Đoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ…
Chương 89
Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… 45.2: Tình sâu nghĩa trọngTrong văn phòng tổng tài tòa cao ốc Đoàn Thị.Đoàn Hồng Huyên đang ngồi bên bàn làm việc, còn Ngải Tử Lam thì ngồi ở một bàn làm việc khác mới thêm vào, đang thao tác trên laptop.“Ring ring.” Bỗng có chuông điện thoại vang lên, trong căn phòng một mảnh yên tĩnh, âm thanh thanh thúy vang lên.Là điện thoại của trợ lý Lý. Đoàn Hồng Huyên không chút do dự nhận điện thoại, lạnh nhạt hỏi: “Sao vậy?”“Đoàn thiếu” sắc mặt trợ lý Lý xuất hiện có phần khó xử cùng chán ghét, giọng vô cùng bất lực: “Là Ngải Thành Quốc tới, sống chết muốn hôm nay gặp cho bằng được cậu. Bây giờ ăn vạ ở đây, nói thế nào cũng không chịu đi. Chúng tôi cũng không dám trực tiếp đuổi ông ta đi.”Hai ngày trước, khi Ngải Thành Quốc tới tìm, rõ ràng đã hẹn sang tuần gặp. Như vậy cũng còn được, vậy mà chưa mấy ngày lại tìm tới, lại còn sống chết phải gặp cho bằng được Đoàn Hồng Huyên. Ông ta muốn gặp Đoàn Hồng Huyên ngoài chuyện lợi ích ra thì còn chuyện gì khác nữa đâu.Thật là xấu tính. Nếu không nể ông ta là cha ruột của thiếu phu nhân thì sớm đã đuổi đi rồi. Mà Ngải Thành Quốc hiển nhiên cũng biết điều này, mới mặt dày tới.Ngải Thành Quốc người nàyĐoàn Hồng Huyên trên mặt nhanh chóng hiện ra vẻ chán ghét, hơi quay đầu nhìn Ngải Tử Lam. Cô đang vùi đầu chăm chú vào laptop, không hề biết nội dung cuộc điện thoại.Vừa nghĩ đến Ngải gia nhiều năm như vậy bỏ bê Ngải Tử Lam, Ngải Thành Quốc rõ ràng là cha ruột Ngải Tử Lam, vậy mà sau khi mẹ Ngải Tử Lam qua đời, lại không một chút màng tới trách nhiệm của người cha, bây giờ lại còn muốn dựa hơi Ngải Tử Lam, tới kiếm chút lợi gì đó. Đoàn Hồng Huyên càng lúc càng không ưa Ngải Thành Quốc, càng thương tiếc cho Ngải Tử Lam.Nếu Ngải Tử Lam đã trở thành vợ của hắn rồi, hắn đương nhiên sẽ che chở tốt cho cô.Ngải Thành Quốc nếu không kiếm được chút mật nào, ông ta sẽ không thay đổi cách đối xử với Ngải Tử Lam, chỉ dựa vào cảnh cáo và uy h**p cũng không phải là cách, nhưng cũng không thể để Ngải Thành Quốc tiếp tục lấn tới……Nếu Ngải Thành Quốc sống chết muốn hôm nay gặp cho bằng được hắn, hắn liền xem xem lần này là gì nào. Ngải Tử Lam đương nhiên cũng có quyền được biết.“Tử Lam, sắp xếp một chút, Ngải tổng tới.” Đoàn Hồng Huyên bình tĩnh buông ra một câu.Cái gì? Ngải tổng tới? Ngải Thành Quốc đến làm gì?Nghe được lời của anh ta, Ngải Tử Lam sau khi kinh ngạc rất nhanh đã phản ứng lại. Ngải Thành Quốc khẳng định là tới lấy lòng Đoàn Hồng Huyên, hi vọng Ngải Thị sau này của thể dựa vào cây đại thụ Đoàn Thị này hưởng chút lợi.Ngải Tử Lam vô cùng rõ phẩm hạnh của cha mình, cho nên cau mày, trong lòng có chút không thoải mái, khuyên: “Nhất định phải gặp sao? Có thể không gặp mà.”Ý của cô là, hoàn toàn không cần phải nể mặt cô mà đi gặp Ngải Thành Quốc. Đoàn Hồng Huyên khẳng định là cũng không muốn gặp.Câu này nếu Ngải Thành Quốc mà nghe được, khẳng định sẽ la mắng Ngải Tử Lam rằng đã nuôi một kẻ vô ơn.
45.2: Tình sâu nghĩa trọngTrong văn phòng tổng tài tòa cao ốc Đoàn Thị.Đoàn Hồng Huyên đang ngồi bên bàn làm việc, còn Ngải Tử Lam thì ngồi ở một bàn làm việc khác mới thêm vào, đang thao tác trên laptop.“Ring ring.” Bỗng có chuông điện thoại vang lên, trong căn phòng một mảnh yên tĩnh, âm thanh thanh thúy vang lên.Là điện thoại của trợ lý Lý. Đoàn Hồng Huyên không chút do dự nhận điện thoại, lạnh nhạt hỏi: “Sao vậy?”“Đoàn thiếu” sắc mặt trợ lý Lý xuất hiện có phần khó xử cùng chán ghét, giọng vô cùng bất lực: “Là Ngải Thành Quốc tới, sống chết muốn hôm nay gặp cho bằng được cậu. Bây giờ ăn vạ ở đây, nói thế nào cũng không chịu đi. Chúng tôi cũng không dám trực tiếp đuổi ông ta đi.”Hai ngày trước, khi Ngải Thành Quốc tới tìm, rõ ràng đã hẹn sang tuần gặp. Như vậy cũng còn được, vậy mà chưa mấy ngày lại tìm tới, lại còn sống chết phải gặp cho bằng được Đoàn Hồng Huyên. Ông ta muốn gặp Đoàn Hồng Huyên ngoài chuyện lợi ích ra thì còn chuyện gì khác nữa đâu.Thật là xấu tính. Nếu không nể ông ta là cha ruột của thiếu phu nhân thì sớm đã đuổi đi rồi. Mà Ngải Thành Quốc hiển nhiên cũng biết điều này, mới mặt dày tới.Ngải Thành Quốc người nàyĐoàn Hồng Huyên trên mặt nhanh chóng hiện ra vẻ chán ghét, hơi quay đầu nhìn Ngải Tử Lam. Cô đang vùi đầu chăm chú vào laptop, không hề biết nội dung cuộc điện thoại.Vừa nghĩ đến Ngải gia nhiều năm như vậy bỏ bê Ngải Tử Lam, Ngải Thành Quốc rõ ràng là cha ruột Ngải Tử Lam, vậy mà sau khi mẹ Ngải Tử Lam qua đời, lại không một chút màng tới trách nhiệm của người cha, bây giờ lại còn muốn dựa hơi Ngải Tử Lam, tới kiếm chút lợi gì đó. Đoàn Hồng Huyên càng lúc càng không ưa Ngải Thành Quốc, càng thương tiếc cho Ngải Tử Lam.Nếu Ngải Tử Lam đã trở thành vợ của hắn rồi, hắn đương nhiên sẽ che chở tốt cho cô.Ngải Thành Quốc nếu không kiếm được chút mật nào, ông ta sẽ không thay đổi cách đối xử với Ngải Tử Lam, chỉ dựa vào cảnh cáo và uy h**p cũng không phải là cách, nhưng cũng không thể để Ngải Thành Quốc tiếp tục lấn tới……Nếu Ngải Thành Quốc sống chết muốn hôm nay gặp cho bằng được hắn, hắn liền xem xem lần này là gì nào. Ngải Tử Lam đương nhiên cũng có quyền được biết.“Tử Lam, sắp xếp một chút, Ngải tổng tới.” Đoàn Hồng Huyên bình tĩnh buông ra một câu.Cái gì? Ngải tổng tới? Ngải Thành Quốc đến làm gì?Nghe được lời của anh ta, Ngải Tử Lam sau khi kinh ngạc rất nhanh đã phản ứng lại. Ngải Thành Quốc khẳng định là tới lấy lòng Đoàn Hồng Huyên, hi vọng Ngải Thị sau này của thể dựa vào cây đại thụ Đoàn Thị này hưởng chút lợi.Ngải Tử Lam vô cùng rõ phẩm hạnh của cha mình, cho nên cau mày, trong lòng có chút không thoải mái, khuyên: “Nhất định phải gặp sao? Có thể không gặp mà.”Ý của cô là, hoàn toàn không cần phải nể mặt cô mà đi gặp Ngải Thành Quốc. Đoàn Hồng Huyên khẳng định là cũng không muốn gặp.Câu này nếu Ngải Thành Quốc mà nghe được, khẳng định sẽ la mắng Ngải Tử Lam rằng đã nuôi một kẻ vô ơn.
Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… 45.2: Tình sâu nghĩa trọngTrong văn phòng tổng tài tòa cao ốc Đoàn Thị.Đoàn Hồng Huyên đang ngồi bên bàn làm việc, còn Ngải Tử Lam thì ngồi ở một bàn làm việc khác mới thêm vào, đang thao tác trên laptop.“Ring ring.” Bỗng có chuông điện thoại vang lên, trong căn phòng một mảnh yên tĩnh, âm thanh thanh thúy vang lên.Là điện thoại của trợ lý Lý. Đoàn Hồng Huyên không chút do dự nhận điện thoại, lạnh nhạt hỏi: “Sao vậy?”“Đoàn thiếu” sắc mặt trợ lý Lý xuất hiện có phần khó xử cùng chán ghét, giọng vô cùng bất lực: “Là Ngải Thành Quốc tới, sống chết muốn hôm nay gặp cho bằng được cậu. Bây giờ ăn vạ ở đây, nói thế nào cũng không chịu đi. Chúng tôi cũng không dám trực tiếp đuổi ông ta đi.”Hai ngày trước, khi Ngải Thành Quốc tới tìm, rõ ràng đã hẹn sang tuần gặp. Như vậy cũng còn được, vậy mà chưa mấy ngày lại tìm tới, lại còn sống chết phải gặp cho bằng được Đoàn Hồng Huyên. Ông ta muốn gặp Đoàn Hồng Huyên ngoài chuyện lợi ích ra thì còn chuyện gì khác nữa đâu.Thật là xấu tính. Nếu không nể ông ta là cha ruột của thiếu phu nhân thì sớm đã đuổi đi rồi. Mà Ngải Thành Quốc hiển nhiên cũng biết điều này, mới mặt dày tới.Ngải Thành Quốc người nàyĐoàn Hồng Huyên trên mặt nhanh chóng hiện ra vẻ chán ghét, hơi quay đầu nhìn Ngải Tử Lam. Cô đang vùi đầu chăm chú vào laptop, không hề biết nội dung cuộc điện thoại.Vừa nghĩ đến Ngải gia nhiều năm như vậy bỏ bê Ngải Tử Lam, Ngải Thành Quốc rõ ràng là cha ruột Ngải Tử Lam, vậy mà sau khi mẹ Ngải Tử Lam qua đời, lại không một chút màng tới trách nhiệm của người cha, bây giờ lại còn muốn dựa hơi Ngải Tử Lam, tới kiếm chút lợi gì đó. Đoàn Hồng Huyên càng lúc càng không ưa Ngải Thành Quốc, càng thương tiếc cho Ngải Tử Lam.Nếu Ngải Tử Lam đã trở thành vợ của hắn rồi, hắn đương nhiên sẽ che chở tốt cho cô.Ngải Thành Quốc nếu không kiếm được chút mật nào, ông ta sẽ không thay đổi cách đối xử với Ngải Tử Lam, chỉ dựa vào cảnh cáo và uy h**p cũng không phải là cách, nhưng cũng không thể để Ngải Thành Quốc tiếp tục lấn tới……Nếu Ngải Thành Quốc sống chết muốn hôm nay gặp cho bằng được hắn, hắn liền xem xem lần này là gì nào. Ngải Tử Lam đương nhiên cũng có quyền được biết.“Tử Lam, sắp xếp một chút, Ngải tổng tới.” Đoàn Hồng Huyên bình tĩnh buông ra một câu.Cái gì? Ngải tổng tới? Ngải Thành Quốc đến làm gì?Nghe được lời của anh ta, Ngải Tử Lam sau khi kinh ngạc rất nhanh đã phản ứng lại. Ngải Thành Quốc khẳng định là tới lấy lòng Đoàn Hồng Huyên, hi vọng Ngải Thị sau này của thể dựa vào cây đại thụ Đoàn Thị này hưởng chút lợi.Ngải Tử Lam vô cùng rõ phẩm hạnh của cha mình, cho nên cau mày, trong lòng có chút không thoải mái, khuyên: “Nhất định phải gặp sao? Có thể không gặp mà.”Ý của cô là, hoàn toàn không cần phải nể mặt cô mà đi gặp Ngải Thành Quốc. Đoàn Hồng Huyên khẳng định là cũng không muốn gặp.Câu này nếu Ngải Thành Quốc mà nghe được, khẳng định sẽ la mắng Ngải Tử Lam rằng đã nuôi một kẻ vô ơn.