Đoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ…
Chương 83
Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… 42.2: Anh thật sự sẽ không ăn emNhắc tới công việc, Ngải Tử Lam lập tức thu nụ cười lại, trở nên nghiêm túc, thật thà theo sau Đoàn Hồng Huyên.Ra khỏi thư phòng không lâu, Đoàn Hồng Huyên vuốt vuốt tóc Ngải Tử Lam, ý vị thâm trường mà cười, mập mờ nói: “Tắm rửa xong thì đến phòng anh một chuyến.”Cái gì? Ngải Tử Lam ngây người ra, câu nói này sao nghe có vẻ ám muội vậy, giống như là có gì đó sai sai. Anh ta không phải là muốn…..Ngải Tử Lam nhất thời có chút quẫn bách, ngại mở miệng, nhưng vẫn là nghĩa chính ngôn từ lên tiếng: “Đoàn Hồng Huyên, anh nói là sẽ không c**ng b*c em mà.”“Ồ” Đoàn Hồng Huyên giả bộ như kinh ngạc nhìn Ngải Tử Lam, ánh mắt thâm u.Anh ta…..không phải nói đã quên rồi sao? Ngải Tử Lam có chút tức giận nghĩ. Cô còn cho rằng Đoàn Hồng Huyên là một chính nhân quân tử, cho dù đã mấy lần cưỡng hôn cô, nhưng cô vẫn là không ngờ, anh ta lại phá vỡ bước cuối cùng.“Tử Lam, em nghĩ đi đâu vậy?” thây Ngải Tử Lam có vẻ tức tối, Đoàn Hồng Huyên mới từ tốn giải thích, bộ dạng vô tội, “Anh là nói bàn luận về buổi đàm phán ngày mai.”Cô gái nhỏ này, nghĩ đi đâu vậy chứ, sao lại dễ dàng bị hắn dẫn dụ vậy. Có điều thấy bộ dạng dùng giằng của Ngải Tử Lam, Đoàn Hồng Huyên vẫn là không vui cho lắm.Ngải Tử Lam lúc này mới phản ứng lại, mình đã hiểu lầm rồi, trừng mắt nhìn Đoàn Hồng Huyên, tức giận nói: “Thứ nhất, không cần đợi tắm rửa xong, bây giờ có thể bàn luận luôn. Thứ hai, ở trong thư phòng bàn bạc là được rồi, không cần tới phòng của anh.”Tắm rửa xong tới phòng của anh ta bàn luận, thật quá nguy hiểm.Cho dù biết lời vừa rồi là hiểu lầm, Ngải Tử Lam vẫn là sợ cái thú tính trong Đoàn Hồng Huyên phát ra sẽ liền ăn cô. Cô không chống đỡ được, cũng sợ mình trong lúc mê tình cũng không cưỡng lại được….Thấy Ngải Tử lam hơi trề môi, bộ dạng không phục, Đoàn Hồng Huyên mới phát hiện cô hãy còn có mặt này, có chút buồn cười, vẫn là một bộ nhất nhất nghiêm trang phản bác: “Thứ nhất, đều đã làm cả ngày rồi, người cần phải tắm rửa là anh. Em tốt nhất cũng nên tắm rửa đã rồi hẵng nói chuyện với anh, đây là phép lịch sự căn bản. Thứ hai, phòng của anh có thư phòng chuyên dụng, tài liệu văn kiện đều ở đó.”“Thứ ba” Nói tới đây, Đoàn Hồng Huyên hơi dừng lại, giọng sâu kín: “Anh thật sựu sẽ không ăn em.”Uhm, Đoàn Hồng Huyên không hề phủ nhận, hắn quả thực vẫn luôn muốn ăn lấy cô. Nhưng không phải hôm nay.Tất cả những điều trên đều là lý do chính đáng. Hắn chỉ là muốn gần gũi với cô hơn mà thôi.
42.2: Anh thật sự sẽ không ăn emNhắc tới công việc, Ngải Tử Lam lập tức thu nụ cười lại, trở nên nghiêm túc, thật thà theo sau Đoàn Hồng Huyên.Ra khỏi thư phòng không lâu, Đoàn Hồng Huyên vuốt vuốt tóc Ngải Tử Lam, ý vị thâm trường mà cười, mập mờ nói: “Tắm rửa xong thì đến phòng anh một chuyến.”Cái gì? Ngải Tử Lam ngây người ra, câu nói này sao nghe có vẻ ám muội vậy, giống như là có gì đó sai sai. Anh ta không phải là muốn…..Ngải Tử Lam nhất thời có chút quẫn bách, ngại mở miệng, nhưng vẫn là nghĩa chính ngôn từ lên tiếng: “Đoàn Hồng Huyên, anh nói là sẽ không c**ng b*c em mà.”“Ồ” Đoàn Hồng Huyên giả bộ như kinh ngạc nhìn Ngải Tử Lam, ánh mắt thâm u.Anh ta…..không phải nói đã quên rồi sao? Ngải Tử Lam có chút tức giận nghĩ. Cô còn cho rằng Đoàn Hồng Huyên là một chính nhân quân tử, cho dù đã mấy lần cưỡng hôn cô, nhưng cô vẫn là không ngờ, anh ta lại phá vỡ bước cuối cùng.“Tử Lam, em nghĩ đi đâu vậy?” thây Ngải Tử Lam có vẻ tức tối, Đoàn Hồng Huyên mới từ tốn giải thích, bộ dạng vô tội, “Anh là nói bàn luận về buổi đàm phán ngày mai.”Cô gái nhỏ này, nghĩ đi đâu vậy chứ, sao lại dễ dàng bị hắn dẫn dụ vậy. Có điều thấy bộ dạng dùng giằng của Ngải Tử Lam, Đoàn Hồng Huyên vẫn là không vui cho lắm.Ngải Tử Lam lúc này mới phản ứng lại, mình đã hiểu lầm rồi, trừng mắt nhìn Đoàn Hồng Huyên, tức giận nói: “Thứ nhất, không cần đợi tắm rửa xong, bây giờ có thể bàn luận luôn. Thứ hai, ở trong thư phòng bàn bạc là được rồi, không cần tới phòng của anh.”Tắm rửa xong tới phòng của anh ta bàn luận, thật quá nguy hiểm.Cho dù biết lời vừa rồi là hiểu lầm, Ngải Tử Lam vẫn là sợ cái thú tính trong Đoàn Hồng Huyên phát ra sẽ liền ăn cô. Cô không chống đỡ được, cũng sợ mình trong lúc mê tình cũng không cưỡng lại được….Thấy Ngải Tử lam hơi trề môi, bộ dạng không phục, Đoàn Hồng Huyên mới phát hiện cô hãy còn có mặt này, có chút buồn cười, vẫn là một bộ nhất nhất nghiêm trang phản bác: “Thứ nhất, đều đã làm cả ngày rồi, người cần phải tắm rửa là anh. Em tốt nhất cũng nên tắm rửa đã rồi hẵng nói chuyện với anh, đây là phép lịch sự căn bản. Thứ hai, phòng của anh có thư phòng chuyên dụng, tài liệu văn kiện đều ở đó.”“Thứ ba” Nói tới đây, Đoàn Hồng Huyên hơi dừng lại, giọng sâu kín: “Anh thật sựu sẽ không ăn em.”Uhm, Đoàn Hồng Huyên không hề phủ nhận, hắn quả thực vẫn luôn muốn ăn lấy cô. Nhưng không phải hôm nay.Tất cả những điều trên đều là lý do chính đáng. Hắn chỉ là muốn gần gũi với cô hơn mà thôi.
Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… 42.2: Anh thật sự sẽ không ăn emNhắc tới công việc, Ngải Tử Lam lập tức thu nụ cười lại, trở nên nghiêm túc, thật thà theo sau Đoàn Hồng Huyên.Ra khỏi thư phòng không lâu, Đoàn Hồng Huyên vuốt vuốt tóc Ngải Tử Lam, ý vị thâm trường mà cười, mập mờ nói: “Tắm rửa xong thì đến phòng anh một chuyến.”Cái gì? Ngải Tử Lam ngây người ra, câu nói này sao nghe có vẻ ám muội vậy, giống như là có gì đó sai sai. Anh ta không phải là muốn…..Ngải Tử Lam nhất thời có chút quẫn bách, ngại mở miệng, nhưng vẫn là nghĩa chính ngôn từ lên tiếng: “Đoàn Hồng Huyên, anh nói là sẽ không c**ng b*c em mà.”“Ồ” Đoàn Hồng Huyên giả bộ như kinh ngạc nhìn Ngải Tử Lam, ánh mắt thâm u.Anh ta…..không phải nói đã quên rồi sao? Ngải Tử Lam có chút tức giận nghĩ. Cô còn cho rằng Đoàn Hồng Huyên là một chính nhân quân tử, cho dù đã mấy lần cưỡng hôn cô, nhưng cô vẫn là không ngờ, anh ta lại phá vỡ bước cuối cùng.“Tử Lam, em nghĩ đi đâu vậy?” thây Ngải Tử Lam có vẻ tức tối, Đoàn Hồng Huyên mới từ tốn giải thích, bộ dạng vô tội, “Anh là nói bàn luận về buổi đàm phán ngày mai.”Cô gái nhỏ này, nghĩ đi đâu vậy chứ, sao lại dễ dàng bị hắn dẫn dụ vậy. Có điều thấy bộ dạng dùng giằng của Ngải Tử Lam, Đoàn Hồng Huyên vẫn là không vui cho lắm.Ngải Tử Lam lúc này mới phản ứng lại, mình đã hiểu lầm rồi, trừng mắt nhìn Đoàn Hồng Huyên, tức giận nói: “Thứ nhất, không cần đợi tắm rửa xong, bây giờ có thể bàn luận luôn. Thứ hai, ở trong thư phòng bàn bạc là được rồi, không cần tới phòng của anh.”Tắm rửa xong tới phòng của anh ta bàn luận, thật quá nguy hiểm.Cho dù biết lời vừa rồi là hiểu lầm, Ngải Tử Lam vẫn là sợ cái thú tính trong Đoàn Hồng Huyên phát ra sẽ liền ăn cô. Cô không chống đỡ được, cũng sợ mình trong lúc mê tình cũng không cưỡng lại được….Thấy Ngải Tử lam hơi trề môi, bộ dạng không phục, Đoàn Hồng Huyên mới phát hiện cô hãy còn có mặt này, có chút buồn cười, vẫn là một bộ nhất nhất nghiêm trang phản bác: “Thứ nhất, đều đã làm cả ngày rồi, người cần phải tắm rửa là anh. Em tốt nhất cũng nên tắm rửa đã rồi hẵng nói chuyện với anh, đây là phép lịch sự căn bản. Thứ hai, phòng của anh có thư phòng chuyên dụng, tài liệu văn kiện đều ở đó.”“Thứ ba” Nói tới đây, Đoàn Hồng Huyên hơi dừng lại, giọng sâu kín: “Anh thật sựu sẽ không ăn em.”Uhm, Đoàn Hồng Huyên không hề phủ nhận, hắn quả thực vẫn luôn muốn ăn lấy cô. Nhưng không phải hôm nay.Tất cả những điều trên đều là lý do chính đáng. Hắn chỉ là muốn gần gũi với cô hơn mà thôi.