Đoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ…
Chương 81
Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… 41.2: Trong lòng em chỉ có thể có anhLời còn chưa dứt, bọn chúng ngược lại lại ngưỡng mộ Ngải Tử Lam, vui tươi hớn hở, dõng dạc nói: “Ngược lại, bọn ta vẫn còn cơ hội, nghe nói bây giờ rất nhiều tỷ tỷ thích những trịnh đài trẻ trung như chúng mình.”Đoàn Hồng Huyên mặt sầm lại, ánh mắt lạnh lùng quét tới đám nam sinh không biết sống chết kia.Vắt mũi còn chưa sạch, lại dám mơ ước người con gái của hắn. Không biết sống chết là gì.Mà Ngải Bên này cũng không khá hơn, nét mặt nhanh chóng u ám, so với đám trịnh đài hôi sữa này, cô vẫn thích một Đoàn Hồng Huyên trưởng thành và lạnh lùng hơn.Nơi đặc sắc nhất của phố ăn vặt sau trường là quán nướng, những gì cần có đều có cả, thịt nướng, tràng nướng, màn thầu nướng….Ngải Tử Lam không ngờ Đoàn Hồng Huyên lại bình dân như vậy, đưa cô đi ăn những thứ bình dân như này. Buổi trưa hãy còn ăn cơm tây uống rượu vang, tối lại ăn món nướng ven đường. Có thể nói là tận hưởng các loại mỹ vị, khẩu vị không sai chút nào.Ngải Tử Lam lâu rồi không ăn món nướng, khong phải vì cô coi thường, mà là trọ ở trường cô ăn ở căng tin, ở nhà thì ăn thức ăn dì làm, cực ít ra ngoài ăn.Quan trong nhất là để tiết kiệm tiền, hoàn toàn không giống một thiên kim quý tộc chút nào, khác biệt hoàn toàn với Ngải Tử Kỳ ăn tiêu xa xỉ cả ngày nhậu nhẹt chơi bời. Đây cũng chính là điều mà Ngải Tử Kỳ coi thường Ngải Tử Lam, cho rằng đó là một nguyên khiến Ngải Tử Lam không sánh được với Ngải Tử Kỳ. Về mặt điều kiện vật chất, Ngải Tử Lam quả thực không sánh được với Ngải Tử Kỳ được nuông chiều kia.“Ông chủ, cho 10 xiên nướng, 3 xiên tràng nướng, còn nữa” Nếu không phải Đoàn Hồng Huyên một thân tây phục thẳng lượt, còn cả khí chất sạch sẽ kia nữa, có lẽ hắn ta đã muốn hòa nhập hoàn toàn vào bầu không khí con phố này rồi, thành thục gọi từng đồ ăn.Ông chủ món nướng kia thấy người con trai giày da tây phục đi vào tiểu quán, cũng liền ngây ra, nhưng sau khi thấy anh ta gọi nhiều đồ ăn như vậy, hiển nhiên không thắc mắc gì nữa, vui ra mặt nói to “Có ngay”.
41.2: Trong lòng em chỉ có thể có anhLời còn chưa dứt, bọn chúng ngược lại lại ngưỡng mộ Ngải Tử Lam, vui tươi hớn hở, dõng dạc nói: “Ngược lại, bọn ta vẫn còn cơ hội, nghe nói bây giờ rất nhiều tỷ tỷ thích những trịnh đài trẻ trung như chúng mình.”Đoàn Hồng Huyên mặt sầm lại, ánh mắt lạnh lùng quét tới đám nam sinh không biết sống chết kia.Vắt mũi còn chưa sạch, lại dám mơ ước người con gái của hắn. Không biết sống chết là gì.Mà Ngải Bên này cũng không khá hơn, nét mặt nhanh chóng u ám, so với đám trịnh đài hôi sữa này, cô vẫn thích một Đoàn Hồng Huyên trưởng thành và lạnh lùng hơn.Nơi đặc sắc nhất của phố ăn vặt sau trường là quán nướng, những gì cần có đều có cả, thịt nướng, tràng nướng, màn thầu nướng….Ngải Tử Lam không ngờ Đoàn Hồng Huyên lại bình dân như vậy, đưa cô đi ăn những thứ bình dân như này. Buổi trưa hãy còn ăn cơm tây uống rượu vang, tối lại ăn món nướng ven đường. Có thể nói là tận hưởng các loại mỹ vị, khẩu vị không sai chút nào.Ngải Tử Lam lâu rồi không ăn món nướng, khong phải vì cô coi thường, mà là trọ ở trường cô ăn ở căng tin, ở nhà thì ăn thức ăn dì làm, cực ít ra ngoài ăn.Quan trong nhất là để tiết kiệm tiền, hoàn toàn không giống một thiên kim quý tộc chút nào, khác biệt hoàn toàn với Ngải Tử Kỳ ăn tiêu xa xỉ cả ngày nhậu nhẹt chơi bời. Đây cũng chính là điều mà Ngải Tử Kỳ coi thường Ngải Tử Lam, cho rằng đó là một nguyên khiến Ngải Tử Lam không sánh được với Ngải Tử Kỳ. Về mặt điều kiện vật chất, Ngải Tử Lam quả thực không sánh được với Ngải Tử Kỳ được nuông chiều kia.“Ông chủ, cho 10 xiên nướng, 3 xiên tràng nướng, còn nữa” Nếu không phải Đoàn Hồng Huyên một thân tây phục thẳng lượt, còn cả khí chất sạch sẽ kia nữa, có lẽ hắn ta đã muốn hòa nhập hoàn toàn vào bầu không khí con phố này rồi, thành thục gọi từng đồ ăn.Ông chủ món nướng kia thấy người con trai giày da tây phục đi vào tiểu quán, cũng liền ngây ra, nhưng sau khi thấy anh ta gọi nhiều đồ ăn như vậy, hiển nhiên không thắc mắc gì nữa, vui ra mặt nói to “Có ngay”.
Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… 41.2: Trong lòng em chỉ có thể có anhLời còn chưa dứt, bọn chúng ngược lại lại ngưỡng mộ Ngải Tử Lam, vui tươi hớn hở, dõng dạc nói: “Ngược lại, bọn ta vẫn còn cơ hội, nghe nói bây giờ rất nhiều tỷ tỷ thích những trịnh đài trẻ trung như chúng mình.”Đoàn Hồng Huyên mặt sầm lại, ánh mắt lạnh lùng quét tới đám nam sinh không biết sống chết kia.Vắt mũi còn chưa sạch, lại dám mơ ước người con gái của hắn. Không biết sống chết là gì.Mà Ngải Bên này cũng không khá hơn, nét mặt nhanh chóng u ám, so với đám trịnh đài hôi sữa này, cô vẫn thích một Đoàn Hồng Huyên trưởng thành và lạnh lùng hơn.Nơi đặc sắc nhất của phố ăn vặt sau trường là quán nướng, những gì cần có đều có cả, thịt nướng, tràng nướng, màn thầu nướng….Ngải Tử Lam không ngờ Đoàn Hồng Huyên lại bình dân như vậy, đưa cô đi ăn những thứ bình dân như này. Buổi trưa hãy còn ăn cơm tây uống rượu vang, tối lại ăn món nướng ven đường. Có thể nói là tận hưởng các loại mỹ vị, khẩu vị không sai chút nào.Ngải Tử Lam lâu rồi không ăn món nướng, khong phải vì cô coi thường, mà là trọ ở trường cô ăn ở căng tin, ở nhà thì ăn thức ăn dì làm, cực ít ra ngoài ăn.Quan trong nhất là để tiết kiệm tiền, hoàn toàn không giống một thiên kim quý tộc chút nào, khác biệt hoàn toàn với Ngải Tử Kỳ ăn tiêu xa xỉ cả ngày nhậu nhẹt chơi bời. Đây cũng chính là điều mà Ngải Tử Kỳ coi thường Ngải Tử Lam, cho rằng đó là một nguyên khiến Ngải Tử Lam không sánh được với Ngải Tử Kỳ. Về mặt điều kiện vật chất, Ngải Tử Lam quả thực không sánh được với Ngải Tử Kỳ được nuông chiều kia.“Ông chủ, cho 10 xiên nướng, 3 xiên tràng nướng, còn nữa” Nếu không phải Đoàn Hồng Huyên một thân tây phục thẳng lượt, còn cả khí chất sạch sẽ kia nữa, có lẽ hắn ta đã muốn hòa nhập hoàn toàn vào bầu không khí con phố này rồi, thành thục gọi từng đồ ăn.Ông chủ món nướng kia thấy người con trai giày da tây phục đi vào tiểu quán, cũng liền ngây ra, nhưng sau khi thấy anh ta gọi nhiều đồ ăn như vậy, hiển nhiên không thắc mắc gì nữa, vui ra mặt nói to “Có ngay”.