Tác giả:

Đoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ…

Chương 115: 582 là anh suy nghĩ linh tinh rồi

Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… Buổi chiều vui vẻ nhàn nhã nhanh chóng qua đi. Đoàn Hồng Huyên và Ngải Tử Lam cũng đã xây được một tòa lâu đài, tòa lâu đài trong ánh hoàng hôn ánh lên những tia sáng huy hoàng.Đại công cáo thành, Ngải Tử Lam hài lòng nhìn bàn tay lấm lem bùn cát của mình, đột nhiên khẽ nảy ra ý, chớp chớp mắt, nghịch ngợm hướng tới tới tấm ngực trắng trẻo của Đoàn Hồng Huyên ở bên mà lau, sau đó thè lưỡi lêu lêu, làm như không có chuyện gì toan chuồn đi.“Em….tiểu dã miêu này…” Đoàn Hồng Huyên nhìn vết bẩn trên ngực, nơi ngón tay Ngải Tử Lam chạm vào vẫn còn hơi nóng, vừa tức giận vừa buồn cười, vẻ mặt bất đắc dĩ, ánh mắt nhìn Ngải Tử lam tràn đầy sự sủng nhược, “Còn muốn chạy đi đâu?”Dựa vào ưu thế chân dài, Không quá hai bước liền đuổi kịp Ngải Tử Lam, ôm lấy eo cô, xoay trong vòng tay, nắm chặt lấy bàn tay vừa mới không an phận của cô, nhẹ nhàng đặt lên lồng ngực mình, nhướn mày lên, môi mỏng lạnh lùng lại thổ ra những lời nóng bỏng như vậy.“Nào, tiếp tục chạm.”“Anh” Ngải Tử Lam trong nháy mắt mặt ửng hồng, như mông khỉ vậy, ánh mắt đột nhiên thay đổi, bộ dạng vừa xấu hổ vừa tức giận thật mê người, giọng bất giác có mấy phần tình lữ cùng giận dỗi, “Chơi ăn gian.”Rõ ràng là cô trêu chọc mình trước, mình chẳng qua là thuận theo ý cô ấy, cuối cùng lại thành ra mình chơi ăn gian rồi. Đoàn Hồng Huyên vì phục thù hành động ban nãy của Ngải Tử Lam, cũng liền giơ ngón tay lấm lem bùn cát ra, quẹt quẹt lên sống mũi Ngải Tử Lam, nhẹ nhàng trừng phạt, trầm giọng nói, “Em đó.”Thấy tóc mai của Ngải Tử Lam hơi rối, khuôn mặt lấm tấm cát bùn, mộ bộ dáng tiểu hoa miêu, Đoàn Hồng Huyên cũng có chút không nhịn được cười, chỉ kéo tay cô đến bên cạnh nơi vừa xây lâu đài, tay lớn bao lấy tay nhỏ, từng nét nghiêm túc vẽ lên hai chữ DA bên lâu đài.DA là chữ cái đầu tên họ hắn và cô.. . . . . .. . . .. . . . . .

Buổi chiều vui vẻ nhàn nhã nhanh chóng qua đi. Đoàn Hồng Huyên và Ngải Tử Lam cũng đã xây được một tòa lâu đài, tòa lâu đài trong ánh hoàng hôn ánh lên những tia sáng huy hoàng.Đại công cáo thành, Ngải Tử Lam hài lòng nhìn bàn tay lấm lem bùn cát của mình, đột nhiên khẽ nảy ra ý, chớp chớp mắt, nghịch ngợm hướng tới tới tấm ngực trắng trẻo của Đoàn Hồng Huyên ở bên mà lau, sau đó thè lưỡi lêu lêu, làm như không có chuyện gì toan chuồn đi.“Em….tiểu dã miêu này…” Đoàn Hồng Huyên nhìn vết bẩn trên ngực, nơi ngón tay Ngải Tử Lam chạm vào vẫn còn hơi nóng, vừa tức giận vừa buồn cười, vẻ mặt bất đắc dĩ, ánh mắt nhìn Ngải Tử lam tràn đầy sự sủng nhược, “Còn muốn chạy đi đâu?”Dựa vào ưu thế chân dài, Không quá hai bước liền đuổi kịp Ngải Tử Lam, ôm lấy eo cô, xoay trong vòng tay, nắm chặt lấy bàn tay vừa mới không an phận của cô, nhẹ nhàng đặt lên lồng ngực mình, nhướn mày lên, môi mỏng lạnh lùng lại thổ ra những lời nóng bỏng như vậy.“Nào, tiếp tục chạm.”“Anh” Ngải Tử Lam trong nháy mắt mặt ửng hồng, như mông khỉ vậy, ánh mắt đột nhiên thay đổi, bộ dạng vừa xấu hổ vừa tức giận thật mê người, giọng bất giác có mấy phần tình lữ cùng giận dỗi, “Chơi ăn gian.”Rõ ràng là cô trêu chọc mình trước, mình chẳng qua là thuận theo ý cô ấy, cuối cùng lại thành ra mình chơi ăn gian rồi. Đoàn Hồng Huyên vì phục thù hành động ban nãy của Ngải Tử Lam, cũng liền giơ ngón tay lấm lem bùn cát ra, quẹt quẹt lên sống mũi Ngải Tử Lam, nhẹ nhàng trừng phạt, trầm giọng nói, “Em đó.”Thấy tóc mai của Ngải Tử Lam hơi rối, khuôn mặt lấm tấm cát bùn, mộ bộ dáng tiểu hoa miêu, Đoàn Hồng Huyên cũng có chút không nhịn được cười, chỉ kéo tay cô đến bên cạnh nơi vừa xây lâu đài, tay lớn bao lấy tay nhỏ, từng nét nghiêm túc vẽ lên hai chữ DA bên lâu đài.DA là chữ cái đầu tên họ hắn và cô.. . . . . .. . . .. . . . . .

Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… Buổi chiều vui vẻ nhàn nhã nhanh chóng qua đi. Đoàn Hồng Huyên và Ngải Tử Lam cũng đã xây được một tòa lâu đài, tòa lâu đài trong ánh hoàng hôn ánh lên những tia sáng huy hoàng.Đại công cáo thành, Ngải Tử Lam hài lòng nhìn bàn tay lấm lem bùn cát của mình, đột nhiên khẽ nảy ra ý, chớp chớp mắt, nghịch ngợm hướng tới tới tấm ngực trắng trẻo của Đoàn Hồng Huyên ở bên mà lau, sau đó thè lưỡi lêu lêu, làm như không có chuyện gì toan chuồn đi.“Em….tiểu dã miêu này…” Đoàn Hồng Huyên nhìn vết bẩn trên ngực, nơi ngón tay Ngải Tử Lam chạm vào vẫn còn hơi nóng, vừa tức giận vừa buồn cười, vẻ mặt bất đắc dĩ, ánh mắt nhìn Ngải Tử lam tràn đầy sự sủng nhược, “Còn muốn chạy đi đâu?”Dựa vào ưu thế chân dài, Không quá hai bước liền đuổi kịp Ngải Tử Lam, ôm lấy eo cô, xoay trong vòng tay, nắm chặt lấy bàn tay vừa mới không an phận của cô, nhẹ nhàng đặt lên lồng ngực mình, nhướn mày lên, môi mỏng lạnh lùng lại thổ ra những lời nóng bỏng như vậy.“Nào, tiếp tục chạm.”“Anh” Ngải Tử Lam trong nháy mắt mặt ửng hồng, như mông khỉ vậy, ánh mắt đột nhiên thay đổi, bộ dạng vừa xấu hổ vừa tức giận thật mê người, giọng bất giác có mấy phần tình lữ cùng giận dỗi, “Chơi ăn gian.”Rõ ràng là cô trêu chọc mình trước, mình chẳng qua là thuận theo ý cô ấy, cuối cùng lại thành ra mình chơi ăn gian rồi. Đoàn Hồng Huyên vì phục thù hành động ban nãy của Ngải Tử Lam, cũng liền giơ ngón tay lấm lem bùn cát ra, quẹt quẹt lên sống mũi Ngải Tử Lam, nhẹ nhàng trừng phạt, trầm giọng nói, “Em đó.”Thấy tóc mai của Ngải Tử Lam hơi rối, khuôn mặt lấm tấm cát bùn, mộ bộ dáng tiểu hoa miêu, Đoàn Hồng Huyên cũng có chút không nhịn được cười, chỉ kéo tay cô đến bên cạnh nơi vừa xây lâu đài, tay lớn bao lấy tay nhỏ, từng nét nghiêm túc vẽ lên hai chữ DA bên lâu đài.DA là chữ cái đầu tên họ hắn và cô.. . . . . .. . . .. . . . . .

Chương 115: 582 là anh suy nghĩ linh tinh rồi