“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…
Chương 620
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đánh giá10 saocho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!Chương 620: Em mới là người nhà của anNước mắt của Giang Hân Yên đọng trên bờ mi, không trả lời ngay.“Nói!” Giang Minh Thắng thấp giọng quát,Giang Hân Yên lau khóe mắt, nhẹ giọng nói: “Từ hai năm trước… Sau khi hãm hại Hướng Thu Vân, trong lòng em vẫn luôn áy náy. Thương tổng có ý hoãn lại một thời gian, nhưng lòng em hổ thẹn với Hướng Thu Vân, cộng thêm anh cũng nói giúp cho Hướng Thu Vân, em liền trả sớm tiền cho bọn họ.”Cô ta dừng một lát, nhìn thẳng anh mình, chân thành nói: “Mặc dù làm vậy sẽ sẽ khiến Thương tổng và ba tức giận nhưng em thật sự không muốn gây khó dễ cho Hướng Thu Vân, muốn làm vài việc để đền bù cho sai lầm trước đây. Anh, em thật sự biết sai rồi!”“U, mê, không, tỉnh!” Giang Minh Thắng căm tức nhìn cô ta, nghiến răng nghiến lợi nói.Anh ta cảm thấy chỉ nhìn cô ta nhiều thêm một lần sẽ khiến mình thêm buồn nôn, không muốn để ý đến suy nghĩ của cô ta, vội vã rời đi.“… Những gì cô vừa nói không phải thật sao?” Đến Tống Như còn bị Giang Hân Yên thuyết phục, cô ta cứ nghĩ Giang Minh Thắng sẽ mềm lòng.Nhưng với thái độ hiện giờ của anh ta, rõ ràng chứng tỏ Giang Hân Yên đang nói dối.Giang Hân Yên chua chát cười, “Bây giờ anh trai tôi chán ghét tôi như vậy, làm sao tôi có thể lừa gạt anh ấy? Có lẽ… Hướng Thu Vân đã nói gì đó với anh ấy.”Tống Như nghe cô ta nhắc đến Hướng Thu Vân, trong lòng ghen ghét, không rõ cô ta nói thật hay giả, nhưng cũng không có tâm trạng suy nghĩ nhiều, đuổi theo Giang Minh Thắng.“Anh…” Giang Hân Yên nhìn bóng lưng của hai người họ, thấp giọng thì thào, “em mới là người nhà của anh, sao anh có thể vì một người ngoài mà tức giận với em chứ?”Tại đây có hình ảnh
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đánh giá
10 sao
cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!
Chương 620: Em mới là người nhà của an
Nước mắt của Giang Hân Yên đọng trên bờ mi, không trả lời ngay.
“Nói!” Giang Minh Thắng thấp giọng quát,
Giang Hân Yên lau khóe mắt, nhẹ giọng nói: “Từ hai năm trước… Sau khi hãm hại Hướng Thu Vân, trong lòng em vẫn luôn áy náy. Thương tổng có ý hoãn lại một thời gian, nhưng lòng em hổ thẹn với Hướng Thu Vân, cộng thêm anh cũng nói giúp cho Hướng Thu Vân, em liền trả sớm tiền cho bọn họ.”
Cô ta dừng một lát, nhìn thẳng anh mình, chân thành nói: “Mặc dù làm vậy sẽ sẽ khiến Thương tổng và ba tức giận nhưng em thật sự không muốn gây khó dễ cho Hướng Thu Vân, muốn làm vài việc để đền bù cho sai lầm trước đây. Anh, em thật sự biết sai rồi!”
“U, mê, không, tỉnh!” Giang Minh Thắng căm tức nhìn cô ta, nghiến răng nghiến lợi nói.
Anh ta cảm thấy chỉ nhìn cô ta nhiều thêm một lần sẽ khiến mình thêm buồn nôn, không muốn để ý đến suy nghĩ của cô ta, vội vã rời đi.
“… Những gì cô vừa nói không phải thật sao?” Đến Tống Như còn bị Giang Hân Yên thuyết phục, cô ta cứ nghĩ Giang Minh Thắng sẽ mềm lòng.
Nhưng với thái độ hiện giờ của anh ta, rõ ràng chứng tỏ Giang Hân Yên đang nói dối.
Giang Hân Yên chua chát cười, “Bây giờ anh trai tôi chán ghét tôi như vậy, làm sao tôi có thể lừa gạt anh ấy? Có lẽ… Hướng Thu Vân đã nói gì đó với anh ấy.”
Tống Như nghe cô ta nhắc đến Hướng Thu Vân, trong lòng ghen ghét, không rõ cô ta nói thật hay giả, nhưng cũng không có tâm trạng suy nghĩ nhiều, đuổi theo Giang Minh Thắng.
“Anh…” Giang Hân Yên nhìn bóng lưng của hai người họ, thấp giọng thì thào, “em mới là người nhà của anh, sao anh có thể vì một người ngoài mà tức giận với em chứ?”
Tại đây có hình ảnh
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đánh giá10 saocho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!Chương 620: Em mới là người nhà của anNước mắt của Giang Hân Yên đọng trên bờ mi, không trả lời ngay.“Nói!” Giang Minh Thắng thấp giọng quát,Giang Hân Yên lau khóe mắt, nhẹ giọng nói: “Từ hai năm trước… Sau khi hãm hại Hướng Thu Vân, trong lòng em vẫn luôn áy náy. Thương tổng có ý hoãn lại một thời gian, nhưng lòng em hổ thẹn với Hướng Thu Vân, cộng thêm anh cũng nói giúp cho Hướng Thu Vân, em liền trả sớm tiền cho bọn họ.”Cô ta dừng một lát, nhìn thẳng anh mình, chân thành nói: “Mặc dù làm vậy sẽ sẽ khiến Thương tổng và ba tức giận nhưng em thật sự không muốn gây khó dễ cho Hướng Thu Vân, muốn làm vài việc để đền bù cho sai lầm trước đây. Anh, em thật sự biết sai rồi!”“U, mê, không, tỉnh!” Giang Minh Thắng căm tức nhìn cô ta, nghiến răng nghiến lợi nói.Anh ta cảm thấy chỉ nhìn cô ta nhiều thêm một lần sẽ khiến mình thêm buồn nôn, không muốn để ý đến suy nghĩ của cô ta, vội vã rời đi.“… Những gì cô vừa nói không phải thật sao?” Đến Tống Như còn bị Giang Hân Yên thuyết phục, cô ta cứ nghĩ Giang Minh Thắng sẽ mềm lòng.Nhưng với thái độ hiện giờ của anh ta, rõ ràng chứng tỏ Giang Hân Yên đang nói dối.Giang Hân Yên chua chát cười, “Bây giờ anh trai tôi chán ghét tôi như vậy, làm sao tôi có thể lừa gạt anh ấy? Có lẽ… Hướng Thu Vân đã nói gì đó với anh ấy.”Tống Như nghe cô ta nhắc đến Hướng Thu Vân, trong lòng ghen ghét, không rõ cô ta nói thật hay giả, nhưng cũng không có tâm trạng suy nghĩ nhiều, đuổi theo Giang Minh Thắng.“Anh…” Giang Hân Yên nhìn bóng lưng của hai người họ, thấp giọng thì thào, “em mới là người nhà của anh, sao anh có thể vì một người ngoài mà tức giận với em chứ?”Tại đây có hình ảnh