“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…

Chương 269

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… VietWriter: Tàn độc lương duyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpThể loại: Ngôn tình, Ngược, Hào môn gia thếVào nhóm kín để đọc nhiều hơn: Link vào nhómTruyện được edit bởi nhóm VietWriter. Nếu bạn đang đọc bản dịch này tại một trang nào đó khác thì đó là bản copy chưa được sự đồng ý của chúng mình.Chương 269: Em sắp đính hôn rồi, anh ôm một cái cũng không có gì quá đáng đúng không?“Em sắp đính hôn rồi, anh ôm một cái cũng không có gì quá đáng đúng không?” Giang Minh Thắng kéo cô vào lòng, sau đó cởi cúc áo khoác của cô, kéo qua đầu cô. Chiếc áo khoác bị ném trên mặt đất.Anh ôm cô trong tưởng tượng, cơ thể anh không tiếp xúc trực tiếp với da cô, nhưng mùi xà phòng thoang thoảng từ cô vẫn khiến tim anh đập nhanh hơn.VietWriterHướng Thu Vân vừa mới thỏa thuận đơn phương với anh để anh nhìn xuống đất không nhìn thấy cô, nhưng anh vẫn không nhịn được, liếc cô một cái.Nhìn thấy quá nhanh, lại có chút lương tâm cắn rứt và cùng chột dạ, anh thực sự không nhìn thấy gì cả, chỉ có một ấn tượng: rất trắng.Động tác của Giang Minh Thắng quá nhanh, Hướng Thu Vân sững sờ một lúc, nửa phút sau cô mới phản ứng lại, vội vàng đẩy anh ra nhặt áo khoác trên mặt đất.Mặc áo khoác xong, cô nhìn về phía phòng đối diện, vừa rồi không biết chuyện gì đang xảy ra, đột nhiên cảm giác được có người đang nhìn mình ở đó, ánh mắt cũng không mấy thân thiện.Nhưng khi cô nhìn sang, bên kia không có ai, trong phòng chỉ có rèm cửa gợn sóng khi gió thu thổi qua.Hướng Thu Vân lại quay đầu, liếc nhìn căn phòng đối diện phía nam, An Thi Kiều và Dương Lan vẫn đang dùng ống nhòm nhìn bọn họ.Có lẽ cô chỉ cảm thấy không đúng, không có ai đang nhìn cô từ một phía khác, người nhìn cô luôn là An Thi Kiều và Dương Lan.“Sao vậy?” Giang Minh Thắng hỏi sau khi thấy cô nhìn chằm chằm đối diện hồi lâu.“Không sao.” Hướng Thu Vân cau mày nhìn anh, sau đó dùng sức quấn lấy áo khoác đang quấn quanh người, “Người khác nói anh là quân tử, hóa ra cũng là đồ cặn bã!Chẳng qua chuyện này cũng không thể trách anh, nếu không phải cô cùng Giang Hân Yên chơi trò chơi, bọn họ cũng không phải như vậy.Trong lòng cô cảm thấy xót xa, nhưng cũng có chút không hợp lý, cuối cùng nặng nề khịt mũi nhìn anh, mở cửa rời đi.Hành lang phía đông có cửa sổ, tường phía tây, Hướng Thu Vân bình thường thích nhìn phong cảnh bên dưới qua cửa sổ hành lang, nhưng hôm nay trong lòng cô có việc, không có nhìn xuống dưới, cũng liền bỏ lỡ hình ảnh Hạ Vũ Hào rời đi.Hướng Thu Vân xoa xoa lông mày đau nhức, đem mình trong hồi ức lôi ra.Chẳng trách hôm đó Giang Hân Yên còn có thể trực tiếp lấy ra một bộ đồ lót kh*** g**, hóa ra đã đào lỗ cho cô từ lâu, bây giờ nghĩ lại, những năm hai người là bạn, Giang Hân Yên không biết đã đào bao nhiêu cái hố cho cô rồi ...Hiện tại cô đã nhận ra bộ mặt thật của Giang Hân Yên, thời thời khắc khắc luôn cảnh giác đối phương, nhưng phải nói tâm tư của Giang Hân Yên giống với Hạ Vũ Hào, về phương diện này cho dù có chuẩn bị thì cô vẫn không sánh được với Giang Hân Yên.Hướng Thu Vân nằm ở trên giường, trở mình, do cơ thể suy nhược cùng với tinh thần kiệt quệ, cô đã sớm nhắm mắt ngủ thiếp đi vì quá mệt rồi.Khi cô tỉnh dậy lần nữa, cô bị đánh thức bởi một tiếng gõ cửa--"Thu Vân? Thu Vân em có ở bên trong không ?!"Là chị dâu.***Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!Đọc truyện Tàn độc lương duyên được cập nhật nhanh nhất trên VietWriterCác bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

VietWriter: Tàn độc lương duyên

Tác giả: Phong Xuy Lạc Diệp

Thể loại: Ngôn tình, Ngược, Hào môn gia thế

Vào nhóm kín để đọc nhiều hơn: Link vào nhóm

Truyện được edit bởi nhóm VietWriter. Nếu bạn đang đọc bản dịch này tại một trang nào đó khác thì đó là bản copy chưa được sự đồng ý của chúng mình.

Chương 269: Em sắp đính hôn rồi, anh ôm một cái cũng không có gì quá đáng đúng không?

“Em sắp đính hôn rồi, anh ôm một cái cũng không có gì quá đáng đúng không?” Giang Minh Thắng kéo cô vào lòng, sau đó cởi cúc áo khoác của cô, kéo qua đầu cô. Chiếc áo khoác bị ném trên mặt đất.

Anh ôm cô trong tưởng tượng, cơ thể anh không tiếp xúc trực tiếp với da cô, nhưng mùi xà phòng thoang thoảng từ cô vẫn khiến tim anh đập nhanh hơn.

VietWriter

Hướng Thu Vân vừa mới thỏa thuận đơn phương với anh để anh nhìn xuống đất không nhìn thấy cô, nhưng anh vẫn không nhịn được, liếc cô một cái.

Nhìn thấy quá nhanh, lại có chút lương tâm cắn rứt và cùng chột dạ, anh thực sự không nhìn thấy gì cả, chỉ có một ấn tượng: rất trắng.

Động tác của Giang Minh Thắng quá nhanh, Hướng Thu Vân sững sờ một lúc, nửa phút sau cô mới phản ứng lại, vội vàng đẩy anh ra nhặt áo khoác trên mặt đất.

Mặc áo khoác xong, cô nhìn về phía phòng đối diện, vừa rồi không biết chuyện gì đang xảy ra, đột nhiên cảm giác được có người đang nhìn mình ở đó, ánh mắt cũng không mấy thân thiện.

Nhưng khi cô nhìn sang, bên kia không có ai, trong phòng chỉ có rèm cửa gợn sóng khi gió thu thổi qua.

Hướng Thu Vân lại quay đầu, liếc nhìn căn phòng đối diện phía nam, An Thi Kiều và Dương Lan vẫn đang dùng ống nhòm nhìn bọn họ.

Có lẽ cô chỉ cảm thấy không đúng, không có ai đang nhìn cô từ một phía khác, người nhìn cô luôn là An Thi Kiều và Dương Lan.

“Sao vậy?” Giang Minh Thắng hỏi sau khi thấy cô nhìn chằm chằm đối diện hồi lâu.

“Không sao.” Hướng Thu Vân cau mày nhìn anh, sau đó dùng sức quấn lấy áo khoác đang quấn quanh người, “Người khác nói anh là quân tử, hóa ra cũng là đồ cặn bã!

Chẳng qua chuyện này cũng không thể trách anh, nếu không phải cô cùng Giang Hân Yên chơi trò chơi, bọn họ cũng không phải như vậy.

Trong lòng cô cảm thấy xót xa, nhưng cũng có chút không hợp lý, cuối cùng nặng nề khịt mũi nhìn anh, mở cửa rời đi.

Hành lang phía đông có cửa sổ, tường phía tây, Hướng Thu Vân bình thường thích nhìn phong cảnh bên dưới qua cửa sổ hành lang, nhưng hôm nay trong lòng cô có việc, không có nhìn xuống dưới, cũng liền bỏ lỡ hình ảnh Hạ Vũ Hào rời đi.

Hướng Thu Vân xoa xoa lông mày đau nhức, đem mình trong hồi ức lôi ra.

Chẳng trách hôm đó Giang Hân Yên còn có thể trực tiếp lấy ra một bộ đồ lót kh*** g**, hóa ra đã đào lỗ cho cô từ lâu, bây giờ nghĩ lại, những năm hai người là bạn, Giang Hân Yên không biết đã đào bao nhiêu cái hố cho cô rồi ...

Hiện tại cô đã nhận ra bộ mặt thật của Giang Hân Yên, thời thời khắc khắc luôn cảnh giác đối phương, nhưng phải nói tâm tư của Giang Hân Yên giống với Hạ Vũ Hào, về phương diện này cho dù có chuẩn bị thì cô vẫn không sánh được với Giang Hân Yên.

Hướng Thu Vân nằm ở trên giường, trở mình, do cơ thể suy nhược cùng với tinh thần kiệt quệ, cô đã sớm nhắm mắt ngủ thiếp đi vì quá mệt rồi.

Khi cô tỉnh dậy lần nữa, cô bị đánh thức bởi một tiếng gõ cửa--

"Thu Vân? Thu Vân em có ở bên trong không ?!"

Là chị dâu.

***

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Đọc truyện Tàn độc lương duyên được cập nhật nhanh nhất trên VietWriter

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… VietWriter: Tàn độc lương duyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpThể loại: Ngôn tình, Ngược, Hào môn gia thếVào nhóm kín để đọc nhiều hơn: Link vào nhómTruyện được edit bởi nhóm VietWriter. Nếu bạn đang đọc bản dịch này tại một trang nào đó khác thì đó là bản copy chưa được sự đồng ý của chúng mình.Chương 269: Em sắp đính hôn rồi, anh ôm một cái cũng không có gì quá đáng đúng không?“Em sắp đính hôn rồi, anh ôm một cái cũng không có gì quá đáng đúng không?” Giang Minh Thắng kéo cô vào lòng, sau đó cởi cúc áo khoác của cô, kéo qua đầu cô. Chiếc áo khoác bị ném trên mặt đất.Anh ôm cô trong tưởng tượng, cơ thể anh không tiếp xúc trực tiếp với da cô, nhưng mùi xà phòng thoang thoảng từ cô vẫn khiến tim anh đập nhanh hơn.VietWriterHướng Thu Vân vừa mới thỏa thuận đơn phương với anh để anh nhìn xuống đất không nhìn thấy cô, nhưng anh vẫn không nhịn được, liếc cô một cái.Nhìn thấy quá nhanh, lại có chút lương tâm cắn rứt và cùng chột dạ, anh thực sự không nhìn thấy gì cả, chỉ có một ấn tượng: rất trắng.Động tác của Giang Minh Thắng quá nhanh, Hướng Thu Vân sững sờ một lúc, nửa phút sau cô mới phản ứng lại, vội vàng đẩy anh ra nhặt áo khoác trên mặt đất.Mặc áo khoác xong, cô nhìn về phía phòng đối diện, vừa rồi không biết chuyện gì đang xảy ra, đột nhiên cảm giác được có người đang nhìn mình ở đó, ánh mắt cũng không mấy thân thiện.Nhưng khi cô nhìn sang, bên kia không có ai, trong phòng chỉ có rèm cửa gợn sóng khi gió thu thổi qua.Hướng Thu Vân lại quay đầu, liếc nhìn căn phòng đối diện phía nam, An Thi Kiều và Dương Lan vẫn đang dùng ống nhòm nhìn bọn họ.Có lẽ cô chỉ cảm thấy không đúng, không có ai đang nhìn cô từ một phía khác, người nhìn cô luôn là An Thi Kiều và Dương Lan.“Sao vậy?” Giang Minh Thắng hỏi sau khi thấy cô nhìn chằm chằm đối diện hồi lâu.“Không sao.” Hướng Thu Vân cau mày nhìn anh, sau đó dùng sức quấn lấy áo khoác đang quấn quanh người, “Người khác nói anh là quân tử, hóa ra cũng là đồ cặn bã!Chẳng qua chuyện này cũng không thể trách anh, nếu không phải cô cùng Giang Hân Yên chơi trò chơi, bọn họ cũng không phải như vậy.Trong lòng cô cảm thấy xót xa, nhưng cũng có chút không hợp lý, cuối cùng nặng nề khịt mũi nhìn anh, mở cửa rời đi.Hành lang phía đông có cửa sổ, tường phía tây, Hướng Thu Vân bình thường thích nhìn phong cảnh bên dưới qua cửa sổ hành lang, nhưng hôm nay trong lòng cô có việc, không có nhìn xuống dưới, cũng liền bỏ lỡ hình ảnh Hạ Vũ Hào rời đi.Hướng Thu Vân xoa xoa lông mày đau nhức, đem mình trong hồi ức lôi ra.Chẳng trách hôm đó Giang Hân Yên còn có thể trực tiếp lấy ra một bộ đồ lót kh*** g**, hóa ra đã đào lỗ cho cô từ lâu, bây giờ nghĩ lại, những năm hai người là bạn, Giang Hân Yên không biết đã đào bao nhiêu cái hố cho cô rồi ...Hiện tại cô đã nhận ra bộ mặt thật của Giang Hân Yên, thời thời khắc khắc luôn cảnh giác đối phương, nhưng phải nói tâm tư của Giang Hân Yên giống với Hạ Vũ Hào, về phương diện này cho dù có chuẩn bị thì cô vẫn không sánh được với Giang Hân Yên.Hướng Thu Vân nằm ở trên giường, trở mình, do cơ thể suy nhược cùng với tinh thần kiệt quệ, cô đã sớm nhắm mắt ngủ thiếp đi vì quá mệt rồi.Khi cô tỉnh dậy lần nữa, cô bị đánh thức bởi một tiếng gõ cửa--"Thu Vân? Thu Vân em có ở bên trong không ?!"Là chị dâu.***Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!Đọc truyện Tàn độc lương duyên được cập nhật nhanh nhất trên VietWriterCác bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Chương 269