Tác giả:

Đoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ…

Chương 133: 672 anh tới đón em

Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… Cái gọi là đối đãi với loại người nào, nên dùng thái độ gì. Nếu không phải là vì đợi Đoàn Hồng Huyên, cộng thêm việc Ngải Tử Kỳ ăn vạ ở đây không đi, cô sớm đã phủi mông mà đi rồi, căn bản lười không thèm để ý đến Ngải Tử Kỳ con thú một sừng này.Ngải Tử Kỳ tự cho là nắm trong tay cái quyền đả kích Ngải Tử Lam, lúc này đang đắc ý, đâu nhìn quen Ngải Tử Lam bộ dáng không để ý này, mắt lộ ra hung quang, hung hăng nói: “Không ra làm sao cả. Tôi liền muốn để cho cô biết…..”Nói được một nửa, đột nhiên một trận cuồng phong quét tới, một chiếc xe thể thao nhanh chóng đi tới, vững chắc dừng lại bên cạnh.“Biết cái gì?” Vừa lúc nghe thấy, Đoàn Hồng Huyên sạch sẽ bước xuống, như cũ là một bộ soái khí tuấn mỹ, mặt lạnh lùng như băng sơn, chỉ khi nhìn Ngải Tử Lam mới lộ ra chút dịu dàng, lời nói hỏi Ngải Tử Kỳ lạnh lùng không có chút gì là ấm áp.“Biết….biết….” Không nghĩ tới việc Đoàn Hồng Huyên đột ngột xuất hiện, Ngải Tử Kỳ cứng đờ người, nói ấp a ấp úng, căng thẳng đến độ lắp bắp.Đoàn Hồng Huyên căn bản không thèm để ý tới bộ dạng sợ hãi của Ngải Tử Kỳ, trực tiếp lướt qua cô ta, đứng bên cạnh Ngải Tử Lam, gần sát thân mình, thấp giọng khẽ hỏi: “Anh tới trễ hả?”Ánh mắt hắn như có như không liếc tới Ngải Tử Kỳ, mang theo mấy phần chán ghét. Ngải Tử Kỳ này, như thế nào mà âm hồn mãi không tan, dây dưa không dứt, còn đeo bám Ngải Tử Lam đến tận trường học. Nếu hắn tới chậm một chút, Ngải Tử Lam có lẽ lại phải chịu uất ức rồi.“Không có. Vừa đúng lúc.” Ngải Tử Lam liền vội lắc đầu. Hơi thở ấm áp phả bên tai, gây ngứa ran ran.Không cần phải nói, Ngải Tử Kỳ thấy Đoàn Hồng Huyên thì im bặt, hơn bất cứ điều gì khác, có lẽ là sợ đắc tội với Đoàn Hồng Huyên, hoặc là muốn duy trì hình tượng của mình chăng.“Tử Lam, đây là….” Từ Mộng Dao trông thấy Đoàn Hồng Huyên mắt sáng lên, mỉm cười dịu dàng, giọng ngọt ngào êm tai.Hiển nhiên, cô muốn làm quen với Đoàn Hồng Huyên một chút.Có điều, Đoàn Hồng Huyên vừa xuống xe liền đi tới ngay chỗ của Ngải Tử Lam, không thèm nhìn cô lấy một cái, rõ ràng xem như không thấy người đứng bên cạnh Ngải Tử Lam. Cô trong lòng có chút thất vọng, nhưng che giấu rất tốt.Nếu Đoàn Hông Huyên đã vô ý, vậy thì cô liền chủ động lên tiếng trước vậy.

Cái gọi là đối đãi với loại người nào, nên dùng thái độ gì. Nếu không phải là vì đợi Đoàn Hồng Huyên, cộng thêm việc Ngải Tử Kỳ ăn vạ ở đây không đi, cô sớm đã phủi mông mà đi rồi, căn bản lười không thèm để ý đến Ngải Tử Kỳ con thú một sừng này.Ngải Tử Kỳ tự cho là nắm trong tay cái quyền đả kích Ngải Tử Lam, lúc này đang đắc ý, đâu nhìn quen Ngải Tử Lam bộ dáng không để ý này, mắt lộ ra hung quang, hung hăng nói: “Không ra làm sao cả. Tôi liền muốn để cho cô biết…..”Nói được một nửa, đột nhiên một trận cuồng phong quét tới, một chiếc xe thể thao nhanh chóng đi tới, vững chắc dừng lại bên cạnh.“Biết cái gì?” Vừa lúc nghe thấy, Đoàn Hồng Huyên sạch sẽ bước xuống, như cũ là một bộ soái khí tuấn mỹ, mặt lạnh lùng như băng sơn, chỉ khi nhìn Ngải Tử Lam mới lộ ra chút dịu dàng, lời nói hỏi Ngải Tử Kỳ lạnh lùng không có chút gì là ấm áp.“Biết….biết….” Không nghĩ tới việc Đoàn Hồng Huyên đột ngột xuất hiện, Ngải Tử Kỳ cứng đờ người, nói ấp a ấp úng, căng thẳng đến độ lắp bắp.Đoàn Hồng Huyên căn bản không thèm để ý tới bộ dạng sợ hãi của Ngải Tử Kỳ, trực tiếp lướt qua cô ta, đứng bên cạnh Ngải Tử Lam, gần sát thân mình, thấp giọng khẽ hỏi: “Anh tới trễ hả?”Ánh mắt hắn như có như không liếc tới Ngải Tử Kỳ, mang theo mấy phần chán ghét. Ngải Tử Kỳ này, như thế nào mà âm hồn mãi không tan, dây dưa không dứt, còn đeo bám Ngải Tử Lam đến tận trường học. Nếu hắn tới chậm một chút, Ngải Tử Lam có lẽ lại phải chịu uất ức rồi.“Không có. Vừa đúng lúc.” Ngải Tử Lam liền vội lắc đầu. Hơi thở ấm áp phả bên tai, gây ngứa ran ran.Không cần phải nói, Ngải Tử Kỳ thấy Đoàn Hồng Huyên thì im bặt, hơn bất cứ điều gì khác, có lẽ là sợ đắc tội với Đoàn Hồng Huyên, hoặc là muốn duy trì hình tượng của mình chăng.“Tử Lam, đây là….” Từ Mộng Dao trông thấy Đoàn Hồng Huyên mắt sáng lên, mỉm cười dịu dàng, giọng ngọt ngào êm tai.Hiển nhiên, cô muốn làm quen với Đoàn Hồng Huyên một chút.Có điều, Đoàn Hồng Huyên vừa xuống xe liền đi tới ngay chỗ của Ngải Tử Lam, không thèm nhìn cô lấy một cái, rõ ràng xem như không thấy người đứng bên cạnh Ngải Tử Lam. Cô trong lòng có chút thất vọng, nhưng che giấu rất tốt.Nếu Đoàn Hông Huyên đã vô ý, vậy thì cô liền chủ động lên tiếng trước vậy.

Yêu Chiều Vô Hạn Người Đàn Ông Chung Tình Của TôiTác giả: Khang KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐoàn Hồng Huyên vừa lái xe vào bãi đậu xe, một cô gái lạ vô cùng bất lịch sự xông tới đập cửa xe hắn.Mới đầu hắn còn nghĩ rằng cô gái gặp phải nguy hiểm gì đó vội chạy tới cầu cứu, cho nên hạ cửa xe xuống một chút, vừa đủ để hắn có thể nghe cô gái kia nói, nhưng lại không để cho đối phương thấy rõ hắn là ai.“Cậu sao giờ mới tới a, em gái tôi qua một hồi nữa thuốc sẽ phát tác, cậu còn không mau tới, muốn để người đàn ông khác được lợi sao?”Giọng kênh kiệu ra hiệu, nội dung khiến người ta kinh ngạc, Đoàn Hồng Huyên lúc này mới nhìn kỹ dáng vẻ của cô gái, kết quả càng thêm kinh ngạc.“Sao không nói lời nào vậy, cậu không phải đã đổi ý rồi chứ, tôi nói cho cậu biết, tiền cậu đã……”“Tử Kỳ, xin lỗi a, trên đường kẹt xe, chị đang nói chuyện với ai vậy.”Chàng trai lo lắng ngắt lời cô gái, khiến cho cô gái ý thức được, cô đã nhận nhầm người rồi.Cô gái chột dạ liếc liếc cửa xe chỉ mở hé, nhanh chóng kéo người sang một bên nhỏ giọng nói: “Cậu tên xuẩn ngốc này, lúc nào rồi mà còn tới trễ, ngộ nhỡ… Cái gọi là đối đãi với loại người nào, nên dùng thái độ gì. Nếu không phải là vì đợi Đoàn Hồng Huyên, cộng thêm việc Ngải Tử Kỳ ăn vạ ở đây không đi, cô sớm đã phủi mông mà đi rồi, căn bản lười không thèm để ý đến Ngải Tử Kỳ con thú một sừng này.Ngải Tử Kỳ tự cho là nắm trong tay cái quyền đả kích Ngải Tử Lam, lúc này đang đắc ý, đâu nhìn quen Ngải Tử Lam bộ dáng không để ý này, mắt lộ ra hung quang, hung hăng nói: “Không ra làm sao cả. Tôi liền muốn để cho cô biết…..”Nói được một nửa, đột nhiên một trận cuồng phong quét tới, một chiếc xe thể thao nhanh chóng đi tới, vững chắc dừng lại bên cạnh.“Biết cái gì?” Vừa lúc nghe thấy, Đoàn Hồng Huyên sạch sẽ bước xuống, như cũ là một bộ soái khí tuấn mỹ, mặt lạnh lùng như băng sơn, chỉ khi nhìn Ngải Tử Lam mới lộ ra chút dịu dàng, lời nói hỏi Ngải Tử Kỳ lạnh lùng không có chút gì là ấm áp.“Biết….biết….” Không nghĩ tới việc Đoàn Hồng Huyên đột ngột xuất hiện, Ngải Tử Kỳ cứng đờ người, nói ấp a ấp úng, căng thẳng đến độ lắp bắp.Đoàn Hồng Huyên căn bản không thèm để ý tới bộ dạng sợ hãi của Ngải Tử Kỳ, trực tiếp lướt qua cô ta, đứng bên cạnh Ngải Tử Lam, gần sát thân mình, thấp giọng khẽ hỏi: “Anh tới trễ hả?”Ánh mắt hắn như có như không liếc tới Ngải Tử Kỳ, mang theo mấy phần chán ghét. Ngải Tử Kỳ này, như thế nào mà âm hồn mãi không tan, dây dưa không dứt, còn đeo bám Ngải Tử Lam đến tận trường học. Nếu hắn tới chậm một chút, Ngải Tử Lam có lẽ lại phải chịu uất ức rồi.“Không có. Vừa đúng lúc.” Ngải Tử Lam liền vội lắc đầu. Hơi thở ấm áp phả bên tai, gây ngứa ran ran.Không cần phải nói, Ngải Tử Kỳ thấy Đoàn Hồng Huyên thì im bặt, hơn bất cứ điều gì khác, có lẽ là sợ đắc tội với Đoàn Hồng Huyên, hoặc là muốn duy trì hình tượng của mình chăng.“Tử Lam, đây là….” Từ Mộng Dao trông thấy Đoàn Hồng Huyên mắt sáng lên, mỉm cười dịu dàng, giọng ngọt ngào êm tai.Hiển nhiên, cô muốn làm quen với Đoàn Hồng Huyên một chút.Có điều, Đoàn Hồng Huyên vừa xuống xe liền đi tới ngay chỗ của Ngải Tử Lam, không thèm nhìn cô lấy một cái, rõ ràng xem như không thấy người đứng bên cạnh Ngải Tử Lam. Cô trong lòng có chút thất vọng, nhưng che giấu rất tốt.Nếu Đoàn Hông Huyên đã vô ý, vậy thì cô liền chủ động lên tiếng trước vậy.

Chương 133: 672 anh tới đón em