“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…

Chương 447

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Chương 447Giám đốc nói: “Một lát tôi liền bảo bọn họ xóa sạch những thứ nên xóa”Giang Hân Yên mỉm cười: “Mọi người đều là người trẻ tuổi, thích chụp ảnh. cũng là bình thường thôi. Chỉ là gần đây hai nhà Giang – Lâm không biết gây tội với người nào, người nọ thế mà cứ để phóng viên ăn nói lung tung ở trên mạng, cho dù là một ít hình ảnh bình thường nhưng để bọn họ nói một chút thì cũng thành khó nghe”“Tôi có thể hiểu được, tiếng lành đồn gần, tiếng xấu đồn xa. Cô Giang yên tâm, chỗ này của chúng tôi tuyệt đối không truyền những thứ không nên ra ngoài”Giám đốc nói.Độ cong khóe miệng Giang Hân Yên lớn hơn một chút: “Trước đây từng nghe Tổng Giám đốc Lưu nhắc tới anh nói là làm việc đáng tin cậy, tôi tất nhiên yên tâm”Cô ta lại cùng giám đốc nói đôi ba câu rồi mới lăn xe lăn rời khỏi căn phòngsang trọng.Ba Giang mẹ Giang còn đang đợi cô ta, những người khác đã sớm đi hết rồi. Thấy vậy Giang Hân Yên khẽ mím mím khóe miệng, đáy mắt thoáng hiện lên một chút châm chọc.Cô ta thay bọn họ giải quyết hậu quả ổn thoả nhưng không có lấy một người chờ đợi cô ta!“Ả phụ nữ này ngoài ngoại hình có hơi xinh đẹp thì thật sự cái gì cũng tệ cả, cũng không biết ông ngoại con rốt cuộc coi trọng cái gì ở cô ta nữa!”Mẹ Giang tức tối mà nói: “Con xem đi, bởi vì ả phụ nữ này mà trên mạng cũng đã viết chúng ta thành cái dạng gì rồi chứ?!”Giang Hân Yên quay đầu thoáng nhìn về phía căn phòng sang trọng, mệt mỏi nói chuyện: “Mẹ, không phải con đã nói với mẹ là tại vách mạch rừng, có chuyện gì về nhà rồi nói sao?”“Một đám nhân viên phục vụ thôi mà, bọn họ dám nói cái gì ra ngoài à?” Mẹ Giang không hề để bụng: “Mẹ thấy con yêu tinh nhỏ này cưới ông ngoại con là không có ý đồ tốt lành gì cả! Cái thứ kia ở trong bụng cô ta không chừng là con hoang của người nào đấy!”Giang Hân Yên thoáng nhíu mày: “Mẹ”.“Được rồi, biết rồi, không nói không nói!”Mẹ Giang sốt ruột nói rằng: “Hân Yên, bình thường con là người hay có ý tưởng nhất, con suy nghĩ cách khuyên can ông ngoại con đi! Loại phụ nữ này tuyệt đối không thể để cô ta ở lại nhà họ Lâm được, bằng không sau này còn không biết sẽ gây ra bao nhiêu chuyện hư hỏng nữa!”Giang Hân Yên không đếm xỉa đến mà ứng phó lại hai câu, vẻ mặt thoáng có chút mệt mỏi và bực bội.“Đúng rồi Hân Yên”Ba Giang vẫn luôn im lặng không lên tiếng đột nhiên lại nói: “Hơn một giờ trước ông cụ Hạ gọi điện thoại cho ba, nói là muốn hủy bỏ hôn ước với con”

Chương 447

Giám đốc nói: “Một lát tôi liền bảo bọn họ xóa sạch những thứ nên xóa”

Giang Hân Yên mỉm cười: “Mọi người đều là người trẻ tuổi, thích chụp ảnh. cũng là bình thường thôi. Chỉ là gần đây hai nhà Giang – Lâm không biết gây tội với người nào, người nọ thế mà cứ để phóng viên ăn nói lung tung ở trên mạng, cho dù là một ít hình ảnh bình thường nhưng để bọn họ nói một chút thì cũng thành khó nghe”

“Tôi có thể hiểu được, tiếng lành đồn gần, tiếng xấu đồn xa. Cô Giang yên tâm, chỗ này của chúng tôi tuyệt đối không truyền những thứ không nên ra ngoài”

Giám đốc nói.

Độ cong khóe miệng Giang Hân Yên lớn hơn một chút: “Trước đây từng nghe Tổng Giám đốc Lưu nhắc tới anh nói là làm việc đáng tin cậy, tôi tất nhiên yên tâm”

Cô ta lại cùng giám đốc nói đôi ba câu rồi mới lăn xe lăn rời khỏi căn phòng

sang trọng.

Ba Giang mẹ Giang còn đang đợi cô ta, những người khác đã sớm đi hết rồi. Thấy vậy Giang Hân Yên khẽ mím mím khóe miệng, đáy mắt thoáng hiện lên một chút châm chọc.

Cô ta thay bọn họ giải quyết hậu quả ổn thoả nhưng không có lấy một người chờ đợi cô ta!

“Ả phụ nữ này ngoài ngoại hình có hơi xinh đẹp thì thật sự cái gì cũng tệ cả, cũng không biết ông ngoại con rốt cuộc coi trọng cái gì ở cô ta nữa!”

Mẹ Giang tức tối mà nói: “Con xem đi, bởi vì ả phụ nữ này mà trên mạng cũng đã viết chúng ta thành cái dạng gì rồi chứ?!”

Giang Hân Yên quay đầu thoáng nhìn về phía căn phòng sang trọng, mệt mỏi nói chuyện: “Mẹ, không phải con đã nói với mẹ là tại vách mạch rừng, có chuyện gì về nhà rồi nói sao?”

“Một đám nhân viên phục vụ thôi mà, bọn họ dám nói cái gì ra ngoài à?”

 

Mẹ Giang không hề để bụng: “Mẹ thấy con yêu tinh nhỏ này cưới ông ngoại con là không có ý đồ tốt lành gì cả! Cái thứ kia ở trong bụng cô ta không chừng là con hoang của người nào đấy!”

Giang Hân Yên thoáng nhíu mày: “Mẹ”.

“Được rồi, biết rồi, không nói không nói!”

Mẹ Giang sốt ruột nói rằng: “Hân Yên, bình thường con là người hay có ý tưởng nhất, con suy nghĩ cách khuyên can ông ngoại con đi! Loại phụ nữ này tuyệt đối không thể để cô ta ở lại nhà họ Lâm được, bằng không sau này còn không biết sẽ gây ra bao nhiêu chuyện hư hỏng nữa!”

Giang Hân Yên không đếm xỉa đến mà ứng phó lại hai câu, vẻ mặt thoáng có chút mệt mỏi và bực bội.

“Đúng rồi Hân Yên”

Ba Giang vẫn luôn im lặng không lên tiếng đột nhiên lại nói: “Hơn một giờ trước ông cụ Hạ gọi điện thoại cho ba, nói là muốn hủy bỏ hôn ước với con”

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Chương 447Giám đốc nói: “Một lát tôi liền bảo bọn họ xóa sạch những thứ nên xóa”Giang Hân Yên mỉm cười: “Mọi người đều là người trẻ tuổi, thích chụp ảnh. cũng là bình thường thôi. Chỉ là gần đây hai nhà Giang – Lâm không biết gây tội với người nào, người nọ thế mà cứ để phóng viên ăn nói lung tung ở trên mạng, cho dù là một ít hình ảnh bình thường nhưng để bọn họ nói một chút thì cũng thành khó nghe”“Tôi có thể hiểu được, tiếng lành đồn gần, tiếng xấu đồn xa. Cô Giang yên tâm, chỗ này của chúng tôi tuyệt đối không truyền những thứ không nên ra ngoài”Giám đốc nói.Độ cong khóe miệng Giang Hân Yên lớn hơn một chút: “Trước đây từng nghe Tổng Giám đốc Lưu nhắc tới anh nói là làm việc đáng tin cậy, tôi tất nhiên yên tâm”Cô ta lại cùng giám đốc nói đôi ba câu rồi mới lăn xe lăn rời khỏi căn phòngsang trọng.Ba Giang mẹ Giang còn đang đợi cô ta, những người khác đã sớm đi hết rồi. Thấy vậy Giang Hân Yên khẽ mím mím khóe miệng, đáy mắt thoáng hiện lên một chút châm chọc.Cô ta thay bọn họ giải quyết hậu quả ổn thoả nhưng không có lấy một người chờ đợi cô ta!“Ả phụ nữ này ngoài ngoại hình có hơi xinh đẹp thì thật sự cái gì cũng tệ cả, cũng không biết ông ngoại con rốt cuộc coi trọng cái gì ở cô ta nữa!”Mẹ Giang tức tối mà nói: “Con xem đi, bởi vì ả phụ nữ này mà trên mạng cũng đã viết chúng ta thành cái dạng gì rồi chứ?!”Giang Hân Yên quay đầu thoáng nhìn về phía căn phòng sang trọng, mệt mỏi nói chuyện: “Mẹ, không phải con đã nói với mẹ là tại vách mạch rừng, có chuyện gì về nhà rồi nói sao?”“Một đám nhân viên phục vụ thôi mà, bọn họ dám nói cái gì ra ngoài à?” Mẹ Giang không hề để bụng: “Mẹ thấy con yêu tinh nhỏ này cưới ông ngoại con là không có ý đồ tốt lành gì cả! Cái thứ kia ở trong bụng cô ta không chừng là con hoang của người nào đấy!”Giang Hân Yên thoáng nhíu mày: “Mẹ”.“Được rồi, biết rồi, không nói không nói!”Mẹ Giang sốt ruột nói rằng: “Hân Yên, bình thường con là người hay có ý tưởng nhất, con suy nghĩ cách khuyên can ông ngoại con đi! Loại phụ nữ này tuyệt đối không thể để cô ta ở lại nhà họ Lâm được, bằng không sau này còn không biết sẽ gây ra bao nhiêu chuyện hư hỏng nữa!”Giang Hân Yên không đếm xỉa đến mà ứng phó lại hai câu, vẻ mặt thoáng có chút mệt mỏi và bực bội.“Đúng rồi Hân Yên”Ba Giang vẫn luôn im lặng không lên tiếng đột nhiên lại nói: “Hơn một giờ trước ông cụ Hạ gọi điện thoại cho ba, nói là muốn hủy bỏ hôn ước với con”

Chương 447