“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…
Chương 257
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.VietWriter: Tàn độc lương duyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpThể loại: Ngôn tình, Ngược, Hào môn gia thếVào nhóm kín để đọc nhiều hơn: Link vào nhómTruyện được edit bởi nhóm VietWriter. Nếu bạn đang đọc bản dịch này tại một trang nào đó khác thì đó là bản copy chưa được sự đồng ý của chúng mình.Chương 257: Tình trạng của Thu Vân đang rất tệ saoNội dung Chương có hình ảnhVietWriterMột y tá nghiêm mặt đáp lại, dùng sức ép chặt người của Hạ Vũ Hào để không cho anh vặn vẹo người vì quá đau và ảnh hưởng đến động tác của bác sĩ.Vào lúc đường kim mũi chỉ chạm vào da thịt, gân xanh trên cẳng tay Hạ Vũ Hào đã vặn vẹo, trên mặt anh không còn chút máu, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.Y tá ấn trên người anh ta tăng thêm một phần sức lực, sẵn sàng tránh cho anh ta vùng vẫy, nhưng không ngờ rằng thân thể anh chỉ dùng sức một chút, nhưng anh ta không hề giãy dụa.Cô hơi kinh ngạc, loại đau đớn này không phải người bình thường có thể chịu được, không ngờ vị tổng giám đốc được cưng chiều này lại có thể chịu đựng được, không hề ậm ừ một tiếng kêu đau.Lần này bác sĩ cố ý dùng sức hơi lớn, chỉ để Hạ Vũ Hào sớm nhận ra sợ hãi, tiêm thuốc mê và thuốc an thần, nhanh chóng kết thúc ca mổ.Nhưng mà, cô không ngờ thật lâu sau, anh vẫn có thể chịu đựng được, ngoại trừ sắc mặt trở nên tái nhợt một chút, cũng không có động tĩnh gì thêm.Bác sĩ hơi kinh ngạc nhưng cũng không nói gì, chỉ là động tác trên tay nhẹ một chút.Cơn đau xuyên thấu dọc tứ chi truyền đến thần kinh não, nhịp thở của Hạ Vũ Hào hơi nhanh hơn bình thường, mồ hôi không ngừng tuôn ra.Một lúc sau, khuôn mặt anh đã lấm tấm mồ hôi, áo sơ mi cũng ướt sũng, dính chặt vào tấm lưng rộng của anh.“Không chịu được thì cứ nói, bây giờ tiêm thuốc mê vẫn được đấy, bây giờ chỉ mới bắt đầu.” Bác sĩ liếc anh một cái, dừng tay nói.“Không cần.” Hạ Vũ Hào nắm lấy áo quần trong tay, nói: “Được rồi, động tác nhanh hơn chút đi, tôi rất vội.”Bác sĩ cau mày nói: "Nếu như tăng tốc độ động tác, so với bây giờ chỉ đau hơn."“Ừ.” Tiếng nói ông vừa dứt, Hạ Vũ Hào liền tiếp đáp.Bác sĩ liếc nhìn anh một cách khó hiểu, và không nói gì, nhưng đẩy nhanh quá trình khâu.Bác sĩ vừa đi ra, hai mắt Hướng Quân sáng lên, định đứng dậy hỏi Hướng Thu Vân, nhưng chưa kịp đứng dậy đã bị Lục Ngôn Sâm đè xuống.“Trong tình huống như Hướng Thiếu, tốt hơn là không nên di chuyển.” Lục Ngôn Sâm rất chán ghét những bệnh nhân không nghe lời, giọng điệu không tốt.Nói xong, cũng không đợi Hướng Quân nổi điên, đi tới trước mặt bác sĩ, hỏi: "Tiền bác sĩ, Hướng tiểu thư thế nào rồi?"“Chưa chết.” Tiền bác sĩ tháo mặt nạ xuống, vẻ mặt u ám.Thấy vậy, Hướng Quân không nhịn được nữa đứng dậy, bởi vì chân bị thương lại dùng sức quá, khuôn mặt anh tái nhợt hẳn đi, nhưng cũng không chú ý tới những thứ này "Ý của ông là? tình trạng của Thu Vân đang rất tệ sao? "***Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!Đọc truyện Tàn độc lương duyên được cập nhật nhanh nhất trên VietWriterCác bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
VietWriter: Tàn độc lương duyên
Tác giả: Phong Xuy Lạc Diệp
Thể loại: Ngôn tình, Ngược, Hào môn gia thế
Vào nhóm kín để đọc nhiều hơn: Link vào nhóm
Truyện được edit bởi nhóm VietWriter. Nếu bạn đang đọc bản dịch này tại một trang nào đó khác thì đó là bản copy chưa được sự đồng ý của chúng mình.
Chương 257: Tình trạng của Thu Vân đang rất tệ sao
Nội dung Chương có hình ảnh
VietWriter
Một y tá nghiêm mặt đáp lại, dùng sức ép chặt người của Hạ Vũ Hào để không cho anh vặn vẹo người vì quá đau và ảnh hưởng đến động tác của bác sĩ.
Vào lúc đường kim mũi chỉ chạm vào da thịt, gân xanh trên cẳng tay Hạ Vũ Hào đã vặn vẹo, trên mặt anh không còn chút máu, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
Y tá ấn trên người anh ta tăng thêm một phần sức lực, sẵn sàng tránh cho anh ta vùng vẫy, nhưng không ngờ rằng thân thể anh chỉ dùng sức một chút, nhưng anh ta không hề giãy dụa.
Cô hơi kinh ngạc, loại đau đớn này không phải người bình thường có thể chịu được, không ngờ vị tổng giám đốc được cưng chiều này lại có thể chịu đựng được, không hề ậm ừ một tiếng kêu đau.
Lần này bác sĩ cố ý dùng sức hơi lớn, chỉ để Hạ Vũ Hào sớm nhận ra sợ hãi, tiêm thuốc mê và thuốc an thần, nhanh chóng kết thúc ca mổ.
Nhưng mà, cô không ngờ thật lâu sau, anh vẫn có thể chịu đựng được, ngoại trừ sắc mặt trở nên tái nhợt một chút, cũng không có động tĩnh gì thêm.
Bác sĩ hơi kinh ngạc nhưng cũng không nói gì, chỉ là động tác trên tay nhẹ một chút.
Cơn đau xuyên thấu dọc tứ chi truyền đến thần kinh não, nhịp thở của Hạ Vũ Hào hơi nhanh hơn bình thường, mồ hôi không ngừng tuôn ra.
Một lúc sau, khuôn mặt anh đã lấm tấm mồ hôi, áo sơ mi cũng ướt sũng, dính chặt vào tấm lưng rộng của anh.
“Không chịu được thì cứ nói, bây giờ tiêm thuốc mê vẫn được đấy, bây giờ chỉ mới bắt đầu.” Bác sĩ liếc anh một cái, dừng tay nói.
“Không cần.” Hạ Vũ Hào nắm lấy áo quần trong tay, nói: “Được rồi, động tác nhanh hơn chút đi, tôi rất vội.”
Bác sĩ cau mày nói: "Nếu như tăng tốc độ động tác, so với bây giờ chỉ đau hơn."
“Ừ.” Tiếng nói ông vừa dứt, Hạ Vũ Hào liền tiếp đáp.
Bác sĩ liếc nhìn anh một cách khó hiểu, và không nói gì, nhưng đẩy nhanh quá trình khâu.
Bác sĩ vừa đi ra, hai mắt Hướng Quân sáng lên, định đứng dậy hỏi Hướng Thu Vân, nhưng chưa kịp đứng dậy đã bị Lục Ngôn Sâm đè xuống.
“Trong tình huống như Hướng Thiếu, tốt hơn là không nên di chuyển.” Lục Ngôn Sâm rất chán ghét những bệnh nhân không nghe lời, giọng điệu không tốt.
Nói xong, cũng không đợi Hướng Quân nổi điên, đi tới trước mặt bác sĩ, hỏi: "Tiền bác sĩ, Hướng tiểu thư thế nào rồi?"
“Chưa chết.” Tiền bác sĩ tháo mặt nạ xuống, vẻ mặt u ám.
Thấy vậy, Hướng Quân không nhịn được nữa đứng dậy, bởi vì chân bị thương lại dùng sức quá, khuôn mặt anh tái nhợt hẳn đi, nhưng cũng không chú ý tới những thứ này "Ý của ông là? tình trạng của Thu Vân đang rất tệ sao? "
***
Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!
Đọc truyện Tàn độc lương duyên được cập nhật nhanh nhất trên VietWriter
Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.VietWriter: Tàn độc lương duyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpThể loại: Ngôn tình, Ngược, Hào môn gia thếVào nhóm kín để đọc nhiều hơn: Link vào nhómTruyện được edit bởi nhóm VietWriter. Nếu bạn đang đọc bản dịch này tại một trang nào đó khác thì đó là bản copy chưa được sự đồng ý của chúng mình.Chương 257: Tình trạng của Thu Vân đang rất tệ saoNội dung Chương có hình ảnhVietWriterMột y tá nghiêm mặt đáp lại, dùng sức ép chặt người của Hạ Vũ Hào để không cho anh vặn vẹo người vì quá đau và ảnh hưởng đến động tác của bác sĩ.Vào lúc đường kim mũi chỉ chạm vào da thịt, gân xanh trên cẳng tay Hạ Vũ Hào đã vặn vẹo, trên mặt anh không còn chút máu, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.Y tá ấn trên người anh ta tăng thêm một phần sức lực, sẵn sàng tránh cho anh ta vùng vẫy, nhưng không ngờ rằng thân thể anh chỉ dùng sức một chút, nhưng anh ta không hề giãy dụa.Cô hơi kinh ngạc, loại đau đớn này không phải người bình thường có thể chịu được, không ngờ vị tổng giám đốc được cưng chiều này lại có thể chịu đựng được, không hề ậm ừ một tiếng kêu đau.Lần này bác sĩ cố ý dùng sức hơi lớn, chỉ để Hạ Vũ Hào sớm nhận ra sợ hãi, tiêm thuốc mê và thuốc an thần, nhanh chóng kết thúc ca mổ.Nhưng mà, cô không ngờ thật lâu sau, anh vẫn có thể chịu đựng được, ngoại trừ sắc mặt trở nên tái nhợt một chút, cũng không có động tĩnh gì thêm.Bác sĩ hơi kinh ngạc nhưng cũng không nói gì, chỉ là động tác trên tay nhẹ một chút.Cơn đau xuyên thấu dọc tứ chi truyền đến thần kinh não, nhịp thở của Hạ Vũ Hào hơi nhanh hơn bình thường, mồ hôi không ngừng tuôn ra.Một lúc sau, khuôn mặt anh đã lấm tấm mồ hôi, áo sơ mi cũng ướt sũng, dính chặt vào tấm lưng rộng của anh.“Không chịu được thì cứ nói, bây giờ tiêm thuốc mê vẫn được đấy, bây giờ chỉ mới bắt đầu.” Bác sĩ liếc anh một cái, dừng tay nói.“Không cần.” Hạ Vũ Hào nắm lấy áo quần trong tay, nói: “Được rồi, động tác nhanh hơn chút đi, tôi rất vội.”Bác sĩ cau mày nói: "Nếu như tăng tốc độ động tác, so với bây giờ chỉ đau hơn."“Ừ.” Tiếng nói ông vừa dứt, Hạ Vũ Hào liền tiếp đáp.Bác sĩ liếc nhìn anh một cách khó hiểu, và không nói gì, nhưng đẩy nhanh quá trình khâu.Bác sĩ vừa đi ra, hai mắt Hướng Quân sáng lên, định đứng dậy hỏi Hướng Thu Vân, nhưng chưa kịp đứng dậy đã bị Lục Ngôn Sâm đè xuống.“Trong tình huống như Hướng Thiếu, tốt hơn là không nên di chuyển.” Lục Ngôn Sâm rất chán ghét những bệnh nhân không nghe lời, giọng điệu không tốt.Nói xong, cũng không đợi Hướng Quân nổi điên, đi tới trước mặt bác sĩ, hỏi: "Tiền bác sĩ, Hướng tiểu thư thế nào rồi?"“Chưa chết.” Tiền bác sĩ tháo mặt nạ xuống, vẻ mặt u ám.Thấy vậy, Hướng Quân không nhịn được nữa đứng dậy, bởi vì chân bị thương lại dùng sức quá, khuôn mặt anh tái nhợt hẳn đi, nhưng cũng không chú ý tới những thứ này "Ý của ông là? tình trạng của Thu Vân đang rất tệ sao? "***Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!Đọc truyện Tàn độc lương duyên được cập nhật nhanh nhất trên VietWriterCác bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!