Tác giả:

Đoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ…

Chương 67

Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… 34.2: Hương rượuHứa Hinh Nguyệt không ngờ, ý nghĩ có phần thái quá này của cô, trên thực tế lại có phần nào đó đúng với sự thật.Nói tới đây, thần sắc Ngải Tử Lam có chút ảm đạm, tâm tình cũng trầm xuống.Vì lần hẹn hò đó, cô thực sự đã bị một người xa lạ ăn mất rồi, dù cho đó là do cô đang bị tác dụng của thuốc, trong lúc rối loạn mê man đã chủ động câu dẫn, nhưng điều này ngược lại càng khiến cô thấy xấu hổ.Hôm đó sau khi tỉnh lại đã để lại một xấp tiền, một là bất kể như thế nào, cô cũng vẫn rất cảm ơn người xa lạ đó đã cứu cô, hai là sợ bị dây dưa, dù sao thì đó thật sự cũng không phải chuyện tốt đẹp gì, ba là một chút bồi thường cho người đàn ông xa lạ kia, trong ấn tượng của cô, anh ta vẫn luôn cố gắng chống cự.Bây giờ cô trở thành vợ của Đoàn Hồng Huyên, mới hốt hoảng nghĩ chuyện hôm đó nếu lộ ra, thì hậu quả sẽ nghiêm trọng thế nào. Nếu một ngày nào đó chuyện phóng đã tình một đêm này lộ ra, thì danh tiếng của cô lại lần thứ hai, mà danh tiếng của Đoàn Thị cũng dễ dàng bị hủy hoại.Ngải Tử Lam đâu có ngờ, người xa lạ ăn cô đó lại đang nghiễm nhiên yên ổn ngồi bên cạnh cô.“Sao có thể chứ.” Ngải Tử Lam khẽ lắc đầu phủ nhận, giọng nhu hòa mà kiên định.Mặc dù Đoàn Hồng Huyên đã lén cưỡng hôn cô mấy lần, nhưng vẫn chỉ dừng lại ở đó, vẫn chưa tiến sâu một bước tiếp xúc da thịt, chứ đừng nói gì đến việc ăn cô.Đoàn Hồng Huyên lại không cho rằng đúng nhướn nhướn mày, bá đạo tự tin nói: “Cứ cho là như vậy đi, đó cũng là vì máy móc tôi hoạt động tốt.”Phụt….Ngải Tử Lam thật may trước đó không có uống nước, bằng không đã phun ra rồi, chỉ có thể cố nhịn cười, nhịn đến nỗi đỏ cả mặt lên, nhưng mặt mày lại không giấu nổi ý cười.Máy móc hoạt động tốt. Anh ta thật tự tin.Nhưng từ kỹ thuật hôn của anh ta mà đoán, lời của anh ta nói rất có khả năng là thật.Ngải Tử Lam có chút hoài nghi nhìn Đoàn Hồng Huyên thăm dò, ánh mắt tr*n tr** nhìn anh ta từ khuôn mặt anh tuấn cho đến b* ng*c rắng chắc, lại đến eo, lại đến giữa háng….Không cẩn thận hoặc nói bất giác nhìn đến chỗ không thể miêu tả này, Ngải Tử Lam vội vàng dời ánh mắt đi, làm ra bộ dạng mắt nhìn thẳng, mặt khẽ hồng lên, còn hồng hơn cả lúc uống rượu vang.Vô cùng tức giận trước thái độ Ngải Tử Lam cư nhiên dám hoài nghi năng lực của hắn, Đoàn Hồng Huyên từ từ gần sát vào thân thể mềm mại của Ngải Tử Lam, sát bên tai cô, giọng trầm thấp mà khàn khàn, dùng giọng chỉ cô mới có thể nghe được nói: “Không tin, chi bằng tối thử.”Một luồng hơi thở nam tính phả tới, hơi thở ấm nóng gần sát bên tai, giống như một trận gió xuân thổi tới, tim Ngải Tử Lam thoáng chốc hơi ran ran.Nhìn những cử chỉ thân mật của Đoàn Hồng Huyên và Ngải Tử Lam như chốn không người, Thiệu Bắc Hoa và Hứa Hinh Mặc liếc nhìn nhau, cười cười. Đôi phu thê mới cưới này sao mà giống bọn họ yêu đương cuồng nhiệt năm đó thế.

34.2: Hương rượuHứa Hinh Nguyệt không ngờ, ý nghĩ có phần thái quá này của cô, trên thực tế lại có phần nào đó đúng với sự thật.Nói tới đây, thần sắc Ngải Tử Lam có chút ảm đạm, tâm tình cũng trầm xuống.Vì lần hẹn hò đó, cô thực sự đã bị một người xa lạ ăn mất rồi, dù cho đó là do cô đang bị tác dụng của thuốc, trong lúc rối loạn mê man đã chủ động câu dẫn, nhưng điều này ngược lại càng khiến cô thấy xấu hổ.Hôm đó sau khi tỉnh lại đã để lại một xấp tiền, một là bất kể như thế nào, cô cũng vẫn rất cảm ơn người xa lạ đó đã cứu cô, hai là sợ bị dây dưa, dù sao thì đó thật sự cũng không phải chuyện tốt đẹp gì, ba là một chút bồi thường cho người đàn ông xa lạ kia, trong ấn tượng của cô, anh ta vẫn luôn cố gắng chống cự.Bây giờ cô trở thành vợ của Đoàn Hồng Huyên, mới hốt hoảng nghĩ chuyện hôm đó nếu lộ ra, thì hậu quả sẽ nghiêm trọng thế nào. Nếu một ngày nào đó chuyện phóng đã tình một đêm này lộ ra, thì danh tiếng của cô lại lần thứ hai, mà danh tiếng của Đoàn Thị cũng dễ dàng bị hủy hoại.Ngải Tử Lam đâu có ngờ, người xa lạ ăn cô đó lại đang nghiễm nhiên yên ổn ngồi bên cạnh cô.“Sao có thể chứ.” Ngải Tử Lam khẽ lắc đầu phủ nhận, giọng nhu hòa mà kiên định.Mặc dù Đoàn Hồng Huyên đã lén cưỡng hôn cô mấy lần, nhưng vẫn chỉ dừng lại ở đó, vẫn chưa tiến sâu một bước tiếp xúc da thịt, chứ đừng nói gì đến việc ăn cô.Đoàn Hồng Huyên lại không cho rằng đúng nhướn nhướn mày, bá đạo tự tin nói: “Cứ cho là như vậy đi, đó cũng là vì máy móc tôi hoạt động tốt.”Phụt….Ngải Tử Lam thật may trước đó không có uống nước, bằng không đã phun ra rồi, chỉ có thể cố nhịn cười, nhịn đến nỗi đỏ cả mặt lên, nhưng mặt mày lại không giấu nổi ý cười.Máy móc hoạt động tốt. Anh ta thật tự tin.Nhưng từ kỹ thuật hôn của anh ta mà đoán, lời của anh ta nói rất có khả năng là thật.Ngải Tử Lam có chút hoài nghi nhìn Đoàn Hồng Huyên thăm dò, ánh mắt tr*n tr** nhìn anh ta từ khuôn mặt anh tuấn cho đến b* ng*c rắng chắc, lại đến eo, lại đến giữa háng….Không cẩn thận hoặc nói bất giác nhìn đến chỗ không thể miêu tả này, Ngải Tử Lam vội vàng dời ánh mắt đi, làm ra bộ dạng mắt nhìn thẳng, mặt khẽ hồng lên, còn hồng hơn cả lúc uống rượu vang.Vô cùng tức giận trước thái độ Ngải Tử Lam cư nhiên dám hoài nghi năng lực của hắn, Đoàn Hồng Huyên từ từ gần sát vào thân thể mềm mại của Ngải Tử Lam, sát bên tai cô, giọng trầm thấp mà khàn khàn, dùng giọng chỉ cô mới có thể nghe được nói: “Không tin, chi bằng tối thử.”Một luồng hơi thở nam tính phả tới, hơi thở ấm nóng gần sát bên tai, giống như một trận gió xuân thổi tới, tim Ngải Tử Lam thoáng chốc hơi ran ran.Nhìn những cử chỉ thân mật của Đoàn Hồng Huyên và Ngải Tử Lam như chốn không người, Thiệu Bắc Hoa và Hứa Hinh Mặc liếc nhìn nhau, cười cười. Đôi phu thê mới cưới này sao mà giống bọn họ yêu đương cuồng nhiệt năm đó thế.

Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… 34.2: Hương rượuHứa Hinh Nguyệt không ngờ, ý nghĩ có phần thái quá này của cô, trên thực tế lại có phần nào đó đúng với sự thật.Nói tới đây, thần sắc Ngải Tử Lam có chút ảm đạm, tâm tình cũng trầm xuống.Vì lần hẹn hò đó, cô thực sự đã bị một người xa lạ ăn mất rồi, dù cho đó là do cô đang bị tác dụng của thuốc, trong lúc rối loạn mê man đã chủ động câu dẫn, nhưng điều này ngược lại càng khiến cô thấy xấu hổ.Hôm đó sau khi tỉnh lại đã để lại một xấp tiền, một là bất kể như thế nào, cô cũng vẫn rất cảm ơn người xa lạ đó đã cứu cô, hai là sợ bị dây dưa, dù sao thì đó thật sự cũng không phải chuyện tốt đẹp gì, ba là một chút bồi thường cho người đàn ông xa lạ kia, trong ấn tượng của cô, anh ta vẫn luôn cố gắng chống cự.Bây giờ cô trở thành vợ của Đoàn Hồng Huyên, mới hốt hoảng nghĩ chuyện hôm đó nếu lộ ra, thì hậu quả sẽ nghiêm trọng thế nào. Nếu một ngày nào đó chuyện phóng đã tình một đêm này lộ ra, thì danh tiếng của cô lại lần thứ hai, mà danh tiếng của Đoàn Thị cũng dễ dàng bị hủy hoại.Ngải Tử Lam đâu có ngờ, người xa lạ ăn cô đó lại đang nghiễm nhiên yên ổn ngồi bên cạnh cô.“Sao có thể chứ.” Ngải Tử Lam khẽ lắc đầu phủ nhận, giọng nhu hòa mà kiên định.Mặc dù Đoàn Hồng Huyên đã lén cưỡng hôn cô mấy lần, nhưng vẫn chỉ dừng lại ở đó, vẫn chưa tiến sâu một bước tiếp xúc da thịt, chứ đừng nói gì đến việc ăn cô.Đoàn Hồng Huyên lại không cho rằng đúng nhướn nhướn mày, bá đạo tự tin nói: “Cứ cho là như vậy đi, đó cũng là vì máy móc tôi hoạt động tốt.”Phụt….Ngải Tử Lam thật may trước đó không có uống nước, bằng không đã phun ra rồi, chỉ có thể cố nhịn cười, nhịn đến nỗi đỏ cả mặt lên, nhưng mặt mày lại không giấu nổi ý cười.Máy móc hoạt động tốt. Anh ta thật tự tin.Nhưng từ kỹ thuật hôn của anh ta mà đoán, lời của anh ta nói rất có khả năng là thật.Ngải Tử Lam có chút hoài nghi nhìn Đoàn Hồng Huyên thăm dò, ánh mắt tr*n tr** nhìn anh ta từ khuôn mặt anh tuấn cho đến b* ng*c rắng chắc, lại đến eo, lại đến giữa háng….Không cẩn thận hoặc nói bất giác nhìn đến chỗ không thể miêu tả này, Ngải Tử Lam vội vàng dời ánh mắt đi, làm ra bộ dạng mắt nhìn thẳng, mặt khẽ hồng lên, còn hồng hơn cả lúc uống rượu vang.Vô cùng tức giận trước thái độ Ngải Tử Lam cư nhiên dám hoài nghi năng lực của hắn, Đoàn Hồng Huyên từ từ gần sát vào thân thể mềm mại của Ngải Tử Lam, sát bên tai cô, giọng trầm thấp mà khàn khàn, dùng giọng chỉ cô mới có thể nghe được nói: “Không tin, chi bằng tối thử.”Một luồng hơi thở nam tính phả tới, hơi thở ấm nóng gần sát bên tai, giống như một trận gió xuân thổi tới, tim Ngải Tử Lam thoáng chốc hơi ran ran.Nhìn những cử chỉ thân mật của Đoàn Hồng Huyên và Ngải Tử Lam như chốn không người, Thiệu Bắc Hoa và Hứa Hinh Mặc liếc nhìn nhau, cười cười. Đôi phu thê mới cưới này sao mà giống bọn họ yêu đương cuồng nhiệt năm đó thế.

Chương 67