Đoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ…
Chương 51: 262 để anh xem nào
Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… /503GO26.2: Để anh xem nàoNhưng tình huống hôm nay đã không giống như vậy nữa rồi. Ngải Tử Lam đã là phu nhân tổng tài Đoàn Thị, thân phận còn tôn quý hơn cả ông, đã không còn là cô con gái bé nhỏ có thể tùy ý đối phó nữa rồi.Hơn nữa, không xem tăng cũng phải nhìn mặt Phật.Đoàn Hồng Huyên ôm lấy Ngải Tử Lam sắc mắt đã băng lạnh đến đáng sợ, cả người tỏa ra hơi thở lạnh lùng, người xung quanh không ai dám lại gần.Ngải Thành Quốc vừa cẩn thận từng chút suy nghĩ, nếu gả cho Đoàn Hồng Huyên là Ngải Tử Kỳ, đứa con gái mà ông một mực yêu thương coi trọng, thì tốt biết mấy, lại vừa giả bộ tươi cười, nịnh nọt lấy lòng: “Không cần giải thích, không cần giải thích, đây nhất định là việc ngoài ý muốn. Đều là người nhà cả, làm gì có thù oán, đùa quá trớn thôi, không có chủ ý gì cả đâu.”Ngải Thành Quốc ý đồ định chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không có, giống như kiểu Ngải Tử Lam và Ngải Tử Kỳ vẫn là những đứa bé mấy tuổi vậy.“Ngải tổng, ông dạy dỗ con cái mình như thế nào là chuyện trong gia đình ông, tôi không can thiệp. Nhưng tôi hi vọng ông có thể cho tôi một lời giải thích hợp lý. Bằng không tôi tuyệt sẽ không để vợ của Đoàn Hồng Huyên tôi chịu uất ức.” Đoàn Hồng Huyên lại không hề có ý bỏ qua cho Ngải Tử Kỳ, quyết phải trừng trị cô ta một trận, sắc mặt sa sầm, rõ ràng không phải nói chơi.”Lần này chỉ là rơi xuống nước, vậy những lần sau thì sao, ai mà biết sẽ xảy ra chuyện gì chứ.Ngải Tử Kỳ người con gái này, đã có những vết xấu lúc trước, Đoàn Hồng Huyên chán ghét Ngải Tử Kỳ đến nỗi không thể nào ghét hơn được nữa.Cùng là họ Ngải, mà sao lại khác nhau một trời một vực như vậy.“Hắt xì.” Gió đêm lành lạnh, Ngải Tử Lam vốn chỉ mặc một chiếc lễ phục mỏng, sau khi rơi xuống nước, hơi lạnh đã ngấm vào người, không nhịn được hắt xì một cái.May thay nhân viên phục vụ của khách sạn đã nhanh nhẹn mang tới một chiếc khăn bông dày, đắp lên người Ngải Tử Lam, bao bọc cô kín mít không gió nào thổi được.Còn Ngải Tử Kỳ thì không được may mắn như thế, chỉ có thể dựa vào ngực Hà Phương mà run run. Bên cạnh trừ Hà Phương ra không có ai hết.Bà ta cũng là nhất thời hấp tấp muốn giáo huấn Ngải Tử Lam một phen, đâu có ngờ cả hai cùng rơi xuống nước, xảy ra sự việc lớn như thế này.Đáng tiếc nhất là, tất cả mọi người đều bênh vực Ngải Tử Lam cái con tiện nhân kia. Ngay cả ba ruột của nó, cũng một bộ dạng thỏa hiệp rồi.Dựa vào cái gì chứ? Ngải Tử Kỳ có điểm nào không bằng Ngải Tử Lam? Vì cái thân phận phu nhân Đoàn Hồng Huyên này sao? Bà nhất định sẽ đoạt lại cái thân phận này, sau đó đem việc nhục nhã ngày hôm nay đè bẹp Ngải Tử Lam xuống dưới chân.Ngải Tử Kỳ trong lòng càng lúc càng thống hận, ánh mắt thầm hung ác.Mà Hà Phương thấy đứa con gái từ nhỏ đến lớn được mình cưng chiều lại có một ngày bị đối xử như vậy, trong lòng không khỏi thống hận!
/503GO26.2: Để anh xem nàoNhưng tình huống hôm nay đã không giống như vậy nữa rồi. Ngải Tử Lam đã là phu nhân tổng tài Đoàn Thị, thân phận còn tôn quý hơn cả ông, đã không còn là cô con gái bé nhỏ có thể tùy ý đối phó nữa rồi.Hơn nữa, không xem tăng cũng phải nhìn mặt Phật.Đoàn Hồng Huyên ôm lấy Ngải Tử Lam sắc mắt đã băng lạnh đến đáng sợ, cả người tỏa ra hơi thở lạnh lùng, người xung quanh không ai dám lại gần.Ngải Thành Quốc vừa cẩn thận từng chút suy nghĩ, nếu gả cho Đoàn Hồng Huyên là Ngải Tử Kỳ, đứa con gái mà ông một mực yêu thương coi trọng, thì tốt biết mấy, lại vừa giả bộ tươi cười, nịnh nọt lấy lòng: “Không cần giải thích, không cần giải thích, đây nhất định là việc ngoài ý muốn. Đều là người nhà cả, làm gì có thù oán, đùa quá trớn thôi, không có chủ ý gì cả đâu.”Ngải Thành Quốc ý đồ định chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không có, giống như kiểu Ngải Tử Lam và Ngải Tử Kỳ vẫn là những đứa bé mấy tuổi vậy.“Ngải tổng, ông dạy dỗ con cái mình như thế nào là chuyện trong gia đình ông, tôi không can thiệp. Nhưng tôi hi vọng ông có thể cho tôi một lời giải thích hợp lý. Bằng không tôi tuyệt sẽ không để vợ của Đoàn Hồng Huyên tôi chịu uất ức.” Đoàn Hồng Huyên lại không hề có ý bỏ qua cho Ngải Tử Kỳ, quyết phải trừng trị cô ta một trận, sắc mặt sa sầm, rõ ràng không phải nói chơi.”Lần này chỉ là rơi xuống nước, vậy những lần sau thì sao, ai mà biết sẽ xảy ra chuyện gì chứ.Ngải Tử Kỳ người con gái này, đã có những vết xấu lúc trước, Đoàn Hồng Huyên chán ghét Ngải Tử Kỳ đến nỗi không thể nào ghét hơn được nữa.Cùng là họ Ngải, mà sao lại khác nhau một trời một vực như vậy.“Hắt xì.” Gió đêm lành lạnh, Ngải Tử Lam vốn chỉ mặc một chiếc lễ phục mỏng, sau khi rơi xuống nước, hơi lạnh đã ngấm vào người, không nhịn được hắt xì một cái.May thay nhân viên phục vụ của khách sạn đã nhanh nhẹn mang tới một chiếc khăn bông dày, đắp lên người Ngải Tử Lam, bao bọc cô kín mít không gió nào thổi được.Còn Ngải Tử Kỳ thì không được may mắn như thế, chỉ có thể dựa vào ngực Hà Phương mà run run. Bên cạnh trừ Hà Phương ra không có ai hết.Bà ta cũng là nhất thời hấp tấp muốn giáo huấn Ngải Tử Lam một phen, đâu có ngờ cả hai cùng rơi xuống nước, xảy ra sự việc lớn như thế này.Đáng tiếc nhất là, tất cả mọi người đều bênh vực Ngải Tử Lam cái con tiện nhân kia. Ngay cả ba ruột của nó, cũng một bộ dạng thỏa hiệp rồi.Dựa vào cái gì chứ? Ngải Tử Kỳ có điểm nào không bằng Ngải Tử Lam? Vì cái thân phận phu nhân Đoàn Hồng Huyên này sao? Bà nhất định sẽ đoạt lại cái thân phận này, sau đó đem việc nhục nhã ngày hôm nay đè bẹp Ngải Tử Lam xuống dưới chân.Ngải Tử Kỳ trong lòng càng lúc càng thống hận, ánh mắt thầm hung ác.Mà Hà Phương thấy đứa con gái từ nhỏ đến lớn được mình cưng chiều lại có một ngày bị đối xử như vậy, trong lòng không khỏi thống hận!
Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… /503GO26.2: Để anh xem nàoNhưng tình huống hôm nay đã không giống như vậy nữa rồi. Ngải Tử Lam đã là phu nhân tổng tài Đoàn Thị, thân phận còn tôn quý hơn cả ông, đã không còn là cô con gái bé nhỏ có thể tùy ý đối phó nữa rồi.Hơn nữa, không xem tăng cũng phải nhìn mặt Phật.Đoàn Hồng Huyên ôm lấy Ngải Tử Lam sắc mắt đã băng lạnh đến đáng sợ, cả người tỏa ra hơi thở lạnh lùng, người xung quanh không ai dám lại gần.Ngải Thành Quốc vừa cẩn thận từng chút suy nghĩ, nếu gả cho Đoàn Hồng Huyên là Ngải Tử Kỳ, đứa con gái mà ông một mực yêu thương coi trọng, thì tốt biết mấy, lại vừa giả bộ tươi cười, nịnh nọt lấy lòng: “Không cần giải thích, không cần giải thích, đây nhất định là việc ngoài ý muốn. Đều là người nhà cả, làm gì có thù oán, đùa quá trớn thôi, không có chủ ý gì cả đâu.”Ngải Thành Quốc ý đồ định chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không có, giống như kiểu Ngải Tử Lam và Ngải Tử Kỳ vẫn là những đứa bé mấy tuổi vậy.“Ngải tổng, ông dạy dỗ con cái mình như thế nào là chuyện trong gia đình ông, tôi không can thiệp. Nhưng tôi hi vọng ông có thể cho tôi một lời giải thích hợp lý. Bằng không tôi tuyệt sẽ không để vợ của Đoàn Hồng Huyên tôi chịu uất ức.” Đoàn Hồng Huyên lại không hề có ý bỏ qua cho Ngải Tử Kỳ, quyết phải trừng trị cô ta một trận, sắc mặt sa sầm, rõ ràng không phải nói chơi.”Lần này chỉ là rơi xuống nước, vậy những lần sau thì sao, ai mà biết sẽ xảy ra chuyện gì chứ.Ngải Tử Kỳ người con gái này, đã có những vết xấu lúc trước, Đoàn Hồng Huyên chán ghét Ngải Tử Kỳ đến nỗi không thể nào ghét hơn được nữa.Cùng là họ Ngải, mà sao lại khác nhau một trời một vực như vậy.“Hắt xì.” Gió đêm lành lạnh, Ngải Tử Lam vốn chỉ mặc một chiếc lễ phục mỏng, sau khi rơi xuống nước, hơi lạnh đã ngấm vào người, không nhịn được hắt xì một cái.May thay nhân viên phục vụ của khách sạn đã nhanh nhẹn mang tới một chiếc khăn bông dày, đắp lên người Ngải Tử Lam, bao bọc cô kín mít không gió nào thổi được.Còn Ngải Tử Kỳ thì không được may mắn như thế, chỉ có thể dựa vào ngực Hà Phương mà run run. Bên cạnh trừ Hà Phương ra không có ai hết.Bà ta cũng là nhất thời hấp tấp muốn giáo huấn Ngải Tử Lam một phen, đâu có ngờ cả hai cùng rơi xuống nước, xảy ra sự việc lớn như thế này.Đáng tiếc nhất là, tất cả mọi người đều bênh vực Ngải Tử Lam cái con tiện nhân kia. Ngay cả ba ruột của nó, cũng một bộ dạng thỏa hiệp rồi.Dựa vào cái gì chứ? Ngải Tử Kỳ có điểm nào không bằng Ngải Tử Lam? Vì cái thân phận phu nhân Đoàn Hồng Huyên này sao? Bà nhất định sẽ đoạt lại cái thân phận này, sau đó đem việc nhục nhã ngày hôm nay đè bẹp Ngải Tử Lam xuống dưới chân.Ngải Tử Kỳ trong lòng càng lúc càng thống hận, ánh mắt thầm hung ác.Mà Hà Phương thấy đứa con gái từ nhỏ đến lớn được mình cưng chiều lại có một ngày bị đối xử như vậy, trong lòng không khỏi thống hận!