“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…
Chương 607
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Nếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốnđọc fullthì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:Chương 606: Việc của tôi, không có việc gì cô ấy không nghe đượcNhìn thấy Hạ Vũ Hào cùng Thu Vân đi tới, trực tiếp nói với người bên cạnh không thể tiếp chuyện được, sau đó mang theo nữ nhân hướng hai người bọn họ đi tới.“Hạ tổng, Hướng tiểu thư, trăm nghe không bằng một thấy nha, hai người thật sự là Kim Đồng Ngọc Nữ, đáng ghen tị.” Người phụ nữ mỉm cười vươn tay, “Tự giới thiệu, tôi là vị hôn thê của A Mục, Vương Chỉ San ”Hướng Thu Vân cười nhẹ nắm tay, “Xin chào, Vương tiểu thư.”“Hai người nói chuyện đi, tôi có chuyện muốn nói với Hạ tổng.” Phong Mục nói với Vương Chỉ San.Vương Chỉ San mỉm cười, đang định nói, nhưng bị Hạ Vũ Hào cắt ngang, “Việc của tôi, không có việc gì cô ấy không nghe được.”Phong Mục trầm ngâm, quay đầu lại nói Vương Chỉ San, đi gặp cái người phụ nữ thân quen khác,”“Ừ.” Vương Chỉ San nhìn Hướng Thu Vân rất ghen tị mà rời đi, Hướng Thu Vân cũng có chút kinh ngạc, cô định rời đi, nhưng cô không ngờ Hạ Vũ Hào lại để cô ở lại.Hạ Vũ Hào và Phong Mục nói về rất nhiều chuyện kinh doanh, bao gồm Hạ thị, phương hướng phát triển lớn trong tương lai, và ảnh hưởng của mối quan hệ phức tạp của vài gia đình trong nước đối với thương trường.Họ dường như có sự hiểu ý ngầm, đến điểm là dừng, mà bên này chỉ nói một nửa, bên kia về cơ bản đoán được suy nghĩ của đối phương, sự ăn ý ngầm ấy thật khủng khiếp.Hướng Thu Vân khó nghe hiểu, cô là người mới trên thương trường, nếu không có kinh nghiệm thì khó có thể hiểu được ý tứ sâu xa hơn trong lời nói của họ.“Chuyện của Hạ lão gia tử, anh cũng để cho cô ấy nghe sao?” Phong Mục lạnh lùng liếc Hướng Thu Vân một cái.“Nói đi.” Hạ Vũ Hào không chút do dự.Anh lo lắng Hướng Thu Vân không hiểu chuyện ở đây nên cố ý kêu người phục vụ mang cho cô một đĩa đồ ăn vặt, để cô ăn cho bớt ngượng ngùng và buồn chán.
Nếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốn
đọc full
thì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:
Chương 606: Việc của tôi, không có việc gì cô ấy không nghe được
Nhìn thấy Hạ Vũ Hào cùng Thu Vân đi tới, trực tiếp nói với người bên cạnh không thể tiếp chuyện được, sau đó mang theo nữ nhân hướng hai người bọn họ đi tới.
“Hạ tổng, Hướng tiểu thư, trăm nghe không bằng một thấy nha, hai người thật sự là Kim Đồng Ngọc Nữ, đáng ghen tị.” Người phụ nữ mỉm cười vươn tay, “Tự giới thiệu, tôi là vị hôn thê của A Mục, Vương Chỉ San ”
Hướng Thu Vân cười nhẹ nắm tay, “Xin chào, Vương tiểu thư.”
“Hai người nói chuyện đi, tôi có chuyện muốn nói với Hạ tổng.” Phong Mục nói với Vương Chỉ San.
Vương Chỉ San mỉm cười, đang định nói, nhưng bị Hạ Vũ Hào cắt ngang, “Việc của tôi, không có việc gì cô ấy không nghe được.”
Phong Mục trầm ngâm, quay đầu lại nói Vương Chỉ San, đi gặp cái người phụ nữ thân quen khác,”
“Ừ.” Vương Chỉ San nhìn Hướng Thu Vân rất ghen tị mà rời đi, Hướng Thu Vân cũng có chút kinh ngạc, cô định rời đi, nhưng cô không ngờ Hạ Vũ Hào lại để cô ở lại.
Hạ Vũ Hào và Phong Mục nói về rất nhiều chuyện kinh doanh, bao gồm Hạ thị, phương hướng phát triển lớn trong tương lai, và ảnh hưởng của mối quan hệ phức tạp của vài gia đình trong nước đối với thương trường.
Họ dường như có sự hiểu ý ngầm, đến điểm là dừng, mà bên này chỉ nói một nửa, bên kia về cơ bản đoán được suy nghĩ của đối phương, sự ăn ý ngầm ấy thật khủng khiếp.
Hướng Thu Vân khó nghe hiểu, cô là người mới trên thương trường, nếu không có kinh nghiệm thì khó có thể hiểu được ý tứ sâu xa hơn trong lời nói của họ.
“Chuyện của Hạ lão gia tử, anh cũng để cho cô ấy nghe sao?” Phong Mục lạnh lùng liếc Hướng Thu Vân một cái.
“Nói đi.” Hạ Vũ Hào không chút do dự.
Anh lo lắng Hướng Thu Vân không hiểu chuyện ở đây nên cố ý kêu người phục vụ mang cho cô một đĩa đồ ăn vặt, để cô ăn cho bớt ngượng ngùng và buồn chán.
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Nếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốnđọc fullthì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:Chương 606: Việc của tôi, không có việc gì cô ấy không nghe đượcNhìn thấy Hạ Vũ Hào cùng Thu Vân đi tới, trực tiếp nói với người bên cạnh không thể tiếp chuyện được, sau đó mang theo nữ nhân hướng hai người bọn họ đi tới.“Hạ tổng, Hướng tiểu thư, trăm nghe không bằng một thấy nha, hai người thật sự là Kim Đồng Ngọc Nữ, đáng ghen tị.” Người phụ nữ mỉm cười vươn tay, “Tự giới thiệu, tôi là vị hôn thê của A Mục, Vương Chỉ San ”Hướng Thu Vân cười nhẹ nắm tay, “Xin chào, Vương tiểu thư.”“Hai người nói chuyện đi, tôi có chuyện muốn nói với Hạ tổng.” Phong Mục nói với Vương Chỉ San.Vương Chỉ San mỉm cười, đang định nói, nhưng bị Hạ Vũ Hào cắt ngang, “Việc của tôi, không có việc gì cô ấy không nghe được.”Phong Mục trầm ngâm, quay đầu lại nói Vương Chỉ San, đi gặp cái người phụ nữ thân quen khác,”“Ừ.” Vương Chỉ San nhìn Hướng Thu Vân rất ghen tị mà rời đi, Hướng Thu Vân cũng có chút kinh ngạc, cô định rời đi, nhưng cô không ngờ Hạ Vũ Hào lại để cô ở lại.Hạ Vũ Hào và Phong Mục nói về rất nhiều chuyện kinh doanh, bao gồm Hạ thị, phương hướng phát triển lớn trong tương lai, và ảnh hưởng của mối quan hệ phức tạp của vài gia đình trong nước đối với thương trường.Họ dường như có sự hiểu ý ngầm, đến điểm là dừng, mà bên này chỉ nói một nửa, bên kia về cơ bản đoán được suy nghĩ của đối phương, sự ăn ý ngầm ấy thật khủng khiếp.Hướng Thu Vân khó nghe hiểu, cô là người mới trên thương trường, nếu không có kinh nghiệm thì khó có thể hiểu được ý tứ sâu xa hơn trong lời nói của họ.“Chuyện của Hạ lão gia tử, anh cũng để cho cô ấy nghe sao?” Phong Mục lạnh lùng liếc Hướng Thu Vân một cái.“Nói đi.” Hạ Vũ Hào không chút do dự.Anh lo lắng Hướng Thu Vân không hiểu chuyện ở đây nên cố ý kêu người phục vụ mang cho cô một đĩa đồ ăn vặt, để cô ăn cho bớt ngượng ngùng và buồn chán.