“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…

Chương 346

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… VietWriter: Tàn độc lương duyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpThẻ loại: Ngôn tình, Ngược, Hào môn gia thếVietWriterCảm ơn các bạn đã đồng hành cùng bộ truyện do nhóm лhayhȯ edit. Hiện tại, mình vừa nhận chương từ các bạn ctv gửi về. Số chương hiện đãhơn 200 chươngso với ở web. Chúng mình xin đăng trước trong nhóm kín để các bạn có đóng góp xem trước. Để đọc nhanh hơn bạn có thể ủng hộ nhóm dịch và vào group đọc nhé.Vào nhóm kín để đọc nhiều hơn: Link vào nhómChương 346: Như thế nào gọi là chú ý đến thân phận của mình?Nghe được câu trả lời của cô, sắc mặt của Tống Như có chút xấu đi, cô ta giơ tay định tát Hướng Thu Vân, nhưng cái tát vừa chạm vào mặt Hướng Thu Vân thì đã bị cô nắm lấy, sau đó dùng sức đẩy Tống Như ra.Hướng Thu Vân còn có thể đẩy được Giang Minh Thắng, huống chi là Tống Như cô nương xinh đẹp như vậy.“A!” Tống Như hét lên một tiếng, lảo đảo lui về phía sau mấy bước, rầm rầm ngã xuống đất, nước mắt lưng tròng, đôi giày cao gót mười phân trên chân cô cũng gãy.Hướng Thu Vân nhìn cô trịch thượng, vẻ mặt không thay đổi.Từ lâu, Tống Như đã quen với đôi mắt rũ rượi của Hướng Thu Vân trong khoảng thời gian này, lúc này đột nhiên bị cô làm cho hoảng sợ, đầu tiên là sửng sốt, sau đó là tức giận.Cô ngẩng đầu nhìn Hướng Thu Vân hỏi: "Cô có biết mình đang làm gì không?!"“Tôi biết.” Hướng Thu Vân nói: “Tránh kịp thời những đòn tấn công bạo lực của người khác để bảo vệ an toàn của chính mình một cách hữu hiệu.”Loại trả lời này còn hơn không trả lời, Tống Như mặt đỏ xanh, cổ họng như bị bóp nghẹt.Cô dựa vào đất chật vật đứng dậy, dáng đứng của cô nhìn có chút không thẳng vì gót chân trái bị gãy. "Hướng Thu Vân, cô không còn là người Hướng gia nữa!"“Thì sao?” Hướng Thu Vân nhếch môi hỏi.Tống Như nhìn chằm chằm cô nói từng chữ một: "Cô không còn là tiểu thư Hướng gia, cô chỉ là một tên sát nhân vừa mới ra khỏi ngục, một cô gái làm việc trong club, cô nên để ý thân phận khi nói và làm mọi thứ! "“Như thế nào gọi là chú ý đến thân phận của mình? Là phải gọi cô là Tống tiểu thư như trước? Hay dùng kính ngữ gọi cô? Thậm chí để cho cô tuỳ ý nhục mạ không đánh lại cũng không mắng lại sao?” Hướng Thu Vân hỏi.Tống Như khịt mũi, không nói lời nào, coi như là thừa nhận.Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!Đọc truyện Tàn độc lương duyên được cập nhật nhanh nhất trên VietWriterCác bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

VietWriter: Tàn độc lương duyên

Tác giả: Phong Xuy Lạc Diệp

Thẻ loại: Ngôn tình, Ngược, Hào môn gia thế

VietWriter

Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng bộ truyện do nhóm лhayhȯ edit. Hiện tại, mình vừa nhận chương từ các bạn ctv gửi về. Số chương hiện đã

hơn 200 chương

so với ở web. Chúng mình xin đăng trước trong nhóm kín để các bạn có đóng góp xem trước. Để đọc nhanh hơn bạn có thể ủng hộ nhóm dịch và vào group đọc nhé.

Vào nhóm kín để đọc nhiều hơn: Link vào nhóm

Chương 346: Như thế nào gọi là chú ý đến thân phận của mình?

Nghe được câu trả lời của cô, sắc mặt của Tống Như có chút xấu đi, cô ta giơ tay định tát Hướng Thu Vân, nhưng cái tát vừa chạm vào mặt Hướng Thu Vân thì đã bị cô nắm lấy, sau đó dùng sức đẩy Tống Như ra.

Hướng Thu Vân còn có thể đẩy được Giang Minh Thắng, huống chi là Tống Như cô nương xinh đẹp như vậy.

“A!” Tống Như hét lên một tiếng, lảo đảo lui về phía sau mấy bước, rầm rầm ngã xuống đất, nước mắt lưng tròng, đôi giày cao gót mười phân trên chân cô cũng gãy.

Hướng Thu Vân nhìn cô trịch thượng, vẻ mặt không thay đổi.

Từ lâu, Tống Như đã quen với đôi mắt rũ rượi của Hướng Thu Vân trong khoảng thời gian này, lúc này đột nhiên bị cô làm cho hoảng sợ, đầu tiên là sửng sốt, sau đó là tức giận.

Cô ngẩng đầu nhìn Hướng Thu Vân hỏi: "Cô có biết mình đang làm gì không?!"

“Tôi biết.” Hướng Thu Vân nói: “Tránh kịp thời những đòn tấn công bạo lực của người khác để bảo vệ an toàn của chính mình một cách hữu hiệu.”

Loại trả lời này còn hơn không trả lời, Tống Như mặt đỏ xanh, cổ họng như bị bóp nghẹt.

Cô dựa vào đất chật vật đứng dậy, dáng đứng của cô nhìn có chút không thẳng vì gót chân trái bị gãy. "Hướng Thu Vân, cô không còn là người Hướng gia nữa!"

“Thì sao?” Hướng Thu Vân nhếch môi hỏi.

Tống Như nhìn chằm chằm cô nói từng chữ một: "Cô không còn là tiểu thư Hướng gia, cô chỉ là một tên sát nhân vừa mới ra khỏi ngục, một cô gái làm việc trong club, cô nên để ý thân phận khi nói và làm mọi thứ! "

“Như thế nào gọi là chú ý đến thân phận của mình? Là phải gọi cô là Tống tiểu thư như trước? Hay dùng kính ngữ gọi cô? Thậm chí để cho cô tuỳ ý nhục mạ không đánh lại cũng không mắng lại sao?” Hướng Thu Vân hỏi.

Tống Như khịt mũi, không nói lời nào, coi như là thừa nhận.

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Đọc truyện Tàn độc lương duyên được cập nhật nhanh nhất trên VietWriter

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… VietWriter: Tàn độc lương duyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpThẻ loại: Ngôn tình, Ngược, Hào môn gia thếVietWriterCảm ơn các bạn đã đồng hành cùng bộ truyện do nhóm лhayhȯ edit. Hiện tại, mình vừa nhận chương từ các bạn ctv gửi về. Số chương hiện đãhơn 200 chươngso với ở web. Chúng mình xin đăng trước trong nhóm kín để các bạn có đóng góp xem trước. Để đọc nhanh hơn bạn có thể ủng hộ nhóm dịch và vào group đọc nhé.Vào nhóm kín để đọc nhiều hơn: Link vào nhómChương 346: Như thế nào gọi là chú ý đến thân phận của mình?Nghe được câu trả lời của cô, sắc mặt của Tống Như có chút xấu đi, cô ta giơ tay định tát Hướng Thu Vân, nhưng cái tát vừa chạm vào mặt Hướng Thu Vân thì đã bị cô nắm lấy, sau đó dùng sức đẩy Tống Như ra.Hướng Thu Vân còn có thể đẩy được Giang Minh Thắng, huống chi là Tống Như cô nương xinh đẹp như vậy.“A!” Tống Như hét lên một tiếng, lảo đảo lui về phía sau mấy bước, rầm rầm ngã xuống đất, nước mắt lưng tròng, đôi giày cao gót mười phân trên chân cô cũng gãy.Hướng Thu Vân nhìn cô trịch thượng, vẻ mặt không thay đổi.Từ lâu, Tống Như đã quen với đôi mắt rũ rượi của Hướng Thu Vân trong khoảng thời gian này, lúc này đột nhiên bị cô làm cho hoảng sợ, đầu tiên là sửng sốt, sau đó là tức giận.Cô ngẩng đầu nhìn Hướng Thu Vân hỏi: "Cô có biết mình đang làm gì không?!"“Tôi biết.” Hướng Thu Vân nói: “Tránh kịp thời những đòn tấn công bạo lực của người khác để bảo vệ an toàn của chính mình một cách hữu hiệu.”Loại trả lời này còn hơn không trả lời, Tống Như mặt đỏ xanh, cổ họng như bị bóp nghẹt.Cô dựa vào đất chật vật đứng dậy, dáng đứng của cô nhìn có chút không thẳng vì gót chân trái bị gãy. "Hướng Thu Vân, cô không còn là người Hướng gia nữa!"“Thì sao?” Hướng Thu Vân nhếch môi hỏi.Tống Như nhìn chằm chằm cô nói từng chữ một: "Cô không còn là tiểu thư Hướng gia, cô chỉ là một tên sát nhân vừa mới ra khỏi ngục, một cô gái làm việc trong club, cô nên để ý thân phận khi nói và làm mọi thứ! "“Như thế nào gọi là chú ý đến thân phận của mình? Là phải gọi cô là Tống tiểu thư như trước? Hay dùng kính ngữ gọi cô? Thậm chí để cho cô tuỳ ý nhục mạ không đánh lại cũng không mắng lại sao?” Hướng Thu Vân hỏi.Tống Như khịt mũi, không nói lời nào, coi như là thừa nhận.Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!Đọc truyện Tàn độc lương duyên được cập nhật nhanh nhất trên VietWriterCác bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Chương 346