Tác giả:

Đoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ…

Chương 111: 562 anh thích nghe

Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… “Để chồng ẵm em vào giường nhé, được không?” Đoàn Hồng Huyên vén mấy sợi tóc mai trước trán của cô, ngón tay thon dài tựa như lông vũ, khiến cho hơi nhột, giọng trầm mà ôn nhu.“Dạ” Không biết thế nào, Ngải Tử Lam ma xui quỷ khiến gật gật đầu, không cự tuyệt hiếm thấy.Cô rất buồn ngủ, cô muốn ngủ, cô có chút nhớ khi ở bệnh viện trong vòng tay ấm áp mà thoải mái của anh, nếu cứ mãi như vậy, thì thật tốt a.Ẵm tiểu dã miêu Ngải Tử Lam mềm mại trong lòng, tựa như một tiểu dẫ miêu đã ngủ say, vùi vào lồng ngực Đoàn Hồng Huyên, cô đã hơi nhắm mắt lại, hàng mi dài run run, cho thấy cô chưa hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, hơi thở nhẹ nhàng kéo dài.Không quá mấy bước, Đoàn Hồng Huyên đem Ngải Tử Lam nhẹ nhàng đặt xuống chiếc giường êm ái, cẩn thận đắp mền cho cô, sau đó xoay người định đi, lại bị Ngải Tử Lam nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay.Thấy bàn tay nhỏ nhắn trắng mịn nắm lấy tay mình, Đoàn Hồng Huyên nhìn lên khuôn mặt Ngải Tử Lam, há liệu, cô gái nhỏ này căn bản không có mở to mắt, vẫn là bộ dáng ngủ say, chỉ là hàng mi rung động có chút nhanh.Cô ấy đây là lưu luyến hắn? Đây có thể là một dấu hiệu tốt.“Đồ ngốc.” Đoàn Hồng Huyên tự đáy lòng dâng lên chút ngọt ngào, ôn nhu sủng nhược mà kêu lên một tiếng, cười tươi, trong mắt đều là nhu tình đậm sâu, “Anh đi tắt điện.”Thì ra là đi tắt điện. Ngải Tử lam như cũ vẫn nhắm mắt vỡ lẽ ra, lại có chút ngại ngùng, bàn tay nắm lấy tay Đoàn Hồng Huyên lúc này mới khẽ buông lỏng.Không biết vì sao, cô dần dần không bài xích việc tiếp xúc thân mật với Đoàn Hồng Huyên nữa, thậm chí, cũng có chút mê luyến,…cho dù là cùng chung chắn gối, cũng không sao cả.Đèn trong phòng rất nhanh liền tắt, một mảnh tối đen buông xuống, xòe tay ra không thấy năm ngón.Ngải Tử lam chỉ cảm thấy có một bóng dáng quen thuộc từ bên giường trèo lên, có điều bóng dáng nhẹ nhàng ôm lấy cô, không có động chân động tay.Ngải Tử Lam vốn mệt mỏi đột nhiên cảm thấy an tâm, chìm vào trong giấc ngủ, có điều trong giấc mơ, luôn cảm thấy bên mình hình như có một cây gậy đang phát nhiệt…

“Để chồng ẵm em vào giường nhé, được không?” Đoàn Hồng Huyên vén mấy sợi tóc mai trước trán của cô, ngón tay thon dài tựa như lông vũ, khiến cho hơi nhột, giọng trầm mà ôn nhu.“Dạ” Không biết thế nào, Ngải Tử Lam ma xui quỷ khiến gật gật đầu, không cự tuyệt hiếm thấy.Cô rất buồn ngủ, cô muốn ngủ, cô có chút nhớ khi ở bệnh viện trong vòng tay ấm áp mà thoải mái của anh, nếu cứ mãi như vậy, thì thật tốt a.Ẵm tiểu dã miêu Ngải Tử Lam mềm mại trong lòng, tựa như một tiểu dẫ miêu đã ngủ say, vùi vào lồng ngực Đoàn Hồng Huyên, cô đã hơi nhắm mắt lại, hàng mi dài run run, cho thấy cô chưa hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, hơi thở nhẹ nhàng kéo dài.Không quá mấy bước, Đoàn Hồng Huyên đem Ngải Tử Lam nhẹ nhàng đặt xuống chiếc giường êm ái, cẩn thận đắp mền cho cô, sau đó xoay người định đi, lại bị Ngải Tử Lam nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay.Thấy bàn tay nhỏ nhắn trắng mịn nắm lấy tay mình, Đoàn Hồng Huyên nhìn lên khuôn mặt Ngải Tử Lam, há liệu, cô gái nhỏ này căn bản không có mở to mắt, vẫn là bộ dáng ngủ say, chỉ là hàng mi rung động có chút nhanh.Cô ấy đây là lưu luyến hắn? Đây có thể là một dấu hiệu tốt.“Đồ ngốc.” Đoàn Hồng Huyên tự đáy lòng dâng lên chút ngọt ngào, ôn nhu sủng nhược mà kêu lên một tiếng, cười tươi, trong mắt đều là nhu tình đậm sâu, “Anh đi tắt điện.”Thì ra là đi tắt điện. Ngải Tử lam như cũ vẫn nhắm mắt vỡ lẽ ra, lại có chút ngại ngùng, bàn tay nắm lấy tay Đoàn Hồng Huyên lúc này mới khẽ buông lỏng.Không biết vì sao, cô dần dần không bài xích việc tiếp xúc thân mật với Đoàn Hồng Huyên nữa, thậm chí, cũng có chút mê luyến,…cho dù là cùng chung chắn gối, cũng không sao cả.Đèn trong phòng rất nhanh liền tắt, một mảnh tối đen buông xuống, xòe tay ra không thấy năm ngón.Ngải Tử lam chỉ cảm thấy có một bóng dáng quen thuộc từ bên giường trèo lên, có điều bóng dáng nhẹ nhàng ôm lấy cô, không có động chân động tay.Ngải Tử Lam vốn mệt mỏi đột nhiên cảm thấy an tâm, chìm vào trong giấc ngủ, có điều trong giấc mơ, luôn cảm thấy bên mình hình như có một cây gậy đang phát nhiệt…

Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… “Để chồng ẵm em vào giường nhé, được không?” Đoàn Hồng Huyên vén mấy sợi tóc mai trước trán của cô, ngón tay thon dài tựa như lông vũ, khiến cho hơi nhột, giọng trầm mà ôn nhu.“Dạ” Không biết thế nào, Ngải Tử Lam ma xui quỷ khiến gật gật đầu, không cự tuyệt hiếm thấy.Cô rất buồn ngủ, cô muốn ngủ, cô có chút nhớ khi ở bệnh viện trong vòng tay ấm áp mà thoải mái của anh, nếu cứ mãi như vậy, thì thật tốt a.Ẵm tiểu dã miêu Ngải Tử Lam mềm mại trong lòng, tựa như một tiểu dẫ miêu đã ngủ say, vùi vào lồng ngực Đoàn Hồng Huyên, cô đã hơi nhắm mắt lại, hàng mi dài run run, cho thấy cô chưa hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, hơi thở nhẹ nhàng kéo dài.Không quá mấy bước, Đoàn Hồng Huyên đem Ngải Tử Lam nhẹ nhàng đặt xuống chiếc giường êm ái, cẩn thận đắp mền cho cô, sau đó xoay người định đi, lại bị Ngải Tử Lam nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay.Thấy bàn tay nhỏ nhắn trắng mịn nắm lấy tay mình, Đoàn Hồng Huyên nhìn lên khuôn mặt Ngải Tử Lam, há liệu, cô gái nhỏ này căn bản không có mở to mắt, vẫn là bộ dáng ngủ say, chỉ là hàng mi rung động có chút nhanh.Cô ấy đây là lưu luyến hắn? Đây có thể là một dấu hiệu tốt.“Đồ ngốc.” Đoàn Hồng Huyên tự đáy lòng dâng lên chút ngọt ngào, ôn nhu sủng nhược mà kêu lên một tiếng, cười tươi, trong mắt đều là nhu tình đậm sâu, “Anh đi tắt điện.”Thì ra là đi tắt điện. Ngải Tử lam như cũ vẫn nhắm mắt vỡ lẽ ra, lại có chút ngại ngùng, bàn tay nắm lấy tay Đoàn Hồng Huyên lúc này mới khẽ buông lỏng.Không biết vì sao, cô dần dần không bài xích việc tiếp xúc thân mật với Đoàn Hồng Huyên nữa, thậm chí, cũng có chút mê luyến,…cho dù là cùng chung chắn gối, cũng không sao cả.Đèn trong phòng rất nhanh liền tắt, một mảnh tối đen buông xuống, xòe tay ra không thấy năm ngón.Ngải Tử lam chỉ cảm thấy có một bóng dáng quen thuộc từ bên giường trèo lên, có điều bóng dáng nhẹ nhàng ôm lấy cô, không có động chân động tay.Ngải Tử Lam vốn mệt mỏi đột nhiên cảm thấy an tâm, chìm vào trong giấc ngủ, có điều trong giấc mơ, luôn cảm thấy bên mình hình như có một cây gậy đang phát nhiệt…

Chương 111: 562 anh thích nghe