“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…

Chương 449

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Chương 449“Đang lo lắng chuyện Hân Yên kiện em sao?” Hạ Vũ Hào quay đầu hỏi.Lúc anh nói chuyện hơi thở phả nhẹ lên cổ Hướng Thu Vân làm cô cảm thấy không được tự nhiên, tránh sang bên cạnh một chút, không nói một lời.Bị người nhìn thấy như thế này khiến cô có cảm giác như thể mình bị l*t s*ch quần áo tr*n tr** mà đứng trước mặt anh vậy… Thực sự rất khó chịu, không thoải mái chút nào!“Chuyện này anh đã xử lý xong hết rồi” Hạ Vũ Hào đưa tay nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo ở đuôi lông mày của cô, sau đó rút tay lại trước khi cô tránh đi.Nghe vậy thân thể Hướng Thu Vân trở nên cứng ngắc, trong đầu giống như bị sấm chớp nổ vang, chỉ nháy mắt đã trở nên trống rỗng.Thật khó để diễn tả tâm trạng của cô lúc này, tựa như có một khối u ác tính vô cùng lớn đang ngày càng phát triển không ngừng đau nhức bên trong cơ thể cô bỗng nhiên bị người ta đào đi vứt ra ngoài. Toàn thân lập tức nhẹ nhàng thoải mái vô cùng, lại có loại ảo giác rằng mình như đang ở trong một giấc mơ rất đẹp vậy.Ngón tay Hướng Thu Vân khẽ run lên, quay đầu nhìn về phía Hạ Vũ Hào đang ngồi bên cạnh. Nhưng đúng vào lúc này ánh sáng trong rạp đột nhiên vụt tắt, cả người cô lập tức chìm vào trong bóng tối mênh mông, không thể nhìn rõ biểu cảm của khuôn mặt anh lúc này.“Hạ…” Cô gọi anh, thanh âm vẫn còn đang run rẩy không kiểm soát được.“Có chuyện gì thì để xem xong phim lại nói tiếp” Hạ Vũ Hào lấy ra một cặp kính 3D khác, đưa đến trước mặt và nhẹ nhàng giúp cô mang kính lên: “Mặc kệ là phát sinh chuyện gì, đã có anh ở đây, em không cần phải lo lắng nữa đâu”Rõ ràng những lời này thực sự nhẹ nhàng, giữa đủ loại thanh âm hỗn loạn của các nhân vật trong phim nhưng Hướng Thu Vân vẫn nghe rõ ràng được từng câu từng chữ.Trái tim đã chết từ lâu của cô đột nhiên đập bang bang liên hồi, cứ như là có người đang cầm chày gỗ mạnh mẽ gõ vào. Cô đưa tay chạm vào vị trí của trái tim mình, cau mày, cố nén sự kỳ lạ khác thường ở trong lòng mình xuống.Phim có vẻ rất hay, trong phòng không phải tiếng cười ầm lên vui vẻ chính là tiếng la hét chói tai, ở những đoạn cao trào còn có một số người bật khóc.Giống như bọn họ, Hướng Thu Vân cũng mang mắt kính nghiêm túc nhìn chằm chằm vào màn hình lớn trong rạp chiếu phim, mỗi một nhân vật mỗi một cảnh quay cô đều xem rất rõ ràng.Nhưng những thứ này chỉ lướt qua trước mắt cô chứ không hề lưu lại được bất kỳ cái gì vào trong tâm trí. Cho đến khi kết thúc bộ phim cô hoàn toàn không nhớ nổi nội dung phim rốt cuộc đang nói về cái gì.Khi bài hát kết thúc vang lên, hầu như tất cả mọi người trong hội trường đều không nhúc nhích, họ ngồi im tại chỗ chờ xem những quả trứng phục sinh. Hướng Thu Vân lại nhanh chóng đứng lên, lôi kéo tay Hạ Vũ Hào thúc giục: “Đi thôi”.Ánh mắt Hạ Vũ Hào rơi vào cánh tay đang ôm chặt lấy mình, khóe miệng nhếch lên gần như vô hình phát ra một tiếng ừ rất khẽ.Tay của Hương Thu Vân lúc này lại giống như đang động vào một cái bàn ủi nóng bỏng. Cô đột nhiên buông anh ra, nặng nề rời khỏi phòng chiếu phim. Chờ tới khi ra đến hành lang, cô chần chờ một chút mới hỏi: “Anh có bằng chứng chứng minh tôi vô tội không?”

Chương 449

“Đang lo lắng chuyện Hân Yên kiện em sao?” Hạ Vũ Hào quay đầu hỏi.

Lúc anh nói chuyện hơi thở phả nhẹ lên cổ Hướng Thu Vân làm cô cảm thấy không được tự nhiên, tránh sang bên cạnh một chút, không nói một lời.

Bị người nhìn thấy như thế này khiến cô có cảm giác như thể mình bị l*t s*ch quần áo tr*n tr** mà đứng trước mặt anh vậy… Thực sự rất khó chịu, không thoải mái chút nào!

“Chuyện này anh đã xử lý xong hết rồi” Hạ Vũ Hào đưa tay nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo ở đuôi lông mày của cô, sau đó rút tay lại trước khi cô tránh đi.

Nghe vậy thân thể Hướng Thu Vân trở nên cứng ngắc, trong đầu giống như bị sấm chớp nổ vang, chỉ nháy mắt đã trở nên trống rỗng.

Thật khó để diễn tả tâm trạng của cô lúc này, tựa như có một khối u ác tính vô cùng lớn đang ngày càng phát triển không ngừng đau nhức bên trong cơ thể cô bỗng nhiên bị người ta đào đi vứt ra ngoài. Toàn thân lập tức nhẹ nhàng thoải mái vô cùng, lại có loại ảo giác rằng mình như đang ở trong một giấc mơ rất đẹp vậy.

Ngón tay Hướng Thu Vân khẽ run lên, quay đầu nhìn về phía Hạ Vũ Hào đang ngồi bên cạnh. Nhưng đúng vào lúc này ánh sáng trong rạp đột nhiên vụt tắt, cả người cô lập tức chìm vào trong bóng tối mênh mông, không thể nhìn rõ biểu cảm của khuôn mặt anh lúc này.

“Hạ…” Cô gọi anh, thanh âm vẫn còn đang run rẩy không kiểm soát được.

“Có chuyện gì thì để xem xong phim lại nói tiếp” Hạ Vũ Hào lấy ra một cặp kính 3D khác, đưa đến trước mặt và nhẹ nhàng giúp cô mang kính lên: “Mặc kệ là phát sinh chuyện gì, đã có anh ở đây, em không cần phải lo lắng nữa đâu”

Rõ ràng những lời này thực sự nhẹ nhàng, giữa đủ loại thanh âm hỗn loạn của các nhân vật trong phim nhưng Hướng Thu Vân vẫn nghe rõ ràng được từng câu từng chữ.

Trái tim đã chết từ lâu của cô đột nhiên đập bang bang liên hồi, cứ như là có người đang cầm chày gỗ mạnh mẽ gõ vào. Cô đưa tay chạm vào vị trí của trái tim mình, cau mày, cố nén sự kỳ lạ khác thường ở trong lòng mình xuống.

Phim có vẻ rất hay, trong phòng không phải tiếng cười ầm lên vui vẻ chính là tiếng la hét chói tai, ở những đoạn cao trào còn có một số người bật khóc.

Giống như bọn họ, Hướng Thu Vân cũng mang mắt kính nghiêm túc nhìn chằm chằm vào màn hình lớn trong rạp chiếu phim, mỗi một nhân vật mỗi một cảnh quay cô đều xem rất rõ ràng.

Nhưng những thứ này chỉ lướt qua trước mắt cô chứ không hề lưu lại được bất kỳ cái gì vào trong tâm trí. Cho đến khi kết thúc bộ phim cô hoàn toàn không nhớ nổi nội dung phim rốt cuộc đang nói về cái gì.

Khi bài hát kết thúc vang lên, hầu như tất cả mọi người trong hội trường đều không nhúc nhích, họ ngồi im tại chỗ chờ xem những quả trứng phục sinh. Hướng Thu Vân lại nhanh chóng đứng lên, lôi kéo tay Hạ Vũ Hào thúc giục: “Đi thôi”.

Ánh mắt Hạ Vũ Hào rơi vào cánh tay đang ôm chặt lấy mình, khóe miệng nhếch lên gần như vô hình phát ra một tiếng ừ rất khẽ.

Tay của Hương Thu Vân lúc này lại giống như đang động vào một cái bàn ủi nóng bỏng. Cô đột nhiên buông anh ra, nặng nề rời khỏi phòng chiếu phim. Chờ tới khi ra đến hành lang, cô chần chờ một chút mới hỏi: “Anh có bằng chứng chứng minh tôi vô tội không?”

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Chương 449“Đang lo lắng chuyện Hân Yên kiện em sao?” Hạ Vũ Hào quay đầu hỏi.Lúc anh nói chuyện hơi thở phả nhẹ lên cổ Hướng Thu Vân làm cô cảm thấy không được tự nhiên, tránh sang bên cạnh một chút, không nói một lời.Bị người nhìn thấy như thế này khiến cô có cảm giác như thể mình bị l*t s*ch quần áo tr*n tr** mà đứng trước mặt anh vậy… Thực sự rất khó chịu, không thoải mái chút nào!“Chuyện này anh đã xử lý xong hết rồi” Hạ Vũ Hào đưa tay nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo ở đuôi lông mày của cô, sau đó rút tay lại trước khi cô tránh đi.Nghe vậy thân thể Hướng Thu Vân trở nên cứng ngắc, trong đầu giống như bị sấm chớp nổ vang, chỉ nháy mắt đã trở nên trống rỗng.Thật khó để diễn tả tâm trạng của cô lúc này, tựa như có một khối u ác tính vô cùng lớn đang ngày càng phát triển không ngừng đau nhức bên trong cơ thể cô bỗng nhiên bị người ta đào đi vứt ra ngoài. Toàn thân lập tức nhẹ nhàng thoải mái vô cùng, lại có loại ảo giác rằng mình như đang ở trong một giấc mơ rất đẹp vậy.Ngón tay Hướng Thu Vân khẽ run lên, quay đầu nhìn về phía Hạ Vũ Hào đang ngồi bên cạnh. Nhưng đúng vào lúc này ánh sáng trong rạp đột nhiên vụt tắt, cả người cô lập tức chìm vào trong bóng tối mênh mông, không thể nhìn rõ biểu cảm của khuôn mặt anh lúc này.“Hạ…” Cô gọi anh, thanh âm vẫn còn đang run rẩy không kiểm soát được.“Có chuyện gì thì để xem xong phim lại nói tiếp” Hạ Vũ Hào lấy ra một cặp kính 3D khác, đưa đến trước mặt và nhẹ nhàng giúp cô mang kính lên: “Mặc kệ là phát sinh chuyện gì, đã có anh ở đây, em không cần phải lo lắng nữa đâu”Rõ ràng những lời này thực sự nhẹ nhàng, giữa đủ loại thanh âm hỗn loạn của các nhân vật trong phim nhưng Hướng Thu Vân vẫn nghe rõ ràng được từng câu từng chữ.Trái tim đã chết từ lâu của cô đột nhiên đập bang bang liên hồi, cứ như là có người đang cầm chày gỗ mạnh mẽ gõ vào. Cô đưa tay chạm vào vị trí của trái tim mình, cau mày, cố nén sự kỳ lạ khác thường ở trong lòng mình xuống.Phim có vẻ rất hay, trong phòng không phải tiếng cười ầm lên vui vẻ chính là tiếng la hét chói tai, ở những đoạn cao trào còn có một số người bật khóc.Giống như bọn họ, Hướng Thu Vân cũng mang mắt kính nghiêm túc nhìn chằm chằm vào màn hình lớn trong rạp chiếu phim, mỗi một nhân vật mỗi một cảnh quay cô đều xem rất rõ ràng.Nhưng những thứ này chỉ lướt qua trước mắt cô chứ không hề lưu lại được bất kỳ cái gì vào trong tâm trí. Cho đến khi kết thúc bộ phim cô hoàn toàn không nhớ nổi nội dung phim rốt cuộc đang nói về cái gì.Khi bài hát kết thúc vang lên, hầu như tất cả mọi người trong hội trường đều không nhúc nhích, họ ngồi im tại chỗ chờ xem những quả trứng phục sinh. Hướng Thu Vân lại nhanh chóng đứng lên, lôi kéo tay Hạ Vũ Hào thúc giục: “Đi thôi”.Ánh mắt Hạ Vũ Hào rơi vào cánh tay đang ôm chặt lấy mình, khóe miệng nhếch lên gần như vô hình phát ra một tiếng ừ rất khẽ.Tay của Hương Thu Vân lúc này lại giống như đang động vào một cái bàn ủi nóng bỏng. Cô đột nhiên buông anh ra, nặng nề rời khỏi phòng chiếu phim. Chờ tới khi ra đến hành lang, cô chần chờ một chút mới hỏi: “Anh có bằng chứng chứng minh tôi vô tội không?”

Chương 449