ một chút, hình như cái anh nói là phát sốt?! Tôi rốt cuộc hồi thần, ý thức được, thì ra trái tim nhỏ của tôi đập thình thịch lâu như vậy, không phải vì mắc cỡ mà là vì phát sốt...Quá mất mặt! >__