Đoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ…
Chương 71
Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… 36.2: An phận chút đi“Khụ khụ.” Ngải Tử Lam cơ hồ bị sặc rồi, khẽ ho một chút, nuốt nuốt nước bọt, chắc như đinh đóng cộc nói, “Xem hết rồi.”“Hả?” Đoàn Hồng Huyên nhướn mày, giọng điệu nhanh chóng nghi ngờ, ánh mắt nhìn Ngải Tử Lam tràn đầy sự khiêu khích, khóe miệng hơi nhếch lên hiện rõ tâm tình hắn rất là vui.Hắn vẫn là tin lời Ngải Tử Lam, nói xem xong toàn bộ thì là xem xong toàn bộ.Có điều.“Vậy sao em lại ngủ? Quá nhàm chán có phải không?” Đoàn Hồng Huyên không ngớt đặt câu hỏi, giọng có chút châm chọc, con mắt lạnh lùng chứa đựng chút nhu tình chằm chặp nhìn Ngải Tử Lam, không tồi, qua nét mặt không chút biểu hiện gì của cô, ánh mắt thâm thúy quỷ quyệt, không có chút gì là giấu diếm hay lừa gạt.Mặc dù Ngải Tử Lam rất muốn lớn tiếng nói với anh ta rằng đúng vậy, hạ một chút uy phong của anh ta, nhưng với nguyên tắc không vi phạm sự thật, vẫn là chép miệng, thẳng thắn thành khẩn nói: “Tối qua ngủ không được ngon, nên mệt.”Nghĩ một chút mấy ngày qua của Ngải Tử Lam, quả thực không dễ dàng gì. Chuyện này cũng là hợp tình hợp lý. Đoàn Hồng Huyên không tỏ ý kiến, cũng không truy vấn nữa, mặt lãnh khốc không chút thay đổi, câu chuyện vừa chuyển, lại hỏi: “Nếu em nói đã xem hết rồi, vậy anh hỏi em mấy câu nhé.”Đây có thể được coi là khảo sát không?“Vâng.” Ngải Tử Lam không hề có chút tự tin nào gật gật đầu, bắt đầu hổi tưởng lại nội dung vừa mới xem, cô lại không phải kiểu người xem rồi thì không quên, hơn nữa mới chỉ có xem hai lần, chắc chắn sẽ có những thiếu sót nào đó.Không thể không nói, một trợ lý đúng nghĩa, vẫn là nên có chút hiểu biết nhất định nào đó về ông chủ. Như vậy mới thuận tiện cho việc cùng ông chủ giải quyết sự việc.Cho nên hành động như vậy của Đoàn Hồng Huyên cũng không thể coi là vì tư tình, Ngải Tử Lam vẫn là tán thành tiếp nhận.“Anh thích màu gì?” Câu đầu tiên Đoàn Hồng Huyên hỏi tương đối cơ bản.“Đen, trắng, ghi.” Ngải Tử Lam nói.Đây không phải là cô ghi nhớ rõ ràng, mà là cô biết, đen trắng ghi là tông màu cơ bản nhất của nơi làm việc. Tổng tài lãnh khốc như Đoàn Hồng Huyên thích màu đen trắng ghi là điều hết sức bình thường. Đáp án này cũng là cũng chính là câu trả lời chuẩn cho rất nhiều cuộc phỏng vấn.Đoàn Hồng Huyên không có dừng lại, ngay sau đó lại hỏi: “Anh mấy tuổi đi tới đại học Harvard du học, mấy tuổi chính thức tiếp quản Đoàn Thị?”Đây là về quá trình học tập.“16 tuổi du học, 20 tuổi tốt nghiệp, 22 tuổi tiếp quản Đoàn Thị.” Ngải Tử Lam không chút do dự, đối đáp trôi chảy, còn nói ra điều mà Đoàn Hồng Huyên không có hỏi, giống như là đang nói quá trình của mình vậy.Có điều Ngải Tử Lam không để ý, cô đối với con số vẫn là tương đối nhạy cảm, cho nên vẫn còn nhớ rất rõ mấy mốc thời gian mấu chốt.
36.2: An phận chút đi“Khụ khụ.” Ngải Tử Lam cơ hồ bị sặc rồi, khẽ ho một chút, nuốt nuốt nước bọt, chắc như đinh đóng cộc nói, “Xem hết rồi.”“Hả?” Đoàn Hồng Huyên nhướn mày, giọng điệu nhanh chóng nghi ngờ, ánh mắt nhìn Ngải Tử Lam tràn đầy sự khiêu khích, khóe miệng hơi nhếch lên hiện rõ tâm tình hắn rất là vui.Hắn vẫn là tin lời Ngải Tử Lam, nói xem xong toàn bộ thì là xem xong toàn bộ.Có điều.“Vậy sao em lại ngủ? Quá nhàm chán có phải không?” Đoàn Hồng Huyên không ngớt đặt câu hỏi, giọng có chút châm chọc, con mắt lạnh lùng chứa đựng chút nhu tình chằm chặp nhìn Ngải Tử Lam, không tồi, qua nét mặt không chút biểu hiện gì của cô, ánh mắt thâm thúy quỷ quyệt, không có chút gì là giấu diếm hay lừa gạt.Mặc dù Ngải Tử Lam rất muốn lớn tiếng nói với anh ta rằng đúng vậy, hạ một chút uy phong của anh ta, nhưng với nguyên tắc không vi phạm sự thật, vẫn là chép miệng, thẳng thắn thành khẩn nói: “Tối qua ngủ không được ngon, nên mệt.”Nghĩ một chút mấy ngày qua của Ngải Tử Lam, quả thực không dễ dàng gì. Chuyện này cũng là hợp tình hợp lý. Đoàn Hồng Huyên không tỏ ý kiến, cũng không truy vấn nữa, mặt lãnh khốc không chút thay đổi, câu chuyện vừa chuyển, lại hỏi: “Nếu em nói đã xem hết rồi, vậy anh hỏi em mấy câu nhé.”Đây có thể được coi là khảo sát không?“Vâng.” Ngải Tử Lam không hề có chút tự tin nào gật gật đầu, bắt đầu hổi tưởng lại nội dung vừa mới xem, cô lại không phải kiểu người xem rồi thì không quên, hơn nữa mới chỉ có xem hai lần, chắc chắn sẽ có những thiếu sót nào đó.Không thể không nói, một trợ lý đúng nghĩa, vẫn là nên có chút hiểu biết nhất định nào đó về ông chủ. Như vậy mới thuận tiện cho việc cùng ông chủ giải quyết sự việc.Cho nên hành động như vậy của Đoàn Hồng Huyên cũng không thể coi là vì tư tình, Ngải Tử Lam vẫn là tán thành tiếp nhận.“Anh thích màu gì?” Câu đầu tiên Đoàn Hồng Huyên hỏi tương đối cơ bản.“Đen, trắng, ghi.” Ngải Tử Lam nói.Đây không phải là cô ghi nhớ rõ ràng, mà là cô biết, đen trắng ghi là tông màu cơ bản nhất của nơi làm việc. Tổng tài lãnh khốc như Đoàn Hồng Huyên thích màu đen trắng ghi là điều hết sức bình thường. Đáp án này cũng là cũng chính là câu trả lời chuẩn cho rất nhiều cuộc phỏng vấn.Đoàn Hồng Huyên không có dừng lại, ngay sau đó lại hỏi: “Anh mấy tuổi đi tới đại học Harvard du học, mấy tuổi chính thức tiếp quản Đoàn Thị?”Đây là về quá trình học tập.“16 tuổi du học, 20 tuổi tốt nghiệp, 22 tuổi tiếp quản Đoàn Thị.” Ngải Tử Lam không chút do dự, đối đáp trôi chảy, còn nói ra điều mà Đoàn Hồng Huyên không có hỏi, giống như là đang nói quá trình của mình vậy.Có điều Ngải Tử Lam không để ý, cô đối với con số vẫn là tương đối nhạy cảm, cho nên vẫn còn nhớ rất rõ mấy mốc thời gian mấu chốt.
Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… 36.2: An phận chút đi“Khụ khụ.” Ngải Tử Lam cơ hồ bị sặc rồi, khẽ ho một chút, nuốt nuốt nước bọt, chắc như đinh đóng cộc nói, “Xem hết rồi.”“Hả?” Đoàn Hồng Huyên nhướn mày, giọng điệu nhanh chóng nghi ngờ, ánh mắt nhìn Ngải Tử Lam tràn đầy sự khiêu khích, khóe miệng hơi nhếch lên hiện rõ tâm tình hắn rất là vui.Hắn vẫn là tin lời Ngải Tử Lam, nói xem xong toàn bộ thì là xem xong toàn bộ.Có điều.“Vậy sao em lại ngủ? Quá nhàm chán có phải không?” Đoàn Hồng Huyên không ngớt đặt câu hỏi, giọng có chút châm chọc, con mắt lạnh lùng chứa đựng chút nhu tình chằm chặp nhìn Ngải Tử Lam, không tồi, qua nét mặt không chút biểu hiện gì của cô, ánh mắt thâm thúy quỷ quyệt, không có chút gì là giấu diếm hay lừa gạt.Mặc dù Ngải Tử Lam rất muốn lớn tiếng nói với anh ta rằng đúng vậy, hạ một chút uy phong của anh ta, nhưng với nguyên tắc không vi phạm sự thật, vẫn là chép miệng, thẳng thắn thành khẩn nói: “Tối qua ngủ không được ngon, nên mệt.”Nghĩ một chút mấy ngày qua của Ngải Tử Lam, quả thực không dễ dàng gì. Chuyện này cũng là hợp tình hợp lý. Đoàn Hồng Huyên không tỏ ý kiến, cũng không truy vấn nữa, mặt lãnh khốc không chút thay đổi, câu chuyện vừa chuyển, lại hỏi: “Nếu em nói đã xem hết rồi, vậy anh hỏi em mấy câu nhé.”Đây có thể được coi là khảo sát không?“Vâng.” Ngải Tử Lam không hề có chút tự tin nào gật gật đầu, bắt đầu hổi tưởng lại nội dung vừa mới xem, cô lại không phải kiểu người xem rồi thì không quên, hơn nữa mới chỉ có xem hai lần, chắc chắn sẽ có những thiếu sót nào đó.Không thể không nói, một trợ lý đúng nghĩa, vẫn là nên có chút hiểu biết nhất định nào đó về ông chủ. Như vậy mới thuận tiện cho việc cùng ông chủ giải quyết sự việc.Cho nên hành động như vậy của Đoàn Hồng Huyên cũng không thể coi là vì tư tình, Ngải Tử Lam vẫn là tán thành tiếp nhận.“Anh thích màu gì?” Câu đầu tiên Đoàn Hồng Huyên hỏi tương đối cơ bản.“Đen, trắng, ghi.” Ngải Tử Lam nói.Đây không phải là cô ghi nhớ rõ ràng, mà là cô biết, đen trắng ghi là tông màu cơ bản nhất của nơi làm việc. Tổng tài lãnh khốc như Đoàn Hồng Huyên thích màu đen trắng ghi là điều hết sức bình thường. Đáp án này cũng là cũng chính là câu trả lời chuẩn cho rất nhiều cuộc phỏng vấn.Đoàn Hồng Huyên không có dừng lại, ngay sau đó lại hỏi: “Anh mấy tuổi đi tới đại học Harvard du học, mấy tuổi chính thức tiếp quản Đoàn Thị?”Đây là về quá trình học tập.“16 tuổi du học, 20 tuổi tốt nghiệp, 22 tuổi tiếp quản Đoàn Thị.” Ngải Tử Lam không chút do dự, đối đáp trôi chảy, còn nói ra điều mà Đoàn Hồng Huyên không có hỏi, giống như là đang nói quá trình của mình vậy.Có điều Ngải Tử Lam không để ý, cô đối với con số vẫn là tương đối nhạy cảm, cho nên vẫn còn nhớ rất rõ mấy mốc thời gian mấu chốt.