“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…
Chương 592
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Truyện đã được nhóm dich nhayhȯ .comhoàn thành – FULL.Nếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốnđọc fullthì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:Chương 592: Em trực tiếp ký là đượcNội bộ Giang thị tranh chấp, Hạ, Hướng, Bùi ba nhà sẽ không bỏ lỡ cơ hội này, nhất định sẽ làm chút chuyện, thật sự là … vũng nước đục.“Đã đáp ứng, nhưng yêu cầu Minh Thắng tái hôn cùng Tống gia. chuyện này Minh Thắng cũng đồng ý” Hướng Bách Tùng nói: “Vũ Hào, buổi chiều tôi mới có tin tức chuyện này, quay đầu liền nói cho cậu. Điều đó nói rằng, cậu…”“Hướng tổng yên tâm, những gì ông đề xuất đều có lợi cho cả Hạ thị và Hướng thị. Tôi tin rằng ông nội sẽ đồng ý.” Hạ Vũ Hào chủ động nhận lời.Với sự đảm bảo của anh, Hướng Bách Tùng mỉm cười, hoàn toàn yên tâm.Hướng Thu Vân gõ cửa, vừa vào phòng liền phát hiện mẹ mình lại đứng trước cửa sổ, không biết đang nhìn cái gì.“Thu Vân à, con đến rồi.” Vu Tuệ Doanh nghe thấy động tĩnh liền quay người lại, vội vàng lau khóe mắt, lúng túng nhìn cô, “Con muốn ăn chút hoa quả không? Mẹ cho người chuẩn bị nhé?Bà ấy giống như một món đồ chơi lên dây cót, mọi bộ phận trên cơ thể đều căng cứng, nhìn qua liền thấy không thoải mái.“Vừa ăn no rồi, con không ăn nữa.” Hướng Thu Vân đi đến bên cạnh bà, “Mẹ có tâm trạng không tốt sao?Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cô không nhìn thấy gì ngoài cây cối và bầu trời, cô cũng không biết mẹ cô đã đứng đây cả ngày nhìn cái gì.“Không phải mẹ đang có tâm trạng tồi tệ, chỉ là mẹ cảm thấy mình luôn làm mọi thứ không tốt. Dù xuất phát điểm tốt đến đâu, những việc mẹ làm luôn gây khó chịu cho người khác.”“Còn có mọi người nói đến công ty Lâm Dĩnh kia như thế nào, cũng như hợp đồng và dự án, mẹ đều không hiểu… Thu Vân à, mẹ giống như lời ba con nói, ngoại trừ khóc ra, mẹ không làm được gì sao?” Vu Tuệ Doanh trông rất chán nản.Hướng Thu Vân mở miệng, không biết nên trả lời như thế nào.“Mẹ nói những thứ này có phải là rất phiền không… Ha, Thu Vân à, vừa rồi con coi như không nghe thấy đi, mặc kệ mẹ, mẹ chỉ thích nghĩ ngợi lung tung.” Vu Tuệ Doanh cười nửa miệng.Hướng Thu Vân quay đầu lại nhìn thấy bà gầy đi không ít, “Nếu đã biết là nghĩ ngợi lung tung, không cần lo lắng vì những thứ này. Có thể là mẹ rảnh quá nên nhàm chán, con nhớ tới mẹ rất có hứng thú cắm hoa, không bằng mẹ đi học cắm hoa khơi dậy một chút hứng thú xem thử? ”“Không cần, những người trong lớp hứng thú đều là người trẻ tuổi, mẹ ở đó chỉ làm phiền họ. Các con còn bị mẹ làm phiền, huống chi những người đó.” Vu Tuệ Doanh lập tức phủ nhận.Hướng Thu Vân khẽ cau mày đề nghị: “Nếu không muốn cùng người trẻ tuổi một chỗ, liền đơn độc một mình học đi mẹ?”“Không cần, đừng lo lắng chuyện của mẹ nữa.” Vu Tuệ Doanh nhìn cô đang nhíu mày, hoảng sợ nói: “Có phải mẹ đã nói điều gì làm con khó chịu không? Mẹ xin lỗi con, đừng nóng giận làm gì!”Hướng Thu Vân nói không nên lời, để cho bà không suy nghĩ, nhưng bà vẫn là dáng vẻ hoảng hốt.Hai người ở cùng một chỗ, đều không thoải mái, Hướng Thu Vân tìm cớ rời đi, Vu Tuệ Doanh tiễn cô đến cửa phòng, vẻ mặt còn đang lo lắng rằng cô sẽ tức giận.Hướng Thu Vân cảm thấy có chút buồn chán.Mẹ trở nên như thế này, có phải nên trách cô không?Tại đây có hình ảnh
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Truyện đã được nhóm dich nhayhȯ .com
hoàn thành – FULL.
Nếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốn
đọc full
thì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:
Chương 592: Em trực tiếp ký là được
Nội bộ Giang thị tranh chấp, Hạ, Hướng, Bùi ba nhà sẽ không bỏ lỡ cơ hội này, nhất định sẽ làm chút chuyện, thật sự là … vũng nước đục.
“Đã đáp ứng, nhưng yêu cầu Minh Thắng tái hôn cùng Tống gia. chuyện này Minh Thắng cũng đồng ý” Hướng Bách Tùng nói: “Vũ Hào, buổi chiều tôi mới có tin tức chuyện này, quay đầu liền nói cho cậu. Điều đó nói rằng, cậu…”
“Hướng tổng yên tâm, những gì ông đề xuất đều có lợi cho cả Hạ thị và Hướng thị. Tôi tin rằng ông nội sẽ đồng ý.” Hạ Vũ Hào chủ động nhận lời.
Với sự đảm bảo của anh, Hướng Bách Tùng mỉm cười, hoàn toàn yên tâm.
Hướng Thu Vân gõ cửa, vừa vào phòng liền phát hiện mẹ mình lại đứng trước cửa sổ, không biết đang nhìn cái gì.
“Thu Vân à, con đến rồi.” Vu Tuệ Doanh nghe thấy động tĩnh liền quay người lại, vội vàng lau khóe mắt, lúng túng nhìn cô, “Con muốn ăn chút hoa quả không? Mẹ cho người chuẩn bị nhé?
Bà ấy giống như một món đồ chơi lên dây cót, mọi bộ phận trên cơ thể đều căng cứng, nhìn qua liền thấy không thoải mái.
“Vừa ăn no rồi, con không ăn nữa.” Hướng Thu Vân đi đến bên cạnh bà, “Mẹ có tâm trạng không tốt sao?
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cô không nhìn thấy gì ngoài cây cối và bầu trời, cô cũng không biết mẹ cô đã đứng đây cả ngày nhìn cái gì.
“Không phải mẹ đang có tâm trạng tồi tệ, chỉ là mẹ cảm thấy mình luôn làm mọi thứ không tốt. Dù xuất phát điểm tốt đến đâu, những việc mẹ làm luôn gây khó chịu cho người khác.”
“Còn có mọi người nói đến công ty Lâm Dĩnh kia như thế nào, cũng như hợp đồng và dự án, mẹ đều không hiểu… Thu Vân à, mẹ giống như lời ba con nói, ngoại trừ khóc ra, mẹ không làm được gì sao?” Vu Tuệ Doanh trông rất chán nản.
Hướng Thu Vân mở miệng, không biết nên trả lời như thế nào.
“Mẹ nói những thứ này có phải là rất phiền không… Ha, Thu Vân à, vừa rồi con coi như không nghe thấy đi, mặc kệ mẹ, mẹ chỉ thích nghĩ ngợi lung tung.” Vu Tuệ Doanh cười nửa miệng.
Hướng Thu Vân quay đầu lại nhìn thấy bà gầy đi không ít, “Nếu đã biết là nghĩ ngợi lung tung, không cần lo lắng vì những thứ này. Có thể là mẹ rảnh quá nên nhàm chán, con nhớ tới mẹ rất có hứng thú cắm hoa, không bằng mẹ đi học cắm hoa khơi dậy một chút hứng thú xem thử? ”
“Không cần, những người trong lớp hứng thú đều là người trẻ tuổi, mẹ ở đó chỉ làm phiền họ. Các con còn bị mẹ làm phiền, huống chi những người đó.” Vu Tuệ Doanh lập tức phủ nhận.
Hướng Thu Vân khẽ cau mày đề nghị: “Nếu không muốn cùng người trẻ tuổi một chỗ, liền đơn độc một mình học đi mẹ?”
“Không cần, đừng lo lắng chuyện của mẹ nữa.” Vu Tuệ Doanh nhìn cô đang nhíu mày, hoảng sợ nói: “Có phải mẹ đã nói điều gì làm con khó chịu không? Mẹ xin lỗi con, đừng nóng giận làm gì!”
Hướng Thu Vân nói không nên lời, để cho bà không suy nghĩ, nhưng bà vẫn là dáng vẻ hoảng hốt.
Hai người ở cùng một chỗ, đều không thoải mái, Hướng Thu Vân tìm cớ rời đi, Vu Tuệ Doanh tiễn cô đến cửa phòng, vẻ mặt còn đang lo lắng rằng cô sẽ tức giận.
Hướng Thu Vân cảm thấy có chút buồn chán.
Mẹ trở nên như thế này, có phải nên trách cô không?
Tại đây có hình ảnh
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Truyện đã được nhóm dich nhayhȯ .comhoàn thành – FULL.Nếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốnđọc fullthì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:Chương 592: Em trực tiếp ký là đượcNội bộ Giang thị tranh chấp, Hạ, Hướng, Bùi ba nhà sẽ không bỏ lỡ cơ hội này, nhất định sẽ làm chút chuyện, thật sự là … vũng nước đục.“Đã đáp ứng, nhưng yêu cầu Minh Thắng tái hôn cùng Tống gia. chuyện này Minh Thắng cũng đồng ý” Hướng Bách Tùng nói: “Vũ Hào, buổi chiều tôi mới có tin tức chuyện này, quay đầu liền nói cho cậu. Điều đó nói rằng, cậu…”“Hướng tổng yên tâm, những gì ông đề xuất đều có lợi cho cả Hạ thị và Hướng thị. Tôi tin rằng ông nội sẽ đồng ý.” Hạ Vũ Hào chủ động nhận lời.Với sự đảm bảo của anh, Hướng Bách Tùng mỉm cười, hoàn toàn yên tâm.Hướng Thu Vân gõ cửa, vừa vào phòng liền phát hiện mẹ mình lại đứng trước cửa sổ, không biết đang nhìn cái gì.“Thu Vân à, con đến rồi.” Vu Tuệ Doanh nghe thấy động tĩnh liền quay người lại, vội vàng lau khóe mắt, lúng túng nhìn cô, “Con muốn ăn chút hoa quả không? Mẹ cho người chuẩn bị nhé?Bà ấy giống như một món đồ chơi lên dây cót, mọi bộ phận trên cơ thể đều căng cứng, nhìn qua liền thấy không thoải mái.“Vừa ăn no rồi, con không ăn nữa.” Hướng Thu Vân đi đến bên cạnh bà, “Mẹ có tâm trạng không tốt sao?Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cô không nhìn thấy gì ngoài cây cối và bầu trời, cô cũng không biết mẹ cô đã đứng đây cả ngày nhìn cái gì.“Không phải mẹ đang có tâm trạng tồi tệ, chỉ là mẹ cảm thấy mình luôn làm mọi thứ không tốt. Dù xuất phát điểm tốt đến đâu, những việc mẹ làm luôn gây khó chịu cho người khác.”“Còn có mọi người nói đến công ty Lâm Dĩnh kia như thế nào, cũng như hợp đồng và dự án, mẹ đều không hiểu… Thu Vân à, mẹ giống như lời ba con nói, ngoại trừ khóc ra, mẹ không làm được gì sao?” Vu Tuệ Doanh trông rất chán nản.Hướng Thu Vân mở miệng, không biết nên trả lời như thế nào.“Mẹ nói những thứ này có phải là rất phiền không… Ha, Thu Vân à, vừa rồi con coi như không nghe thấy đi, mặc kệ mẹ, mẹ chỉ thích nghĩ ngợi lung tung.” Vu Tuệ Doanh cười nửa miệng.Hướng Thu Vân quay đầu lại nhìn thấy bà gầy đi không ít, “Nếu đã biết là nghĩ ngợi lung tung, không cần lo lắng vì những thứ này. Có thể là mẹ rảnh quá nên nhàm chán, con nhớ tới mẹ rất có hứng thú cắm hoa, không bằng mẹ đi học cắm hoa khơi dậy một chút hứng thú xem thử? ”“Không cần, những người trong lớp hứng thú đều là người trẻ tuổi, mẹ ở đó chỉ làm phiền họ. Các con còn bị mẹ làm phiền, huống chi những người đó.” Vu Tuệ Doanh lập tức phủ nhận.Hướng Thu Vân khẽ cau mày đề nghị: “Nếu không muốn cùng người trẻ tuổi một chỗ, liền đơn độc một mình học đi mẹ?”“Không cần, đừng lo lắng chuyện của mẹ nữa.” Vu Tuệ Doanh nhìn cô đang nhíu mày, hoảng sợ nói: “Có phải mẹ đã nói điều gì làm con khó chịu không? Mẹ xin lỗi con, đừng nóng giận làm gì!”Hướng Thu Vân nói không nên lời, để cho bà không suy nghĩ, nhưng bà vẫn là dáng vẻ hoảng hốt.Hai người ở cùng một chỗ, đều không thoải mái, Hướng Thu Vân tìm cớ rời đi, Vu Tuệ Doanh tiễn cô đến cửa phòng, vẻ mặt còn đang lo lắng rằng cô sẽ tức giận.Hướng Thu Vân cảm thấy có chút buồn chán.Mẹ trở nên như thế này, có phải nên trách cô không?Tại đây có hình ảnh