Đoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ…
Chương 47: 242 tốt cả một đời
Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… 24.2: Tốt cả một đờiTô Vân HuânNgải Tử Lam có chút ngây ra, vẻ mặt không được tự nhiên. Dù sao thì cũng là mối tình đầu 3 năm, trong lòng khó tránh khỏi kích động, có điều lắc lắc đầu, khẽ cười nói: “Không quen, người ở đại học s quá nhiều.”“Uhm, cũng đúng a.” Tô Mặc Mặc gật gật đầu, không nghi ngờ cô.Đoạn khúc nhỏ nhỏ này mau chóng qua đi.Không lâu sau, những thứ nên hỏi đều đã hỏi cả rồi, bầu không khí có chút yên tĩnh.“Đoàn phu nhân quen Đoàn tổng như thế nào a? Nghe nói là hẹn hò?” Người hỏi trên khuôn mặt treo nụ cười ranh mãnh.Rốt cuộc cũng đã có người không nhịn được, đem câu hỏi mà tất cả mọi người đều muốn hỏi nói ra.Câu hỏi này, ngược lại có chút khó trả lời a.Ngải Tử Lam nghĩ nghĩ.Lúc đầu, cô vốn là thay Ngải Tử Kỳ, đi hẹn hò với Đoàn Hồng Huyên, lại bị hạ thuốc nên không có gặp mặt, mà cô và Đoàn Hồng Huyên lần đầu tiên gặp mặt hình như ở cục cảnh sát, đây không phải một nơi tốt đẹp gì, đương nhiên không thể nói ra rồi.“Đúng, hẹn hò, chúng tôi quen nhau trong tiệm café.” Ngải Tử Lam đành phải bịa ra.“Quen nhau bao lâu rồi?” Lại có người phấn khích hỏi.Ngải Tử Lam không thể nói chỉ quen nhau có một ngày được, đành nói qua loa: “Là bạn bè rất quen thân.”Họ Đoàn, giới tính nam, 25 tuổi, con một, là doanh nhân.Ừ…những điều nên biết đều biết cả rồi, cũng coi như quen thuộc đi.“Đoàn tổng đối với cô như thế nào a, anh ấy xem ra rất lạnh lùng.” Lại có người hỏi dò, giọng chua xót.Đoàn Hồng Huyên trẻ tuổi mạnh mẽ, tướng mạo anh tuấn, sự nghiệp thành công, nhưng như vậy thì sao chứ, cả ngày mặt lãnh khốc, lạnh như băng sơn, khó có thể tưởng tượng sẽ chung sống với anh ta như thế nào, ngày thường hẳn là rất vất vả, phải chịu rất nhiều uất ức.Vừa nghĩ như vậy, giống như cũng chẳng có gì đáng ngưỡng mộ cả. Dù sao thì, phụ nữ vẫn luôn muốn tìm một người đàn ông đối tốt với mình, cuộc sống mới dễ thở.Câu hỏi này cho dù trả lời thế nào, cũng không được.Nói không tốt xem, sẽ ảnh hưởng đến danh dự của Đoàn Hồng Huyên, còn nói tốt, cũng không thực là tốt, huống hồ coi như nói tốt đi, những quý cô này nhất định cũng sẽ không tin, cho rằng chỉ là bề ngoài mà thôi.Đang lúc chần chừ không biết nên trả lời như thế nào, Ngải Tử Lam cảm thấy đằng sau có một người đến gần.“Tốt cả một đời.” Giọng trầm thấp mà gợi cảm của Đoàn Hồng Huyên từ phía sau vang lên.Tốt cả một đời…..Đúng vậy, cũng đã kết hôn rồi, nếu không có ngày ly hôn, thì chẳng phải chính là tốt cả một đời sao?Ánh mắt Ngải Tử Lam có chút xa xăm, cơ thể cứng đờ như khúc gỗ.Đoàn Hồng Huyên nói như vậy, là khách sáo trước mặt mà nói, hay là thật sự nghĩ như vậy? Rõ ràng bọn họ quen nhau chưa lâu, liền hứa hẹn cả đời sao?Ngải Tử Lam trong lòng nói chung là khó tin.Bỏ đi, bỏ đi, nghĩ nhiều mà làm gì. Bất kể là thật hay giả, tất cả đều đợi cô tra ra chân tướng cái chết của mẹ, đoạt lại Ngải Thị rồi hẵng tính.Ngải Tử Lam lắc lắc đầu, xua đi những cảm xúc trong đầu.Đợi đến ngày đó, cũng không biết sẽ như thế nào. Lòng cô vừa mong vừa không mong.
24.2: Tốt cả một đờiTô Vân HuânNgải Tử Lam có chút ngây ra, vẻ mặt không được tự nhiên. Dù sao thì cũng là mối tình đầu 3 năm, trong lòng khó tránh khỏi kích động, có điều lắc lắc đầu, khẽ cười nói: “Không quen, người ở đại học s quá nhiều.”“Uhm, cũng đúng a.” Tô Mặc Mặc gật gật đầu, không nghi ngờ cô.Đoạn khúc nhỏ nhỏ này mau chóng qua đi.Không lâu sau, những thứ nên hỏi đều đã hỏi cả rồi, bầu không khí có chút yên tĩnh.“Đoàn phu nhân quen Đoàn tổng như thế nào a? Nghe nói là hẹn hò?” Người hỏi trên khuôn mặt treo nụ cười ranh mãnh.Rốt cuộc cũng đã có người không nhịn được, đem câu hỏi mà tất cả mọi người đều muốn hỏi nói ra.Câu hỏi này, ngược lại có chút khó trả lời a.Ngải Tử Lam nghĩ nghĩ.Lúc đầu, cô vốn là thay Ngải Tử Kỳ, đi hẹn hò với Đoàn Hồng Huyên, lại bị hạ thuốc nên không có gặp mặt, mà cô và Đoàn Hồng Huyên lần đầu tiên gặp mặt hình như ở cục cảnh sát, đây không phải một nơi tốt đẹp gì, đương nhiên không thể nói ra rồi.“Đúng, hẹn hò, chúng tôi quen nhau trong tiệm café.” Ngải Tử Lam đành phải bịa ra.“Quen nhau bao lâu rồi?” Lại có người phấn khích hỏi.Ngải Tử Lam không thể nói chỉ quen nhau có một ngày được, đành nói qua loa: “Là bạn bè rất quen thân.”Họ Đoàn, giới tính nam, 25 tuổi, con một, là doanh nhân.Ừ…những điều nên biết đều biết cả rồi, cũng coi như quen thuộc đi.“Đoàn tổng đối với cô như thế nào a, anh ấy xem ra rất lạnh lùng.” Lại có người hỏi dò, giọng chua xót.Đoàn Hồng Huyên trẻ tuổi mạnh mẽ, tướng mạo anh tuấn, sự nghiệp thành công, nhưng như vậy thì sao chứ, cả ngày mặt lãnh khốc, lạnh như băng sơn, khó có thể tưởng tượng sẽ chung sống với anh ta như thế nào, ngày thường hẳn là rất vất vả, phải chịu rất nhiều uất ức.Vừa nghĩ như vậy, giống như cũng chẳng có gì đáng ngưỡng mộ cả. Dù sao thì, phụ nữ vẫn luôn muốn tìm một người đàn ông đối tốt với mình, cuộc sống mới dễ thở.Câu hỏi này cho dù trả lời thế nào, cũng không được.Nói không tốt xem, sẽ ảnh hưởng đến danh dự của Đoàn Hồng Huyên, còn nói tốt, cũng không thực là tốt, huống hồ coi như nói tốt đi, những quý cô này nhất định cũng sẽ không tin, cho rằng chỉ là bề ngoài mà thôi.Đang lúc chần chừ không biết nên trả lời như thế nào, Ngải Tử Lam cảm thấy đằng sau có một người đến gần.“Tốt cả một đời.” Giọng trầm thấp mà gợi cảm của Đoàn Hồng Huyên từ phía sau vang lên.Tốt cả một đời…..Đúng vậy, cũng đã kết hôn rồi, nếu không có ngày ly hôn, thì chẳng phải chính là tốt cả một đời sao?Ánh mắt Ngải Tử Lam có chút xa xăm, cơ thể cứng đờ như khúc gỗ.Đoàn Hồng Huyên nói như vậy, là khách sáo trước mặt mà nói, hay là thật sự nghĩ như vậy? Rõ ràng bọn họ quen nhau chưa lâu, liền hứa hẹn cả đời sao?Ngải Tử Lam trong lòng nói chung là khó tin.Bỏ đi, bỏ đi, nghĩ nhiều mà làm gì. Bất kể là thật hay giả, tất cả đều đợi cô tra ra chân tướng cái chết của mẹ, đoạt lại Ngải Thị rồi hẵng tính.Ngải Tử Lam lắc lắc đầu, xua đi những cảm xúc trong đầu.Đợi đến ngày đó, cũng không biết sẽ như thế nào. Lòng cô vừa mong vừa không mong.
Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… 24.2: Tốt cả một đờiTô Vân HuânNgải Tử Lam có chút ngây ra, vẻ mặt không được tự nhiên. Dù sao thì cũng là mối tình đầu 3 năm, trong lòng khó tránh khỏi kích động, có điều lắc lắc đầu, khẽ cười nói: “Không quen, người ở đại học s quá nhiều.”“Uhm, cũng đúng a.” Tô Mặc Mặc gật gật đầu, không nghi ngờ cô.Đoạn khúc nhỏ nhỏ này mau chóng qua đi.Không lâu sau, những thứ nên hỏi đều đã hỏi cả rồi, bầu không khí có chút yên tĩnh.“Đoàn phu nhân quen Đoàn tổng như thế nào a? Nghe nói là hẹn hò?” Người hỏi trên khuôn mặt treo nụ cười ranh mãnh.Rốt cuộc cũng đã có người không nhịn được, đem câu hỏi mà tất cả mọi người đều muốn hỏi nói ra.Câu hỏi này, ngược lại có chút khó trả lời a.Ngải Tử Lam nghĩ nghĩ.Lúc đầu, cô vốn là thay Ngải Tử Kỳ, đi hẹn hò với Đoàn Hồng Huyên, lại bị hạ thuốc nên không có gặp mặt, mà cô và Đoàn Hồng Huyên lần đầu tiên gặp mặt hình như ở cục cảnh sát, đây không phải một nơi tốt đẹp gì, đương nhiên không thể nói ra rồi.“Đúng, hẹn hò, chúng tôi quen nhau trong tiệm café.” Ngải Tử Lam đành phải bịa ra.“Quen nhau bao lâu rồi?” Lại có người phấn khích hỏi.Ngải Tử Lam không thể nói chỉ quen nhau có một ngày được, đành nói qua loa: “Là bạn bè rất quen thân.”Họ Đoàn, giới tính nam, 25 tuổi, con một, là doanh nhân.Ừ…những điều nên biết đều biết cả rồi, cũng coi như quen thuộc đi.“Đoàn tổng đối với cô như thế nào a, anh ấy xem ra rất lạnh lùng.” Lại có người hỏi dò, giọng chua xót.Đoàn Hồng Huyên trẻ tuổi mạnh mẽ, tướng mạo anh tuấn, sự nghiệp thành công, nhưng như vậy thì sao chứ, cả ngày mặt lãnh khốc, lạnh như băng sơn, khó có thể tưởng tượng sẽ chung sống với anh ta như thế nào, ngày thường hẳn là rất vất vả, phải chịu rất nhiều uất ức.Vừa nghĩ như vậy, giống như cũng chẳng có gì đáng ngưỡng mộ cả. Dù sao thì, phụ nữ vẫn luôn muốn tìm một người đàn ông đối tốt với mình, cuộc sống mới dễ thở.Câu hỏi này cho dù trả lời thế nào, cũng không được.Nói không tốt xem, sẽ ảnh hưởng đến danh dự của Đoàn Hồng Huyên, còn nói tốt, cũng không thực là tốt, huống hồ coi như nói tốt đi, những quý cô này nhất định cũng sẽ không tin, cho rằng chỉ là bề ngoài mà thôi.Đang lúc chần chừ không biết nên trả lời như thế nào, Ngải Tử Lam cảm thấy đằng sau có một người đến gần.“Tốt cả một đời.” Giọng trầm thấp mà gợi cảm của Đoàn Hồng Huyên từ phía sau vang lên.Tốt cả một đời…..Đúng vậy, cũng đã kết hôn rồi, nếu không có ngày ly hôn, thì chẳng phải chính là tốt cả một đời sao?Ánh mắt Ngải Tử Lam có chút xa xăm, cơ thể cứng đờ như khúc gỗ.Đoàn Hồng Huyên nói như vậy, là khách sáo trước mặt mà nói, hay là thật sự nghĩ như vậy? Rõ ràng bọn họ quen nhau chưa lâu, liền hứa hẹn cả đời sao?Ngải Tử Lam trong lòng nói chung là khó tin.Bỏ đi, bỏ đi, nghĩ nhiều mà làm gì. Bất kể là thật hay giả, tất cả đều đợi cô tra ra chân tướng cái chết của mẹ, đoạt lại Ngải Thị rồi hẵng tính.Ngải Tử Lam lắc lắc đầu, xua đi những cảm xúc trong đầu.Đợi đến ngày đó, cũng không biết sẽ như thế nào. Lòng cô vừa mong vừa không mong.