“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…
Chương 601
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốnđọc fullthì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:Chương 601: Tào Duyên có tài làm thám tử (1)“Độc lập là một loại tính cách, không nhất thiết phải kiếm được bao nhiêu tiền. Khả năng lao động quá mạnh sẽ đè bẹp đại đa số đàn ông. Điều này sẽ khiến nhiều đàn ông có tâm lý mất cân bằng, không có lợi cho tương lai hôn nhân của cháu.”Giang Hân Yên sững sờ một hồi, sau đó đột nhiên nở nụ cười, mang theo ý cười có chút buồn bã, châm chọc, “Xin hỏi, tại sao ông nội lại để cho ông ngoại nói cho cháu biết chuyện này?”“Những gì cháu làm gần đây đã làm cho bọn họ thất vọng quá nhiều. Bọn họ không biết đối mặt với cháu như thế nào. Bọn họ tìm đến ta vì ta là trưởng lão thân với cháu hơn.” Lâm lão gia tử nói.Giang Hân Yên cúi đầu sửa sang lại ống tay áo, chua xót nói: “Làm khó ông ngoại tìm cớ rồi. Mọi người làm như vậy là vì cháu không vừa lòng Hạ gia. Có phải sợ rằng sẽ bị liên lụy đến Giang gia và Lâm gia sao? ”Lâm lão gia tử nhìn chằm chằm cô không lên tiếng.“Vậy thì tại sao ông ngoại lại gọi mọi người đến đây?” Giang Hân Yên có thể đoán được câu trả lời cho câu hỏi này, nhưng cô vẫn muốn hỏi.Tại đây có hình ảnhLâm lão gia tử mặc kệ cô, nhưng vẫn cao giọng hỏi mọi người, “Các ngươi nhớ chưa?”Không ai nói gì, ông hỏi thêm vài lần nữa, và chỉ dừng lại khi họ trả lời.“Ông ngoại nói cháu vì một người đàn ông mà trở thành dạng này, còn khuyên bảo mọi người, còn ông thì sao? Bây giờ ông không phải vì một người phụ nữ mà mặt mũi cũng không cần …”Giang Hân Yên còn chưa nói xong ——Ba!Lâm lão gia tử một bàn tay tiến tới tát trên mặt của cô, “Đừng so đo ta với ngươi, ngươi còn không biết ta đang làm cái gì!”Ông ấy xúc động đến mức vỡ giọng khi hét lên những từ cuối cùng.Mọi người đều im lặng.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốn
đọc full
thì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:
Chương 601: Tào Duyên có tài làm thám tử (1)
“Độc lập là một loại tính cách, không nhất thiết phải kiếm được bao nhiêu tiền. Khả năng lao động quá mạnh sẽ đè bẹp đại đa số đàn ông. Điều này sẽ khiến nhiều đàn ông có tâm lý mất cân bằng, không có lợi cho tương lai hôn nhân của cháu.”
Giang Hân Yên sững sờ một hồi, sau đó đột nhiên nở nụ cười, mang theo ý cười có chút buồn bã, châm chọc, “Xin hỏi, tại sao ông nội lại để cho ông ngoại nói cho cháu biết chuyện này?”
“Những gì cháu làm gần đây đã làm cho bọn họ thất vọng quá nhiều. Bọn họ không biết đối mặt với cháu như thế nào. Bọn họ tìm đến ta vì ta là trưởng lão thân với cháu hơn.” Lâm lão gia tử nói.
Giang Hân Yên cúi đầu sửa sang lại ống tay áo, chua xót nói: “Làm khó ông ngoại tìm cớ rồi. Mọi người làm như vậy là vì cháu không vừa lòng Hạ gia. Có phải sợ rằng sẽ bị liên lụy đến Giang gia và Lâm gia sao? ”
Lâm lão gia tử nhìn chằm chằm cô không lên tiếng.
“Vậy thì tại sao ông ngoại lại gọi mọi người đến đây?” Giang Hân Yên có thể đoán được câu trả lời cho câu hỏi này, nhưng cô vẫn muốn hỏi.
Tại đây có hình ảnh
Lâm lão gia tử mặc kệ cô, nhưng vẫn cao giọng hỏi mọi người, “Các ngươi nhớ chưa?”
Không ai nói gì, ông hỏi thêm vài lần nữa, và chỉ dừng lại khi họ trả lời.
“Ông ngoại nói cháu vì một người đàn ông mà trở thành dạng này, còn khuyên bảo mọi người, còn ông thì sao? Bây giờ ông không phải vì một người phụ nữ mà mặt mũi cũng không cần …”
Giang Hân Yên còn chưa nói xong ——
Ba!
Lâm lão gia tử một bàn tay tiến tới tát trên mặt của cô, “Đừng so đo ta với ngươi, ngươi còn không biết ta đang làm cái gì!”
Ông ấy xúc động đến mức vỡ giọng khi hét lên những từ cuối cùng.
Mọi người đều im lặng.
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốnđọc fullthì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:Chương 601: Tào Duyên có tài làm thám tử (1)“Độc lập là một loại tính cách, không nhất thiết phải kiếm được bao nhiêu tiền. Khả năng lao động quá mạnh sẽ đè bẹp đại đa số đàn ông. Điều này sẽ khiến nhiều đàn ông có tâm lý mất cân bằng, không có lợi cho tương lai hôn nhân của cháu.”Giang Hân Yên sững sờ một hồi, sau đó đột nhiên nở nụ cười, mang theo ý cười có chút buồn bã, châm chọc, “Xin hỏi, tại sao ông nội lại để cho ông ngoại nói cho cháu biết chuyện này?”“Những gì cháu làm gần đây đã làm cho bọn họ thất vọng quá nhiều. Bọn họ không biết đối mặt với cháu như thế nào. Bọn họ tìm đến ta vì ta là trưởng lão thân với cháu hơn.” Lâm lão gia tử nói.Giang Hân Yên cúi đầu sửa sang lại ống tay áo, chua xót nói: “Làm khó ông ngoại tìm cớ rồi. Mọi người làm như vậy là vì cháu không vừa lòng Hạ gia. Có phải sợ rằng sẽ bị liên lụy đến Giang gia và Lâm gia sao? ”Lâm lão gia tử nhìn chằm chằm cô không lên tiếng.“Vậy thì tại sao ông ngoại lại gọi mọi người đến đây?” Giang Hân Yên có thể đoán được câu trả lời cho câu hỏi này, nhưng cô vẫn muốn hỏi.Tại đây có hình ảnhLâm lão gia tử mặc kệ cô, nhưng vẫn cao giọng hỏi mọi người, “Các ngươi nhớ chưa?”Không ai nói gì, ông hỏi thêm vài lần nữa, và chỉ dừng lại khi họ trả lời.“Ông ngoại nói cháu vì một người đàn ông mà trở thành dạng này, còn khuyên bảo mọi người, còn ông thì sao? Bây giờ ông không phải vì một người phụ nữ mà mặt mũi cũng không cần …”Giang Hân Yên còn chưa nói xong ——Ba!Lâm lão gia tử một bàn tay tiến tới tát trên mặt của cô, “Đừng so đo ta với ngươi, ngươi còn không biết ta đang làm cái gì!”Ông ấy xúc động đến mức vỡ giọng khi hét lên những từ cuối cùng.Mọi người đều im lặng.