Đoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ…
Chương 131: 662 coi như cô gặp may
Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… Có người ngoài tới thì không còn dễ dàng nữa rồi. Huống hồ còn báo cảnh sát nữa, mà mục đích cũng đã đạt được rồi. Rút trước là tốt nhất.Đột nhiên có mỹ nhân tới khiến cho hai tên lưu manh chân tay có chút luống cuống. Liếc mắt nhìn nhau, dùng ánh mắt hội ý, không có lực uy h**p mà buông xuống một câu, liền vô cùng ăn ý cùng nhau chạy trối chết, không hề quay đầu lại.Mà trong một nơi khuất cách đó không xa, một góc tối không ai nhìn thấy, Ngải Tử Kỳ nhìn tình huống bên này, dương dương tự đắc mà thu camera lại, nét mặt tươi cười khi thực hiện được ý đồ, bộ dạng vô cùng tiểu nhân mà đắc chí, còn có chút bất mãn mà lầm bầm: “Hai tên phế vật này, may mà chưa có làm hỏng việc.”Cuối cùng cũng thoát khỏi cảnh hiểm, Ngải Tử Lam chậm rãi thở phào một hơi, tâm tình thả lỏng xuống, sau đó cũng hoảng hốt khi phát hiện ra cô gái vừa mới xuất hiện cứu giúp cô kia bộ dạng cũng một vẻ may mắn, xem ra vừa rồi cô ấy cũng có chút sợ hãi.Là một người xa lạ, sự việc không có liên quan, mà lại ra tay tương trợ. Ngải Tử Lam vô cùng cảm động, mang theo sự chân thành, tự đáy lòng cảm ơn: “Cám ơn, cám ơn cô.”Dù sao thì, nếu không có cô ấy xuất hiện, Ngải Tử Lam còn không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.“Không có gì, là việc nên làm thôi.” Cô gái kia không để tâm xua xua tay, ngược lại còn an ủi Ngải Tử Lam, một bộ quan tâm thân mật hỏi, “Cô có sao không? Có bị đau gì không? Hai tên ác ôn vừa rồi thật đáng sợ.”“Tôi không sao.” Ngải Tử Lam lắc lắc đầu, giọng nhẹ nhàng mà kiên định, trừ việc bị ghê tởm một hồi, thân thể cô không bị tổn thương gì lớn, chỉ dùng một đôi mắt sáng ngời, thuần khiết mà nhìn cô gái kia, “Không sao, cô tên là gì?”. . . . . .. . . .. . . . . .. . . . . .. . . .. . . . . .. . . . . .. . . .. . . . . .
Có người ngoài tới thì không còn dễ dàng nữa rồi. Huống hồ còn báo cảnh sát nữa, mà mục đích cũng đã đạt được rồi. Rút trước là tốt nhất.Đột nhiên có mỹ nhân tới khiến cho hai tên lưu manh chân tay có chút luống cuống. Liếc mắt nhìn nhau, dùng ánh mắt hội ý, không có lực uy h**p mà buông xuống một câu, liền vô cùng ăn ý cùng nhau chạy trối chết, không hề quay đầu lại.Mà trong một nơi khuất cách đó không xa, một góc tối không ai nhìn thấy, Ngải Tử Kỳ nhìn tình huống bên này, dương dương tự đắc mà thu camera lại, nét mặt tươi cười khi thực hiện được ý đồ, bộ dạng vô cùng tiểu nhân mà đắc chí, còn có chút bất mãn mà lầm bầm: “Hai tên phế vật này, may mà chưa có làm hỏng việc.”Cuối cùng cũng thoát khỏi cảnh hiểm, Ngải Tử Lam chậm rãi thở phào một hơi, tâm tình thả lỏng xuống, sau đó cũng hoảng hốt khi phát hiện ra cô gái vừa mới xuất hiện cứu giúp cô kia bộ dạng cũng một vẻ may mắn, xem ra vừa rồi cô ấy cũng có chút sợ hãi.Là một người xa lạ, sự việc không có liên quan, mà lại ra tay tương trợ. Ngải Tử Lam vô cùng cảm động, mang theo sự chân thành, tự đáy lòng cảm ơn: “Cám ơn, cám ơn cô.”Dù sao thì, nếu không có cô ấy xuất hiện, Ngải Tử Lam còn không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.“Không có gì, là việc nên làm thôi.” Cô gái kia không để tâm xua xua tay, ngược lại còn an ủi Ngải Tử Lam, một bộ quan tâm thân mật hỏi, “Cô có sao không? Có bị đau gì không? Hai tên ác ôn vừa rồi thật đáng sợ.”“Tôi không sao.” Ngải Tử Lam lắc lắc đầu, giọng nhẹ nhàng mà kiên định, trừ việc bị ghê tởm một hồi, thân thể cô không bị tổn thương gì lớn, chỉ dùng một đôi mắt sáng ngời, thuần khiết mà nhìn cô gái kia, “Không sao, cô tên là gì?”. . . . . .. . . .. . . . . .. . . . . .. . . .. . . . . .. . . . . .. . . .. . . . . .
Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… Có người ngoài tới thì không còn dễ dàng nữa rồi. Huống hồ còn báo cảnh sát nữa, mà mục đích cũng đã đạt được rồi. Rút trước là tốt nhất.Đột nhiên có mỹ nhân tới khiến cho hai tên lưu manh chân tay có chút luống cuống. Liếc mắt nhìn nhau, dùng ánh mắt hội ý, không có lực uy h**p mà buông xuống một câu, liền vô cùng ăn ý cùng nhau chạy trối chết, không hề quay đầu lại.Mà trong một nơi khuất cách đó không xa, một góc tối không ai nhìn thấy, Ngải Tử Kỳ nhìn tình huống bên này, dương dương tự đắc mà thu camera lại, nét mặt tươi cười khi thực hiện được ý đồ, bộ dạng vô cùng tiểu nhân mà đắc chí, còn có chút bất mãn mà lầm bầm: “Hai tên phế vật này, may mà chưa có làm hỏng việc.”Cuối cùng cũng thoát khỏi cảnh hiểm, Ngải Tử Lam chậm rãi thở phào một hơi, tâm tình thả lỏng xuống, sau đó cũng hoảng hốt khi phát hiện ra cô gái vừa mới xuất hiện cứu giúp cô kia bộ dạng cũng một vẻ may mắn, xem ra vừa rồi cô ấy cũng có chút sợ hãi.Là một người xa lạ, sự việc không có liên quan, mà lại ra tay tương trợ. Ngải Tử Lam vô cùng cảm động, mang theo sự chân thành, tự đáy lòng cảm ơn: “Cám ơn, cám ơn cô.”Dù sao thì, nếu không có cô ấy xuất hiện, Ngải Tử Lam còn không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.“Không có gì, là việc nên làm thôi.” Cô gái kia không để tâm xua xua tay, ngược lại còn an ủi Ngải Tử Lam, một bộ quan tâm thân mật hỏi, “Cô có sao không? Có bị đau gì không? Hai tên ác ôn vừa rồi thật đáng sợ.”“Tôi không sao.” Ngải Tử Lam lắc lắc đầu, giọng nhẹ nhàng mà kiên định, trừ việc bị ghê tởm một hồi, thân thể cô không bị tổn thương gì lớn, chỉ dùng một đôi mắt sáng ngời, thuần khiết mà nhìn cô gái kia, “Không sao, cô tên là gì?”. . . . . .. . . .. . . . . .. . . . . .. . . .. . . . . .. . . . . .. . . .. . . . . .