Tác giả:

Đoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ…

Chương 123: 622 anh

Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… Trong nháy mắt ngón tay chạm tới đỉnh núi, một cỗ điện lưu mãnh liệt tập kích Ngải Tử Lam khiến cho linh hồn cô đều khẽ rùng mình, khó mà kháng cự, thở ra như lan, mấy chữ đơn giản tựa hồ như đã thắng thiên ngôn vạn ngữ.“Muốn……Hồng Huyên.”Tên của anh ta lưu động giữu răng môi, giống như viên kẹo ngọt ngào, thơm thơm mà mê người. Trong lúc nhất thời, Ngải Tử Lam cũng không phân biệt được rõ, là do tác dụng phụ k*ch th*ch dụ vọng của rượu hay là khát vọng chân thực từ trong trái tim cô. Bất kể là vì gì, giờ phút này đây cũng không còn quan trọng nữa.Đoàn Hồng Huyên vùi vào cổ Ngải Tử Lam, trước ngực, lưu luyến quên về, chẳng mấy chốc hai người đã mồ hôi đầm đìa.“Kêu anh làm gì, bảo bối?” Đoàn Hồng Huyên ẵm Ngải Tử lam hướng về phía giường, cả phòng hoa lệ.Nằm trên chiếc giường êm ái, y phục dần cởi bỏ, b* ng*c sữa hơi lộ ra, như ẩn như hiện, khuôn mặt hồng triều nổi lên động lòng người, Ngải Tử Lam chỉ cảm thấy đắm chìm trong niềm vui sướng, ôm chặt lấy người trước mặt, bàn tay mảnh dẻ cào lên tấm lưng anh ta, thuận theo lời anh ta khẽ kêu lên: “Bảo…..bảo bối.”“Ừ, nói lại lần nữa xem, anh thích nghe.” Giống như nghe được lời tình tứ cảm động nhất trong thế gian, khuôn mặt trắng nõn lạnh lùng của Đoàn Hồng Huyên cũng nhuộm lên mấy phần mê say, ánh mắt thâm tình, thật sâu nhìn hướng về Ngải Tử Lam, đồng thời tay cũng không quên trêu chọc.Nếu là ngày bình thường, người dè dặt như Ngải Tử Lam sao có thể nói ra những lời như này, Đoàn Hồng Huyên sao có thể không động lòng được chứ.So với lần trước bị hạ độc, Ngải Tử Lam lần này chỉ là uống chút rượu trái cây có tính k*ch th*ch d*c v*ng nhẹ nhàng, theo lý mà nói tác dụng đâu có mãnh liệt đến như vậy, có điều lần này dường như Ngải Tử Lam càng muốn thân cận một chút. Tác dụng của k*ch th*ch d*c v*ng là có, nhưng cũng khó mà nói trong đó bao hàm mấy phần thật tình thật ý.“Bảo bối……bảo bối.” Ngải Tử Lam không ngừng phụ họa, bị trêu chọc đến thực sự không chịu nổi, chỉ muốn gắt gao gắn bó với Đoàn Hồng Huyên đang trước mắt kia.Ngón tay phiên động, y phục trút xuống, hai tấm thân sáng bóng thành thực gặp nhau, kết hợp hài hòa, quấn quýt lấy nhau, như cá gặp nước, dục tiên dục tử…..Một đêm như vậy thật dài, thật ôn nhu.Thật lâu sau, Ngải Tử Lam mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, tóc tơ rối bời, gương mặt ửng hồng, Đoàn Hồng Huyên ôm chặt lấy cô, hôn lên trán cô, mũi cô, trên má vẫn còn vết môi đỏ, mới bình yên chìm vào giấc ngủ.

Trong nháy mắt ngón tay chạm tới đỉnh núi, một cỗ điện lưu mãnh liệt tập kích Ngải Tử Lam khiến cho linh hồn cô đều khẽ rùng mình, khó mà kháng cự, thở ra như lan, mấy chữ đơn giản tựa hồ như đã thắng thiên ngôn vạn ngữ.“Muốn……Hồng Huyên.”Tên của anh ta lưu động giữu răng môi, giống như viên kẹo ngọt ngào, thơm thơm mà mê người. Trong lúc nhất thời, Ngải Tử Lam cũng không phân biệt được rõ, là do tác dụng phụ k*ch th*ch dụ vọng của rượu hay là khát vọng chân thực từ trong trái tim cô. Bất kể là vì gì, giờ phút này đây cũng không còn quan trọng nữa.Đoàn Hồng Huyên vùi vào cổ Ngải Tử Lam, trước ngực, lưu luyến quên về, chẳng mấy chốc hai người đã mồ hôi đầm đìa.“Kêu anh làm gì, bảo bối?” Đoàn Hồng Huyên ẵm Ngải Tử lam hướng về phía giường, cả phòng hoa lệ.Nằm trên chiếc giường êm ái, y phục dần cởi bỏ, b* ng*c sữa hơi lộ ra, như ẩn như hiện, khuôn mặt hồng triều nổi lên động lòng người, Ngải Tử Lam chỉ cảm thấy đắm chìm trong niềm vui sướng, ôm chặt lấy người trước mặt, bàn tay mảnh dẻ cào lên tấm lưng anh ta, thuận theo lời anh ta khẽ kêu lên: “Bảo…..bảo bối.”“Ừ, nói lại lần nữa xem, anh thích nghe.” Giống như nghe được lời tình tứ cảm động nhất trong thế gian, khuôn mặt trắng nõn lạnh lùng của Đoàn Hồng Huyên cũng nhuộm lên mấy phần mê say, ánh mắt thâm tình, thật sâu nhìn hướng về Ngải Tử Lam, đồng thời tay cũng không quên trêu chọc.Nếu là ngày bình thường, người dè dặt như Ngải Tử Lam sao có thể nói ra những lời như này, Đoàn Hồng Huyên sao có thể không động lòng được chứ.So với lần trước bị hạ độc, Ngải Tử Lam lần này chỉ là uống chút rượu trái cây có tính k*ch th*ch d*c v*ng nhẹ nhàng, theo lý mà nói tác dụng đâu có mãnh liệt đến như vậy, có điều lần này dường như Ngải Tử Lam càng muốn thân cận một chút. Tác dụng của k*ch th*ch d*c v*ng là có, nhưng cũng khó mà nói trong đó bao hàm mấy phần thật tình thật ý.“Bảo bối……bảo bối.” Ngải Tử Lam không ngừng phụ họa, bị trêu chọc đến thực sự không chịu nổi, chỉ muốn gắt gao gắn bó với Đoàn Hồng Huyên đang trước mắt kia.Ngón tay phiên động, y phục trút xuống, hai tấm thân sáng bóng thành thực gặp nhau, kết hợp hài hòa, quấn quýt lấy nhau, như cá gặp nước, dục tiên dục tử…..Một đêm như vậy thật dài, thật ôn nhu.Thật lâu sau, Ngải Tử Lam mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, tóc tơ rối bời, gương mặt ửng hồng, Đoàn Hồng Huyên ôm chặt lấy cô, hôn lên trán cô, mũi cô, trên má vẫn còn vết môi đỏ, mới bình yên chìm vào giấc ngủ.

Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… Trong nháy mắt ngón tay chạm tới đỉnh núi, một cỗ điện lưu mãnh liệt tập kích Ngải Tử Lam khiến cho linh hồn cô đều khẽ rùng mình, khó mà kháng cự, thở ra như lan, mấy chữ đơn giản tựa hồ như đã thắng thiên ngôn vạn ngữ.“Muốn……Hồng Huyên.”Tên của anh ta lưu động giữu răng môi, giống như viên kẹo ngọt ngào, thơm thơm mà mê người. Trong lúc nhất thời, Ngải Tử Lam cũng không phân biệt được rõ, là do tác dụng phụ k*ch th*ch dụ vọng của rượu hay là khát vọng chân thực từ trong trái tim cô. Bất kể là vì gì, giờ phút này đây cũng không còn quan trọng nữa.Đoàn Hồng Huyên vùi vào cổ Ngải Tử Lam, trước ngực, lưu luyến quên về, chẳng mấy chốc hai người đã mồ hôi đầm đìa.“Kêu anh làm gì, bảo bối?” Đoàn Hồng Huyên ẵm Ngải Tử lam hướng về phía giường, cả phòng hoa lệ.Nằm trên chiếc giường êm ái, y phục dần cởi bỏ, b* ng*c sữa hơi lộ ra, như ẩn như hiện, khuôn mặt hồng triều nổi lên động lòng người, Ngải Tử Lam chỉ cảm thấy đắm chìm trong niềm vui sướng, ôm chặt lấy người trước mặt, bàn tay mảnh dẻ cào lên tấm lưng anh ta, thuận theo lời anh ta khẽ kêu lên: “Bảo…..bảo bối.”“Ừ, nói lại lần nữa xem, anh thích nghe.” Giống như nghe được lời tình tứ cảm động nhất trong thế gian, khuôn mặt trắng nõn lạnh lùng của Đoàn Hồng Huyên cũng nhuộm lên mấy phần mê say, ánh mắt thâm tình, thật sâu nhìn hướng về Ngải Tử Lam, đồng thời tay cũng không quên trêu chọc.Nếu là ngày bình thường, người dè dặt như Ngải Tử Lam sao có thể nói ra những lời như này, Đoàn Hồng Huyên sao có thể không động lòng được chứ.So với lần trước bị hạ độc, Ngải Tử Lam lần này chỉ là uống chút rượu trái cây có tính k*ch th*ch d*c v*ng nhẹ nhàng, theo lý mà nói tác dụng đâu có mãnh liệt đến như vậy, có điều lần này dường như Ngải Tử Lam càng muốn thân cận một chút. Tác dụng của k*ch th*ch d*c v*ng là có, nhưng cũng khó mà nói trong đó bao hàm mấy phần thật tình thật ý.“Bảo bối……bảo bối.” Ngải Tử Lam không ngừng phụ họa, bị trêu chọc đến thực sự không chịu nổi, chỉ muốn gắt gao gắn bó với Đoàn Hồng Huyên đang trước mắt kia.Ngón tay phiên động, y phục trút xuống, hai tấm thân sáng bóng thành thực gặp nhau, kết hợp hài hòa, quấn quýt lấy nhau, như cá gặp nước, dục tiên dục tử…..Một đêm như vậy thật dài, thật ôn nhu.Thật lâu sau, Ngải Tử Lam mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, tóc tơ rối bời, gương mặt ửng hồng, Đoàn Hồng Huyên ôm chặt lấy cô, hôn lên trán cô, mũi cô, trên má vẫn còn vết môi đỏ, mới bình yên chìm vào giấc ngủ.

Chương 123: 622 anh