“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…
Chương 610
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tàn độc lương duyên – Nhảy hố truyệnNếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốnđọc fullthì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:Chương 610:Anh còn nhớ sao?Phong độ của Hướng Thu Vân mấy lần này hoàn toàn khác với lúc trước, Giang Hân Yên không biết nên nói thế nào, lúc này trên mặt cô hầu như không duy trì được nụ cười, nhưng cũng không biết nên nói gì để đánh trả.Những gì xảy ra trong khoảng thời gian này đã hoàn toàn làm trái tim cô xao động!“Hân Yên, nếu cô không sao, chúng ta đi trước.” Hạ Vũ Hào đặt tay Hướng Thu Vân xuống, đan chặt các ngón tay vào nhau. “Dù sao chúng tôi cũng khác với cô và có chút bận rộn.”Nói xong, anh mang theo Hướng Thu Vân rời đi.Hướng Thu Vân nhìn lại gương mặt khó coi của Giang Hân Yên, cong môi. “Anh nói cô ấy là người rảnh rỗi?”Tại đây có hình ảnhLần này, anh không mặc bộ vest sáng màu như xám bạc hay trắng như trước nữa mà thay vào đó, giống như hầu hết mọi người có mặt, anh mặc bộ đồ Âu phục màu đen, trông ổn định hơn, gầy hơn nhưng lại có thần thái hơn trước.Tống Kiều kéo cánh tay anh, vừa nhìn thấy Hướng Thu Vân, nụ cười trên mặt liền biến mất.Hướng Thu Vân và Giang Hân Yên tình cờ chạm mặt nhau, thấy anh có vẻ có ý muốn nói, cô nhẹ gật đầu với anh, sau đó kéo Hạ Vũ Hào đến bên cạnh Nhâm bí thư.“Anh còn nhớ sao?” Nhìn thấy Giang Minh Thắng nhìn chằm chằm bóng lưng Hướng Thu Vân, Tống Kiều chế nhạo.Giang Minh Thắng nhìn lại, “Vừa rồi là nhìn thư ký mà thôi.”Nhưng trong lòng cũng không rõ tư vị gì.Trong dịp này, phụ nữ chủ yếu nắm lấy cánh tay của người đàn ông, càng thêm trang trọng, nhưng Hướng Thu Vân và Hạ Vũ Hào lại đan tay vào nhau … Tâm tình của họ rất tốt, những chi tiết nhỏ cũng không thể lừa được người ta.Tống Kiều cong môi, hoàn toàn không tin lời anh nói “Em không quan tâm anh nghĩ gì, trong vòng có nhiều người chơi khác người. Em không ngại. Chỉ cần ở trước mặt người ngoài đừng để em cùng Tống gia xấu hổ là được.”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tàn độc lương duyên – Nhảy hố truyện
Nếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốn
đọc full
thì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:
Chương 610:
Anh còn nhớ sao?
Phong độ của Hướng Thu Vân mấy lần này hoàn toàn khác với lúc trước, Giang Hân Yên không biết nên nói thế nào, lúc này trên mặt cô hầu như không duy trì được nụ cười, nhưng cũng không biết nên nói gì để đánh trả.
Những gì xảy ra trong khoảng thời gian này đã hoàn toàn làm trái tim cô xao động!
“Hân Yên, nếu cô không sao, chúng ta đi trước.” Hạ Vũ Hào đặt tay Hướng Thu Vân xuống, đan chặt các ngón tay vào nhau. “Dù sao chúng tôi cũng khác với cô và có chút bận rộn.”
Nói xong, anh mang theo Hướng Thu Vân rời đi.
Hướng Thu Vân nhìn lại gương mặt khó coi của Giang Hân Yên, cong môi. “Anh nói cô ấy là người rảnh rỗi?”
Tại đây có hình ảnh
Lần này, anh không mặc bộ vest sáng màu như xám bạc hay trắng như trước nữa mà thay vào đó, giống như hầu hết mọi người có mặt, anh mặc bộ đồ Âu phục màu đen, trông ổn định hơn, gầy hơn nhưng lại có thần thái hơn trước.
Tống Kiều kéo cánh tay anh, vừa nhìn thấy Hướng Thu Vân, nụ cười trên mặt liền biến mất.
Hướng Thu Vân và Giang Hân Yên tình cờ chạm mặt nhau, thấy anh có vẻ có ý muốn nói, cô nhẹ gật đầu với anh, sau đó kéo Hạ Vũ Hào đến bên cạnh Nhâm bí thư.
“Anh còn nhớ sao?” Nhìn thấy Giang Minh Thắng nhìn chằm chằm bóng lưng Hướng Thu Vân, Tống Kiều chế nhạo.
Giang Minh Thắng nhìn lại, “Vừa rồi là nhìn thư ký mà thôi.”
Nhưng trong lòng cũng không rõ tư vị gì.
Trong dịp này, phụ nữ chủ yếu nắm lấy cánh tay của người đàn ông, càng thêm trang trọng, nhưng Hướng Thu Vân và Hạ Vũ Hào lại đan tay vào nhau … Tâm tình của họ rất tốt, những chi tiết nhỏ cũng không thể lừa được người ta.
Tống Kiều cong môi, hoàn toàn không tin lời anh nói “Em không quan tâm anh nghĩ gì, trong vòng có nhiều người chơi khác người. Em không ngại. Chỉ cần ở trước mặt người ngoài đừng để em cùng Tống gia xấu hổ là được.”
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tàn độc lương duyên – Nhảy hố truyệnNếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốnđọc fullthì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:Chương 610:Anh còn nhớ sao?Phong độ của Hướng Thu Vân mấy lần này hoàn toàn khác với lúc trước, Giang Hân Yên không biết nên nói thế nào, lúc này trên mặt cô hầu như không duy trì được nụ cười, nhưng cũng không biết nên nói gì để đánh trả.Những gì xảy ra trong khoảng thời gian này đã hoàn toàn làm trái tim cô xao động!“Hân Yên, nếu cô không sao, chúng ta đi trước.” Hạ Vũ Hào đặt tay Hướng Thu Vân xuống, đan chặt các ngón tay vào nhau. “Dù sao chúng tôi cũng khác với cô và có chút bận rộn.”Nói xong, anh mang theo Hướng Thu Vân rời đi.Hướng Thu Vân nhìn lại gương mặt khó coi của Giang Hân Yên, cong môi. “Anh nói cô ấy là người rảnh rỗi?”Tại đây có hình ảnhLần này, anh không mặc bộ vest sáng màu như xám bạc hay trắng như trước nữa mà thay vào đó, giống như hầu hết mọi người có mặt, anh mặc bộ đồ Âu phục màu đen, trông ổn định hơn, gầy hơn nhưng lại có thần thái hơn trước.Tống Kiều kéo cánh tay anh, vừa nhìn thấy Hướng Thu Vân, nụ cười trên mặt liền biến mất.Hướng Thu Vân và Giang Hân Yên tình cờ chạm mặt nhau, thấy anh có vẻ có ý muốn nói, cô nhẹ gật đầu với anh, sau đó kéo Hạ Vũ Hào đến bên cạnh Nhâm bí thư.“Anh còn nhớ sao?” Nhìn thấy Giang Minh Thắng nhìn chằm chằm bóng lưng Hướng Thu Vân, Tống Kiều chế nhạo.Giang Minh Thắng nhìn lại, “Vừa rồi là nhìn thư ký mà thôi.”Nhưng trong lòng cũng không rõ tư vị gì.Trong dịp này, phụ nữ chủ yếu nắm lấy cánh tay của người đàn ông, càng thêm trang trọng, nhưng Hướng Thu Vân và Hạ Vũ Hào lại đan tay vào nhau … Tâm tình của họ rất tốt, những chi tiết nhỏ cũng không thể lừa được người ta.Tống Kiều cong môi, hoàn toàn không tin lời anh nói “Em không quan tâm anh nghĩ gì, trong vòng có nhiều người chơi khác người. Em không ngại. Chỉ cần ở trước mặt người ngoài đừng để em cùng Tống gia xấu hổ là được.”