“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…
Chương 613
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tàn độc lương duyên – Nhảy hố truyệnNếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốnđọc fullthì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:Chương 613: Ba con không đi cùng mẹ sao?“Bí thư Nhậm cần không giải thích thay cho Giang Thiếu, tôi cũng không phải loại người tính toán nhỏ nhen.” Hạ Vũ Hào nói.Bí thư Nhậm cười giả lả, “Nếu Hạ tổng không tính toán, cũng đâu thể có được vị trí như hiện tại. Chỉ là chuyện như này, nói ra vẫn sẽ tốt hơn.”“Điều ông nói không sai. Chẳng qua tin đồn là thứ truyền đi rất nhanh, Giang Thiếu vẫn nên kiểm soát lời nói và hành động cho tốt, để tránh bị mọi người hiểu lầm.” Hạ Vũ Hào nói.Giang Minh Thắng gọi người phục vụ lại, lấy một ly rượu đỏ, “Đương nhiên rồi, cảm ơn Hạ tổng đã nhắc nhở, ly này tôi mời anh.”Nói xong, anh ta nâng ly về phía Hạ Vũ Hào, uống cạn, sau đó đặt ly không lên bàn.“Tôi cũng không trách gì Giang Thiếu, anh không cần làm như vậy.” Hạ Vũ Hào cầm lên một ly nước trái cây từ trong khay của nhân viên phục vụ, đưa cho Hướng Thu Vân, “Ăn nhiều như vậy có khát không? Uống chút nước hoa quả đi.”Hướng Thu Vân quả thực thấy hơi khát, nhận lấy ly nước trái cây uống một ngụm.“Có lạnh không?” Hạ Vũ Hào thản nhiên cầm lấy ly, kề môi lên miệng ly đã từng bị cô chạm vào, “Hơi lạnh, không tốt chơ cơ thể, để anh gọi cho em một ly ấm hơn, đừng uống ly này.”Anh nói cô đừng uống, nhưng lại bưng ly uống hai ngụm.Đáy mắt Giang Minh Thắng ẩn hiện sự nhẫn nhịn chịu đựng, hầu kết chuyển động, tìm lấy một cái cớ, cùng Tống Như rời đi với sắc mặt khó coi.Hai người đi không được bao lâu, Tống Như hất anh ta ra, “Giang Minh Thắng, là anh cầu hôn tôi, đừng suốt ngày trưng ra vẻ mặt bị tôi bức cưới.”“Hôm nay tôi quá xúc động, về sau chuyện như vậy sẽ không xảy ra.” Giang Minh Thắng day nhẹ ấn đường.“Xúc động?” Tống Như châm trọc, “Mặc kệ xúc động hay không, ánh mắt anh khi nhìn Hướng Thu Vân chưa từng thay đổi! Anh có biết, tôi đứng bên cạnh xấu hổ như thế nào không?”Giang Minh Thắng cười gượng một tiếng, “Em chưa từng thích ai, tất nhiên không hiểu được… Tôi đã cố nhẫn nhịn… Được rồi, em chỉ cần biết tôi sẽ không làm ra chuyện gì khiến hai nhà Giang, Tống mất mặt là được.”“…Tốt nhất là như vậy!” Tống Như tuy rằng rất khó chịu, nhưng vẫn kéo lấy cánh tay anh ta, “Còn phải gặp người lớn nữa, đi thôi.”Tại đây có hình
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tàn độc lương duyên – Nhảy hố truyện
Nếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốn
đọc full
thì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:
Chương 613: Ba con không đi cùng mẹ sao?
“Bí thư Nhậm cần không giải thích thay cho Giang Thiếu, tôi cũng không phải loại người tính toán nhỏ nhen.” Hạ Vũ Hào nói.
Bí thư Nhậm cười giả lả, “Nếu Hạ tổng không tính toán, cũng đâu thể có được vị trí như hiện tại. Chỉ là chuyện như này, nói ra vẫn sẽ tốt hơn.”
“Điều ông nói không sai. Chẳng qua tin đồn là thứ truyền đi rất nhanh, Giang Thiếu vẫn nên kiểm soát lời nói và hành động cho tốt, để tránh bị mọi người hiểu lầm.” Hạ Vũ Hào nói.
Giang Minh Thắng gọi người phục vụ lại, lấy một ly rượu đỏ, “Đương nhiên rồi, cảm ơn Hạ tổng đã nhắc nhở, ly này tôi mời anh.”
Nói xong, anh ta nâng ly về phía Hạ Vũ Hào, uống cạn, sau đó đặt ly không lên bàn.
“Tôi cũng không trách gì Giang Thiếu, anh không cần làm như vậy.” Hạ Vũ Hào cầm lên một ly nước trái cây từ trong khay của nhân viên phục vụ, đưa cho Hướng Thu Vân, “Ăn nhiều như vậy có khát không? Uống chút nước hoa quả đi.”
Hướng Thu Vân quả thực thấy hơi khát, nhận lấy ly nước trái cây uống một ngụm.
“Có lạnh không?” Hạ Vũ Hào thản nhiên cầm lấy ly, kề môi lên miệng ly đã từng bị cô chạm vào, “Hơi lạnh, không tốt chơ cơ thể, để anh gọi cho em một ly ấm hơn, đừng uống ly này.”
Anh nói cô đừng uống, nhưng lại bưng ly uống hai ngụm.
Đáy mắt Giang Minh Thắng ẩn hiện sự nhẫn nhịn chịu đựng, hầu kết chuyển động, tìm lấy một cái cớ, cùng Tống Như rời đi với sắc mặt khó coi.
Hai người đi không được bao lâu, Tống Như hất anh ta ra, “Giang Minh Thắng, là anh cầu hôn tôi, đừng suốt ngày trưng ra vẻ mặt bị tôi bức cưới.”
“Hôm nay tôi quá xúc động, về sau chuyện như vậy sẽ không xảy ra.” Giang Minh Thắng day nhẹ ấn đường.
“Xúc động?” Tống Như châm trọc, “Mặc kệ xúc động hay không, ánh mắt anh khi nhìn Hướng Thu Vân chưa từng thay đổi! Anh có biết, tôi đứng bên cạnh xấu hổ như thế nào không?”
Giang Minh Thắng cười gượng một tiếng, “Em chưa từng thích ai, tất nhiên không hiểu được… Tôi đã cố nhẫn nhịn… Được rồi, em chỉ cần biết tôi sẽ không làm ra chuyện gì khiến hai nhà Giang, Tống mất mặt là được.”
“…Tốt nhất là như vậy!” Tống Như tuy rằng rất khó chịu, nhưng vẫn kéo lấy cánh tay anh ta, “Còn phải gặp người lớn nữa, đi thôi.”
Tại đây có hình
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tàn độc lương duyên – Nhảy hố truyệnNếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốnđọc fullthì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:Chương 613: Ba con không đi cùng mẹ sao?“Bí thư Nhậm cần không giải thích thay cho Giang Thiếu, tôi cũng không phải loại người tính toán nhỏ nhen.” Hạ Vũ Hào nói.Bí thư Nhậm cười giả lả, “Nếu Hạ tổng không tính toán, cũng đâu thể có được vị trí như hiện tại. Chỉ là chuyện như này, nói ra vẫn sẽ tốt hơn.”“Điều ông nói không sai. Chẳng qua tin đồn là thứ truyền đi rất nhanh, Giang Thiếu vẫn nên kiểm soát lời nói và hành động cho tốt, để tránh bị mọi người hiểu lầm.” Hạ Vũ Hào nói.Giang Minh Thắng gọi người phục vụ lại, lấy một ly rượu đỏ, “Đương nhiên rồi, cảm ơn Hạ tổng đã nhắc nhở, ly này tôi mời anh.”Nói xong, anh ta nâng ly về phía Hạ Vũ Hào, uống cạn, sau đó đặt ly không lên bàn.“Tôi cũng không trách gì Giang Thiếu, anh không cần làm như vậy.” Hạ Vũ Hào cầm lên một ly nước trái cây từ trong khay của nhân viên phục vụ, đưa cho Hướng Thu Vân, “Ăn nhiều như vậy có khát không? Uống chút nước hoa quả đi.”Hướng Thu Vân quả thực thấy hơi khát, nhận lấy ly nước trái cây uống một ngụm.“Có lạnh không?” Hạ Vũ Hào thản nhiên cầm lấy ly, kề môi lên miệng ly đã từng bị cô chạm vào, “Hơi lạnh, không tốt chơ cơ thể, để anh gọi cho em một ly ấm hơn, đừng uống ly này.”Anh nói cô đừng uống, nhưng lại bưng ly uống hai ngụm.Đáy mắt Giang Minh Thắng ẩn hiện sự nhẫn nhịn chịu đựng, hầu kết chuyển động, tìm lấy một cái cớ, cùng Tống Như rời đi với sắc mặt khó coi.Hai người đi không được bao lâu, Tống Như hất anh ta ra, “Giang Minh Thắng, là anh cầu hôn tôi, đừng suốt ngày trưng ra vẻ mặt bị tôi bức cưới.”“Hôm nay tôi quá xúc động, về sau chuyện như vậy sẽ không xảy ra.” Giang Minh Thắng day nhẹ ấn đường.“Xúc động?” Tống Như châm trọc, “Mặc kệ xúc động hay không, ánh mắt anh khi nhìn Hướng Thu Vân chưa từng thay đổi! Anh có biết, tôi đứng bên cạnh xấu hổ như thế nào không?”Giang Minh Thắng cười gượng một tiếng, “Em chưa từng thích ai, tất nhiên không hiểu được… Tôi đã cố nhẫn nhịn… Được rồi, em chỉ cần biết tôi sẽ không làm ra chuyện gì khiến hai nhà Giang, Tống mất mặt là được.”“…Tốt nhất là như vậy!” Tống Như tuy rằng rất khó chịu, nhưng vẫn kéo lấy cánh tay anh ta, “Còn phải gặp người lớn nữa, đi thôi.”Tại đây có hình