“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…
Chương 407
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Chương 407Anh biết rõ ông nội không hề lừa gạt anh.Nếu như không có lệnh của ông nội, cho dù anh muốn làm gì thì người bên kia cũng sẽ không để cho anh gặp Hướng Thu Vân!Nghĩ đến những vết sẹo đáng sợ dày đặc trên người cô, anh dùng hết sức nắm chặt tay lại, vì dùng hết sức nên đốt ngón tay của anh trắng bệch, hô hấp nặng nề hơn trước.“Cháu đính hôn với Giang Hân Yên nhưng vẫn giữ Hướng Thu Vân bên cạnh mình thì Giang Hân Yên sao có thể toàn tâm toàn ý đối tốt với nhà họ Hạ chúng ta?” Giọng ông cụ Hạ lạnh lùng: “Có phải cháu đang đợi ông chết rồi giải trừ hôn ước với Giang Hân Yên, sau đó kết hôn với Hướng Thu Vân không?”Mồ hôi lạnh khiến lưng Hạ Vũ Hào ướt đẫm, tay chân của anh như ngâm trong nước đá, anh lạnh đến nỗi run rẩy.“Quyền thừa kế tài sản ông đã giao cho công ty T.C làm, cho dù ông có chết đi, chỉ cần cháu giải trừ hôn ước với Giang Hân Yên thì người phía công ty T. C sẽ dựa theo di chúc của ông tịch thu mọi thứ trong tay cháu, bao gồm cả tập đoàn Hạ thị, cổ phần công ty, giáng chức tổng giám đốc của cháu”“Bây giờ cháu đã hiểu chưa? Nếu là kẻ thức thời thì đừng vì một người phụ nữ mà phá hủy tiền đồ của mình! Ngoan ngoãn kết hôn với Giang Hàn Yên thì ông sẽ không để chuyện gì xảy ra!”Ông cụ Hạ mặt không biến sắc nói.Hạ Vũ Hào cúi thấp đầu, giữa hàng lông mày tràn ngập sự tức giận: “Cho nên kể cả khi ông còn sống hay sau khi ông chết rồi, dù là vợ của tôi hay là tôi đều phải làm trầu làm ngựa cả đời cho nhà chủ ba, cam tâm tình nguyện làm cái máy kiếm tiền?”“Cháu nên thấy hài lòng đi!” Ông cụ Hạ hừ một tiếng: “Nếu không phải vì cháu có năng lực thì cháu thậm chí còn chẳng có cơ hội ngồi lên vị trí tổng giám đốc của tập đoàn Ha thi!”Yết hầu Hạ Vũ Hào khẽ động một cái, giọng nói anh khàn khàn: “Tôi muốn hỏi ông nội một câu, vì sao tôi chỉ có thể làm một cái máy kiếm tiền?”“Người máu lạnh như cháu mà nắm nhà họ Hạ trong tay, nắm tập đoàn Hạ thị trong tay thì những người khác trong nhà họ Hạ còn đường sống sao?” Ông cụ Hạ hỏi.Hạ Vũ Hào “xùy” một tiếng, anh ngẩng đầu lên, giữa hai hàng lông mày tràn ngập sự trào phúng: “Chẳng lẽ không phải bởi vì ba tôi lấy người phụ nữ mà ông nội không thích nên ông nội mới không thích tôi sao?”“Cút ngay!” Sắc mặt ông cụ Hạ mặt tái mét, ông cụ cầm một chén nước rồi ném về phía Hạ Vũ Hào: “Bây giờ mày cút ra ngoài ngay cho tao!”Hạ Vũ Hào tránh sang bên, chén nước rơi xuống đất ‘cạch, xoảng” rồi vỡ tan tành trên mặt đất.“Mày còn dám tránh?” Ông cụ Hạ vì hành động của anh mà sắc mặt càng khó coi hơn: “Mày..”Mấy lời còn dư lại đều nuốt xuống hết.Hạ Vũ Hào cầm lấy con dao gọt trái cây trên bàn, tay trái ghì cổ ông cụ Hạ, tay phải cầm dao gọt trái cây kề lên cổ ông cụ Hạ: “Gọi điện cho ngục giam bên kia. .”Tao cho mày một cơ hội cuối cùng, bỏ dao xuống!” Ông cụ Hạ ngoại trừ phẫn nộ ra cũng không hề hoảng sợ chút nào.Hạ Vũ Hào không nhúc nhích: “Phiền ông nội gọi điện thoại cho người ở ngục giam người bên kia, bảo họ mang Hướng Thu Vân đến trước mặt tôi”“Mày có biết mày đang làm gì không?” Ông cụ Hạ giận dữ hét lên: “Mày đang phạm vào lỗi vô cùng ngu xuẩn! Làm như vậy mày sẽ chẳng chiếm được cái gì!”
Chương 407
Anh biết rõ ông nội không hề lừa gạt anh.
Nếu như không có lệnh của ông nội, cho dù anh muốn làm gì thì người bên kia cũng sẽ không để cho anh gặp Hướng Thu Vân!
Nghĩ đến những vết sẹo đáng sợ dày đặc trên người cô, anh dùng hết sức nắm chặt tay lại, vì dùng hết sức nên đốt ngón tay của anh trắng bệch, hô hấp nặng nề hơn trước.
“Cháu đính hôn với Giang Hân Yên nhưng vẫn giữ Hướng Thu Vân bên cạnh mình thì Giang Hân Yên sao có thể toàn tâm toàn ý đối tốt với nhà họ Hạ chúng ta?” Giọng ông cụ Hạ lạnh lùng: “Có phải cháu đang đợi ông chết rồi giải trừ hôn ước với Giang Hân Yên, sau đó kết hôn với Hướng Thu Vân không?”
Mồ hôi lạnh khiến lưng Hạ Vũ Hào ướt đẫm, tay chân của anh như ngâm trong nước đá, anh lạnh đến nỗi run rẩy.
“Quyền thừa kế tài sản ông đã giao cho công ty T.C làm, cho dù ông có chết đi, chỉ cần cháu giải trừ hôn ước với Giang Hân Yên thì người phía công ty T. C sẽ dựa theo di chúc của ông tịch thu mọi thứ trong tay cháu, bao gồm cả tập đoàn Hạ thị, cổ phần công ty, giáng chức tổng giám đốc của cháu”
“Bây giờ cháu đã hiểu chưa? Nếu là kẻ thức thời thì đừng vì một người phụ nữ mà phá hủy tiền đồ của mình! Ngoan ngoãn kết hôn với Giang Hàn Yên thì ông sẽ không để chuyện gì xảy ra!”
Ông cụ Hạ mặt không biến sắc nói.
Hạ Vũ Hào cúi thấp đầu, giữa hàng lông mày tràn ngập sự tức giận: “Cho nên kể cả khi ông còn sống hay sau khi ông chết rồi, dù là vợ của tôi hay là tôi đều phải làm trầu làm ngựa cả đời cho nhà chủ ba, cam tâm tình nguyện làm cái máy kiếm tiền?”
“Cháu nên thấy hài lòng đi!” Ông cụ Hạ hừ một tiếng: “Nếu không phải vì cháu có năng lực thì cháu thậm chí còn chẳng có cơ hội ngồi lên vị trí tổng giám đốc của tập đoàn Ha thi!”
Yết hầu Hạ Vũ Hào khẽ động một cái, giọng nói anh khàn khàn: “Tôi muốn hỏi ông nội một câu, vì sao tôi chỉ có thể làm một cái máy kiếm tiền?”
“Người máu lạnh như cháu mà nắm nhà họ Hạ trong tay, nắm tập đoàn Hạ thị trong tay thì những người khác trong nhà họ Hạ còn đường sống sao?” Ông cụ Hạ hỏi.
Hạ Vũ Hào “xùy” một tiếng, anh ngẩng đầu lên, giữa hai hàng lông mày tràn ngập sự trào phúng: “Chẳng lẽ không phải bởi vì ba tôi lấy người phụ nữ mà ông nội không thích nên ông nội mới không thích tôi sao?”
“Cút ngay!” Sắc mặt ông cụ Hạ mặt tái mét, ông cụ cầm một chén nước rồi ném về phía Hạ Vũ Hào: “Bây giờ mày cút ra ngoài ngay cho tao!”
Hạ Vũ Hào tránh sang bên, chén nước rơi xuống đất ‘cạch, xoảng” rồi vỡ tan tành trên mặt đất.
“Mày còn dám tránh?” Ông cụ Hạ vì hành động của anh mà sắc mặt càng khó coi hơn: “Mày..”
Mấy lời còn dư lại đều nuốt xuống hết.
Hạ Vũ Hào cầm lấy con dao gọt trái cây trên bàn, tay trái ghì cổ ông cụ Hạ, tay phải cầm dao gọt trái cây kề lên cổ ông cụ Hạ: “Gọi điện cho ngục giam bên kia. .”Tao cho mày một cơ hội cuối cùng, bỏ dao xuống!” Ông cụ Hạ ngoại trừ phẫn nộ ra cũng không hề hoảng sợ chút nào.
Hạ Vũ Hào không nhúc nhích: “Phiền ông nội gọi điện thoại cho người ở ngục giam người bên kia, bảo họ mang Hướng Thu Vân đến trước mặt tôi”
“Mày có biết mày đang làm gì không?” Ông cụ Hạ giận dữ hét lên: “Mày đang phạm vào lỗi vô cùng ngu xuẩn! Làm như vậy mày sẽ chẳng chiếm được cái gì!”
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Chương 407Anh biết rõ ông nội không hề lừa gạt anh.Nếu như không có lệnh của ông nội, cho dù anh muốn làm gì thì người bên kia cũng sẽ không để cho anh gặp Hướng Thu Vân!Nghĩ đến những vết sẹo đáng sợ dày đặc trên người cô, anh dùng hết sức nắm chặt tay lại, vì dùng hết sức nên đốt ngón tay của anh trắng bệch, hô hấp nặng nề hơn trước.“Cháu đính hôn với Giang Hân Yên nhưng vẫn giữ Hướng Thu Vân bên cạnh mình thì Giang Hân Yên sao có thể toàn tâm toàn ý đối tốt với nhà họ Hạ chúng ta?” Giọng ông cụ Hạ lạnh lùng: “Có phải cháu đang đợi ông chết rồi giải trừ hôn ước với Giang Hân Yên, sau đó kết hôn với Hướng Thu Vân không?”Mồ hôi lạnh khiến lưng Hạ Vũ Hào ướt đẫm, tay chân của anh như ngâm trong nước đá, anh lạnh đến nỗi run rẩy.“Quyền thừa kế tài sản ông đã giao cho công ty T.C làm, cho dù ông có chết đi, chỉ cần cháu giải trừ hôn ước với Giang Hân Yên thì người phía công ty T. C sẽ dựa theo di chúc của ông tịch thu mọi thứ trong tay cháu, bao gồm cả tập đoàn Hạ thị, cổ phần công ty, giáng chức tổng giám đốc của cháu”“Bây giờ cháu đã hiểu chưa? Nếu là kẻ thức thời thì đừng vì một người phụ nữ mà phá hủy tiền đồ của mình! Ngoan ngoãn kết hôn với Giang Hàn Yên thì ông sẽ không để chuyện gì xảy ra!”Ông cụ Hạ mặt không biến sắc nói.Hạ Vũ Hào cúi thấp đầu, giữa hàng lông mày tràn ngập sự tức giận: “Cho nên kể cả khi ông còn sống hay sau khi ông chết rồi, dù là vợ của tôi hay là tôi đều phải làm trầu làm ngựa cả đời cho nhà chủ ba, cam tâm tình nguyện làm cái máy kiếm tiền?”“Cháu nên thấy hài lòng đi!” Ông cụ Hạ hừ một tiếng: “Nếu không phải vì cháu có năng lực thì cháu thậm chí còn chẳng có cơ hội ngồi lên vị trí tổng giám đốc của tập đoàn Ha thi!”Yết hầu Hạ Vũ Hào khẽ động một cái, giọng nói anh khàn khàn: “Tôi muốn hỏi ông nội một câu, vì sao tôi chỉ có thể làm một cái máy kiếm tiền?”“Người máu lạnh như cháu mà nắm nhà họ Hạ trong tay, nắm tập đoàn Hạ thị trong tay thì những người khác trong nhà họ Hạ còn đường sống sao?” Ông cụ Hạ hỏi.Hạ Vũ Hào “xùy” một tiếng, anh ngẩng đầu lên, giữa hai hàng lông mày tràn ngập sự trào phúng: “Chẳng lẽ không phải bởi vì ba tôi lấy người phụ nữ mà ông nội không thích nên ông nội mới không thích tôi sao?”“Cút ngay!” Sắc mặt ông cụ Hạ mặt tái mét, ông cụ cầm một chén nước rồi ném về phía Hạ Vũ Hào: “Bây giờ mày cút ra ngoài ngay cho tao!”Hạ Vũ Hào tránh sang bên, chén nước rơi xuống đất ‘cạch, xoảng” rồi vỡ tan tành trên mặt đất.“Mày còn dám tránh?” Ông cụ Hạ vì hành động của anh mà sắc mặt càng khó coi hơn: “Mày..”Mấy lời còn dư lại đều nuốt xuống hết.Hạ Vũ Hào cầm lấy con dao gọt trái cây trên bàn, tay trái ghì cổ ông cụ Hạ, tay phải cầm dao gọt trái cây kề lên cổ ông cụ Hạ: “Gọi điện cho ngục giam bên kia. .”Tao cho mày một cơ hội cuối cùng, bỏ dao xuống!” Ông cụ Hạ ngoại trừ phẫn nộ ra cũng không hề hoảng sợ chút nào.Hạ Vũ Hào không nhúc nhích: “Phiền ông nội gọi điện thoại cho người ở ngục giam người bên kia, bảo họ mang Hướng Thu Vân đến trước mặt tôi”“Mày có biết mày đang làm gì không?” Ông cụ Hạ giận dữ hét lên: “Mày đang phạm vào lỗi vô cùng ngu xuẩn! Làm như vậy mày sẽ chẳng chiếm được cái gì!”