“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…
Chương 371
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Chương 371“Con mẹ nhà cô!” Lâm Tuyết Nghi đau đến mức giọng nói cũng nức nở cả lên, hét đến khàn cả giọng.Sảnh tiệc Phú Quý có không ít người đi ra, nhìn cảnh tượng giống như trò hề này.“Hân Yên, Hân Yên em sao rồi?” Giang Minh Thắng cau mày chạy nhanh lênkhống chế chiếc xe lăn, trong đáy mắt màu hổ phách ngập tràn phẫn nộ và lo lắng.Giang Hân Yên ngồi ở trên xe lăn, trên mặt đã trắng bệch, miễn cưỡng cười vui: “Anh đừng lo lắng cho em quá, trước tiên vẫn nên nhìn cô Lâm thể nào, nếu không.”Những lời còn lại sắp tuôn ra, nhưng ngay khi nhìn thấy Hạ Vũ Hào và Hướng Thu Vân cô ta đột nhiên im bặt.Hướng Thu Vân mặc một cái váy liền áo màu tím nhạt dài chấm đất, dáng người lả lướt hấp dẫn. Cô búi tóc lên, trên tai đeo một đôi khuyên tai ngọc trai tròn. trịa, trên cô mang một miếng ngọc màu xanh biếc hình giọt nước.Đồ trang sức không quá nhiều, nhưng thắng ở chỗ đơn giản hào phóng, vừa nhìn trông cao quý trang nhã. Điều Duy nhất không được hoàn mỹ, chính là trên cánh tay lộ ra bên ngoài của cô hiện lên vài vết sẹo rất rõ ràng.Còn Hạ Vũ Hào ở bên cạnh cô mặc bộ vest đen, khuôn mặt đẹp trai tinh xảo, chi lan ngọc thụ, khí chất bất phàm.Hai người mới nhìn trông rất xứng đôi.Giang Hân Yên xe lăn còn chưa được đỡ dậy, cô ta ngồi nghiêng trên xe lăn, ngẩng đầu nhìn hai người, ngón tay siết chặt tay vịn xe lăn, trong cổ họng giống như bị ai đổ thứ gì, không nói được một chữ.Ánh mắt Giang Minh Thắng đảo qua trên người hai người, cuối cùng dừng ở trên người Hướng Thu Vân, ngoại trừ kinh ngạc, còn có chút cảm xúc không nói rõ.“Mẹ kiếp, nhanh lên! Không nhìn thấy cô ta đè chết người rồi sao?” Lâm Tuyết Nghi đau đến mức mặt biến dạng, mồ hôi lạnh ứa ra khắp người.Giang Hân Yên cắn môi, dịu dàng nói với Giang Minh Thắng: “Anh mau đỡ em dậy đi, nếu không ông ngoại đến em sẽ khó mà giải thích.”“Là em bị người phụ nữ này ức h**p, không phải em ức h**p cô ta, vì sao muốn em giải thích?” Giang Minh Thắng dời tầm mắt khỏi Hướng Thu Vân, khom lưng bể Giang Hân Yên lên, rồi phẫn nộ nói: “Em đừng lo lắng, ông ngoại có đến anh sẽ giải thích với ông rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”Hướng Thu Vân vừa đến bên ngoài Phú Quý, đã nhìn thấy Giang Hân Yên ngồi xe lăn, còn xe lăn đang ngã trên người Lâm Tuyết Nghi.Lại nghe thấy những lời Giang Minh Thắng, cô châm chọc cong môi. Người gây chuyện trước là Lâm Tuyết Nghi, nhưng cuối cùng bây giờ ai bắt nạt ai, thì khó nói được.“Vũ Hào, em thấy hơi mệt” Hướng Thu Vân mỉm cười nhìn Giang Hân Yên, hơi nhích vào trong lòng Hạ Vũ Hào.Hạ Vũ Hào cười, lập tức ôm eo cô vào trong lòng, sau đó đưa quà tặng cho ba Giang đứng bên cạnh: “Sao hôm nay vẻ mặt của chú Giang không tốt, là quá kích động vì hôn lễ của ông nội Lâm, mà tối qua ngủ không ngon sao?”Chuyện ba vợ hơn tám mươi tuổi muốn cưới cô gái hai mươi tuổi, còn làm đối phương mang thai, đây đúng là không phải chuyện tốt gì, anh nói như vậy, rõ ràng là muốn chọc tức người khác.“Chuyện cần quan tâm trong hôn lễ quá nhiều, có hơi mệt, để Vũ Hào lo lắng rồi!” Ba Giang nhận quà, rồi đưa cho người nhận quà ở bàn đăng ký, tránh nặng tìm nhę.Giang Hân Yên nằm ở trong lòng ngực Giang Minh Thắng, nhìn hành vi cử chỉ đặc biệt thân mật của Hạ Vũ Hào và Hướng Thu Vân, lông mi run rẩy.
Chương 371
“Con mẹ nhà cô!” Lâm Tuyết Nghi đau đến mức giọng nói cũng nức nở cả lên, hét đến khàn cả giọng.
Sảnh tiệc Phú Quý có không ít người đi ra, nhìn cảnh tượng giống như trò hề này.
“Hân Yên, Hân Yên em sao rồi?” Giang Minh Thắng cau mày chạy nhanh lên
khống chế chiếc xe lăn, trong đáy mắt màu hổ phách ngập tràn phẫn nộ và lo lắng.
Giang Hân Yên ngồi ở trên xe lăn, trên mặt đã trắng bệch, miễn cưỡng cười vui: “Anh đừng lo lắng cho em quá, trước tiên vẫn nên nhìn cô Lâm thể nào, nếu không.”
Những lời còn lại sắp tuôn ra, nhưng ngay khi nhìn thấy Hạ Vũ Hào và Hướng Thu Vân cô ta đột nhiên im bặt.
Hướng Thu Vân mặc một cái váy liền áo màu tím nhạt dài chấm đất, dáng người lả lướt hấp dẫn. Cô búi tóc lên, trên tai đeo một đôi khuyên tai ngọc trai tròn. trịa, trên cô mang một miếng ngọc màu xanh biếc hình giọt nước.
Đồ trang sức không quá nhiều, nhưng thắng ở chỗ đơn giản hào phóng, vừa nhìn trông cao quý trang nhã. Điều Duy nhất không được hoàn mỹ, chính là trên cánh tay lộ ra bên ngoài của cô hiện lên vài vết sẹo rất rõ ràng.
Còn Hạ Vũ Hào ở bên cạnh cô mặc bộ vest đen, khuôn mặt đẹp trai tinh xảo, chi lan ngọc thụ, khí chất bất phàm.
Hai người mới nhìn trông rất xứng đôi.
Giang Hân Yên xe lăn còn chưa được đỡ dậy, cô ta ngồi nghiêng trên xe lăn, ngẩng đầu nhìn hai người, ngón tay siết chặt tay vịn xe lăn, trong cổ họng giống như bị ai đổ thứ gì, không nói được một chữ.
Ánh mắt Giang Minh Thắng đảo qua trên người hai người, cuối cùng dừng ở trên người Hướng Thu Vân, ngoại trừ kinh ngạc, còn có chút cảm xúc không nói rõ.
“Mẹ kiếp, nhanh lên! Không nhìn thấy cô ta đè chết người rồi sao?” Lâm Tuyết Nghi đau đến mức mặt biến dạng, mồ hôi lạnh ứa ra khắp người.
Giang Hân Yên cắn môi, dịu dàng nói với Giang Minh Thắng: “Anh mau đỡ em dậy đi, nếu không ông ngoại đến em sẽ khó mà giải thích.”
“Là em bị người phụ nữ này ức h**p, không phải em ức h**p cô ta, vì sao muốn em giải thích?” Giang Minh Thắng dời tầm mắt khỏi Hướng Thu Vân, khom lưng bể Giang Hân Yên lên, rồi phẫn nộ nói: “Em đừng lo lắng, ông ngoại có đến anh sẽ giải thích với ông rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Hướng Thu Vân vừa đến bên ngoài Phú Quý, đã nhìn thấy Giang Hân Yên ngồi xe lăn, còn xe lăn đang ngã trên người Lâm Tuyết Nghi.
Lại nghe thấy những lời Giang Minh Thắng, cô châm chọc cong môi. Người gây chuyện trước là Lâm Tuyết Nghi, nhưng cuối cùng bây giờ ai bắt nạt ai, thì khó nói được.
“Vũ Hào, em thấy hơi mệt” Hướng Thu Vân mỉm cười nhìn Giang Hân Yên, hơi nhích vào trong lòng Hạ Vũ Hào.
Hạ Vũ Hào cười, lập tức ôm eo cô vào trong lòng, sau đó đưa quà tặng cho ba Giang đứng bên cạnh: “Sao hôm nay vẻ mặt của chú Giang không tốt, là quá kích động vì hôn lễ của ông nội Lâm, mà tối qua ngủ không ngon sao?”
Chuyện ba vợ hơn tám mươi tuổi muốn cưới cô gái hai mươi tuổi, còn làm đối phương mang thai, đây đúng là không phải chuyện tốt gì, anh nói như vậy, rõ ràng là muốn chọc tức người khác.
“Chuyện cần quan tâm trong hôn lễ quá nhiều, có hơi mệt, để Vũ Hào lo lắng rồi!” Ba Giang nhận quà, rồi đưa cho người nhận quà ở bàn đăng ký, tránh nặng tìm nhę.
Giang Hân Yên nằm ở trong lòng ngực Giang Minh Thắng, nhìn hành vi cử chỉ đặc biệt thân mật của Hạ Vũ Hào và Hướng Thu Vân, lông mi run rẩy.
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Chương 371“Con mẹ nhà cô!” Lâm Tuyết Nghi đau đến mức giọng nói cũng nức nở cả lên, hét đến khàn cả giọng.Sảnh tiệc Phú Quý có không ít người đi ra, nhìn cảnh tượng giống như trò hề này.“Hân Yên, Hân Yên em sao rồi?” Giang Minh Thắng cau mày chạy nhanh lênkhống chế chiếc xe lăn, trong đáy mắt màu hổ phách ngập tràn phẫn nộ và lo lắng.Giang Hân Yên ngồi ở trên xe lăn, trên mặt đã trắng bệch, miễn cưỡng cười vui: “Anh đừng lo lắng cho em quá, trước tiên vẫn nên nhìn cô Lâm thể nào, nếu không.”Những lời còn lại sắp tuôn ra, nhưng ngay khi nhìn thấy Hạ Vũ Hào và Hướng Thu Vân cô ta đột nhiên im bặt.Hướng Thu Vân mặc một cái váy liền áo màu tím nhạt dài chấm đất, dáng người lả lướt hấp dẫn. Cô búi tóc lên, trên tai đeo một đôi khuyên tai ngọc trai tròn. trịa, trên cô mang một miếng ngọc màu xanh biếc hình giọt nước.Đồ trang sức không quá nhiều, nhưng thắng ở chỗ đơn giản hào phóng, vừa nhìn trông cao quý trang nhã. Điều Duy nhất không được hoàn mỹ, chính là trên cánh tay lộ ra bên ngoài của cô hiện lên vài vết sẹo rất rõ ràng.Còn Hạ Vũ Hào ở bên cạnh cô mặc bộ vest đen, khuôn mặt đẹp trai tinh xảo, chi lan ngọc thụ, khí chất bất phàm.Hai người mới nhìn trông rất xứng đôi.Giang Hân Yên xe lăn còn chưa được đỡ dậy, cô ta ngồi nghiêng trên xe lăn, ngẩng đầu nhìn hai người, ngón tay siết chặt tay vịn xe lăn, trong cổ họng giống như bị ai đổ thứ gì, không nói được một chữ.Ánh mắt Giang Minh Thắng đảo qua trên người hai người, cuối cùng dừng ở trên người Hướng Thu Vân, ngoại trừ kinh ngạc, còn có chút cảm xúc không nói rõ.“Mẹ kiếp, nhanh lên! Không nhìn thấy cô ta đè chết người rồi sao?” Lâm Tuyết Nghi đau đến mức mặt biến dạng, mồ hôi lạnh ứa ra khắp người.Giang Hân Yên cắn môi, dịu dàng nói với Giang Minh Thắng: “Anh mau đỡ em dậy đi, nếu không ông ngoại đến em sẽ khó mà giải thích.”“Là em bị người phụ nữ này ức h**p, không phải em ức h**p cô ta, vì sao muốn em giải thích?” Giang Minh Thắng dời tầm mắt khỏi Hướng Thu Vân, khom lưng bể Giang Hân Yên lên, rồi phẫn nộ nói: “Em đừng lo lắng, ông ngoại có đến anh sẽ giải thích với ông rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”Hướng Thu Vân vừa đến bên ngoài Phú Quý, đã nhìn thấy Giang Hân Yên ngồi xe lăn, còn xe lăn đang ngã trên người Lâm Tuyết Nghi.Lại nghe thấy những lời Giang Minh Thắng, cô châm chọc cong môi. Người gây chuyện trước là Lâm Tuyết Nghi, nhưng cuối cùng bây giờ ai bắt nạt ai, thì khó nói được.“Vũ Hào, em thấy hơi mệt” Hướng Thu Vân mỉm cười nhìn Giang Hân Yên, hơi nhích vào trong lòng Hạ Vũ Hào.Hạ Vũ Hào cười, lập tức ôm eo cô vào trong lòng, sau đó đưa quà tặng cho ba Giang đứng bên cạnh: “Sao hôm nay vẻ mặt của chú Giang không tốt, là quá kích động vì hôn lễ của ông nội Lâm, mà tối qua ngủ không ngon sao?”Chuyện ba vợ hơn tám mươi tuổi muốn cưới cô gái hai mươi tuổi, còn làm đối phương mang thai, đây đúng là không phải chuyện tốt gì, anh nói như vậy, rõ ràng là muốn chọc tức người khác.“Chuyện cần quan tâm trong hôn lễ quá nhiều, có hơi mệt, để Vũ Hào lo lắng rồi!” Ba Giang nhận quà, rồi đưa cho người nhận quà ở bàn đăng ký, tránh nặng tìm nhę.Giang Hân Yên nằm ở trong lòng ngực Giang Minh Thắng, nhìn hành vi cử chỉ đặc biệt thân mật của Hạ Vũ Hào và Hướng Thu Vân, lông mi run rẩy.