“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…
Chương 627
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đánh giá10 saocho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!Chương 627: Em sợ gì chứ?Hướng Thu Vân né tránh ánh mắt anh, “Không phải.”Nhưng vẫn tiếp tục đeo giày.“Vì quá thích em, nên mới không nhịn được mà muốn thân mật, đừng giận nữa, có được không?” Hai tay Hạ Vũ Hào bưng lấy mặt cô, để cô nhìn anh.Đáy mắt anh không chút nào che giấu sự yêu thương và cưng chiều, thấy toàn thân cô không được tự nhiên, nói không nên lời rốt cuộc là cảm giác gì.“… Em không giận, anh buông tay ra.” Hướng Thu Vân đẩy mặt anh ra, tiếp tục cúi đầu đeo giày.Hạ Vũ Hào ngồi xổm xuống đeo một chiếc giày khác cho cô, lần này cô không từ chối.“Đi về thôi.” Hạ Vũ Hào đứng lên, kéo tay cô, bỗng nói.Hướng Thu Vân nhìn anh, dù với góc độ này, anh vẫn tuấn tú như cũ, “tại sao đột nhiên muốn về? Không phải còn muốn dẫn em đi gặp mấy người nữa sao?”“Sau này giới thiệu họ với em cũng được.” Hạ Vũ Hào xoay người, ghé bên tai cô nói: “Anh muốn hôn em, nếu em không ngại, anh có thể thân mật cùng em ở đây, sau đó lại dẫn em đi gặp mấy người kia.”“!” Sắc mặt Hướng Thu Vân chợt đỏ lên, đẩy anh ra, đứng dậy.Hạ Vũ Hào cong môi nhìn cô, bộ dáng chững chạc đàng hoàng lại cấm dục, không có chút nào giống như vừa mới nói ra những lời xấu xa kia.Hướng Thu Vân nhìn anh.“Nghĩ xong chưa? Đi hay không đi?” Hạ Vũ Hào hỏi.Bên cạnh có rất nhiều người nhìn về phía này, mặc kệ là loại người của tầng lớp nào, đều có thói quen thích xem cảnh náo nhiệt, cô không được tự nhiên sửa sang lại váy áo, rút lại cánh tay, “Nhưng em còn có việc muốn nói với bà Chung.”“Là mời bà ấy đến Hướng gia sao?” Hạ Vũ Hào nói, “Em không cần quan tâm đến điều này, ngày mai bà ấy sẽ tới.”Hai người ra khỏi khách sạn, Hướng Thu Vân lên xe trước, ngồi xuống ghế phụ.Lúc cô đang cúi đầu thắt dây an toàn, Hạ Vũ Hào cũng tới, sau đó hai tay vòng qua eo cô, ôm cô vào lòng.Dưới thân anh vận sức chờ phát động hù dọa Hướng Thu Vân, hai tay cô vô thức ôm lấy cổ anh, đồng tử co lại, “Hạ Vũ… Ưm!”Anh hôn cô, cạy mở hàm rang của cô liền len vào, quấn quýt dây dưa với cô.Nụ hôn này vừa triền miên lại bá đạo, Hướng Thu Vân gần như không thể hô hấp được, cô đưa tay muốn đẩy anh ra, nhưng trước mặt anh chút sức lực này căn bản không đáng để tâm đến.Anh quấn lấy cô, một tay khác thuận thế luồn vào váy cô.Bộ lễ phục này quá ôm người, tiếng hít thở của anh thô nặng, không tìm thấy khóa liền lần tìm chỗ vải mỏng nhất.“Đừng… Đừng cử động!” Hướng Thu Vân cách quần tây đang dâng trào của anh, mị nhãn như tơ.Hạ Vũ Hào dùng lực hôn lên cổ cô một cái mới buông cô ra, dáng vẻ lười biếng nhìn cô, “Hửm?”“Người trẻ tuổi bây giờ, thật không biết ngượng là gì, cứ ở trong xe như vậy! Nếu để bọn nhỏ nhìn thấy, đây không phải là đang dạy hư sao?”“Xã hội ngày càng tệ hại mà!”Một đôi vợ chồng già từ bên cạnh xe đi qua, nhìn thấy cảnh trong xe, vô cùng đau xót cảm thán.Tại đây có hình ảnh
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đánh giá
10 sao
cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!
Chương 627: Em sợ gì chứ?
Hướng Thu Vân né tránh ánh mắt anh, “Không phải.”
Nhưng vẫn tiếp tục đeo giày.
“Vì quá thích em, nên mới không nhịn được mà muốn thân mật, đừng giận nữa, có được không?” Hai tay Hạ Vũ Hào bưng lấy mặt cô, để cô nhìn anh.
Đáy mắt anh không chút nào che giấu sự yêu thương và cưng chiều, thấy toàn thân cô không được tự nhiên, nói không nên lời rốt cuộc là cảm giác gì.
“… Em không giận, anh buông tay ra.” Hướng Thu Vân đẩy mặt anh ra, tiếp tục cúi đầu đeo giày.
Hạ Vũ Hào ngồi xổm xuống đeo một chiếc giày khác cho cô, lần này cô không từ chối.
“Đi về thôi.” Hạ Vũ Hào đứng lên, kéo tay cô, bỗng nói.
Hướng Thu Vân nhìn anh, dù với góc độ này, anh vẫn tuấn tú như cũ, “tại sao đột nhiên muốn về? Không phải còn muốn dẫn em đi gặp mấy người nữa sao?”
“Sau này giới thiệu họ với em cũng được.” Hạ Vũ Hào xoay người, ghé bên tai cô nói: “Anh muốn hôn em, nếu em không ngại, anh có thể thân mật cùng em ở đây, sau đó lại dẫn em đi gặp mấy người kia.”
“!” Sắc mặt Hướng Thu Vân chợt đỏ lên, đẩy anh ra, đứng dậy.
Hạ Vũ Hào cong môi nhìn cô, bộ dáng chững chạc đàng hoàng lại cấm dục, không có chút nào giống như vừa mới nói ra những lời xấu xa kia.
Hướng Thu Vân nhìn anh.
“Nghĩ xong chưa? Đi hay không đi?” Hạ Vũ Hào hỏi.
Bên cạnh có rất nhiều người nhìn về phía này, mặc kệ là loại người của tầng lớp nào, đều có thói quen thích xem cảnh náo nhiệt, cô không được tự nhiên sửa sang lại váy áo, rút lại cánh tay, “Nhưng em còn có việc muốn nói với bà Chung.”
“Là mời bà ấy đến Hướng gia sao?” Hạ Vũ Hào nói, “Em không cần quan tâm đến điều này, ngày mai bà ấy sẽ tới.”
Hai người ra khỏi khách sạn, Hướng Thu Vân lên xe trước, ngồi xuống ghế phụ.
Lúc cô đang cúi đầu thắt dây an toàn, Hạ Vũ Hào cũng tới, sau đó hai tay vòng qua eo cô, ôm cô vào lòng.
Dưới thân anh vận sức chờ phát động hù dọa Hướng Thu Vân, hai tay cô vô thức ôm lấy cổ anh, đồng tử co lại, “Hạ Vũ… Ưm!”
Anh hôn cô, cạy mở hàm rang của cô liền len vào, quấn quýt dây dưa với cô.
Nụ hôn này vừa triền miên lại bá đạo, Hướng Thu Vân gần như không thể hô hấp được, cô đưa tay muốn đẩy anh ra, nhưng trước mặt anh chút sức lực này căn bản không đáng để tâm đến.
Anh quấn lấy cô, một tay khác thuận thế luồn vào váy cô.
Bộ lễ phục này quá ôm người, tiếng hít thở của anh thô nặng, không tìm thấy khóa liền lần tìm chỗ vải mỏng nhất.
“Đừng… Đừng cử động!” Hướng Thu Vân cách quần tây đang dâng trào của anh, mị nhãn như tơ.
Hạ Vũ Hào dùng lực hôn lên cổ cô một cái mới buông cô ra, dáng vẻ lười biếng nhìn cô, “Hửm?”
“Người trẻ tuổi bây giờ, thật không biết ngượng là gì, cứ ở trong xe như vậy! Nếu để bọn nhỏ nhìn thấy, đây không phải là đang dạy hư sao?”
“Xã hội ngày càng tệ hại mà!”
Một đôi vợ chồng già từ bên cạnh xe đi qua, nhìn thấy cảnh trong xe, vô cùng đau xót cảm thán.
Tại đây có hình ảnh
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đánh giá10 saocho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!Chương 627: Em sợ gì chứ?Hướng Thu Vân né tránh ánh mắt anh, “Không phải.”Nhưng vẫn tiếp tục đeo giày.“Vì quá thích em, nên mới không nhịn được mà muốn thân mật, đừng giận nữa, có được không?” Hai tay Hạ Vũ Hào bưng lấy mặt cô, để cô nhìn anh.Đáy mắt anh không chút nào che giấu sự yêu thương và cưng chiều, thấy toàn thân cô không được tự nhiên, nói không nên lời rốt cuộc là cảm giác gì.“… Em không giận, anh buông tay ra.” Hướng Thu Vân đẩy mặt anh ra, tiếp tục cúi đầu đeo giày.Hạ Vũ Hào ngồi xổm xuống đeo một chiếc giày khác cho cô, lần này cô không từ chối.“Đi về thôi.” Hạ Vũ Hào đứng lên, kéo tay cô, bỗng nói.Hướng Thu Vân nhìn anh, dù với góc độ này, anh vẫn tuấn tú như cũ, “tại sao đột nhiên muốn về? Không phải còn muốn dẫn em đi gặp mấy người nữa sao?”“Sau này giới thiệu họ với em cũng được.” Hạ Vũ Hào xoay người, ghé bên tai cô nói: “Anh muốn hôn em, nếu em không ngại, anh có thể thân mật cùng em ở đây, sau đó lại dẫn em đi gặp mấy người kia.”“!” Sắc mặt Hướng Thu Vân chợt đỏ lên, đẩy anh ra, đứng dậy.Hạ Vũ Hào cong môi nhìn cô, bộ dáng chững chạc đàng hoàng lại cấm dục, không có chút nào giống như vừa mới nói ra những lời xấu xa kia.Hướng Thu Vân nhìn anh.“Nghĩ xong chưa? Đi hay không đi?” Hạ Vũ Hào hỏi.Bên cạnh có rất nhiều người nhìn về phía này, mặc kệ là loại người của tầng lớp nào, đều có thói quen thích xem cảnh náo nhiệt, cô không được tự nhiên sửa sang lại váy áo, rút lại cánh tay, “Nhưng em còn có việc muốn nói với bà Chung.”“Là mời bà ấy đến Hướng gia sao?” Hạ Vũ Hào nói, “Em không cần quan tâm đến điều này, ngày mai bà ấy sẽ tới.”Hai người ra khỏi khách sạn, Hướng Thu Vân lên xe trước, ngồi xuống ghế phụ.Lúc cô đang cúi đầu thắt dây an toàn, Hạ Vũ Hào cũng tới, sau đó hai tay vòng qua eo cô, ôm cô vào lòng.Dưới thân anh vận sức chờ phát động hù dọa Hướng Thu Vân, hai tay cô vô thức ôm lấy cổ anh, đồng tử co lại, “Hạ Vũ… Ưm!”Anh hôn cô, cạy mở hàm rang của cô liền len vào, quấn quýt dây dưa với cô.Nụ hôn này vừa triền miên lại bá đạo, Hướng Thu Vân gần như không thể hô hấp được, cô đưa tay muốn đẩy anh ra, nhưng trước mặt anh chút sức lực này căn bản không đáng để tâm đến.Anh quấn lấy cô, một tay khác thuận thế luồn vào váy cô.Bộ lễ phục này quá ôm người, tiếng hít thở của anh thô nặng, không tìm thấy khóa liền lần tìm chỗ vải mỏng nhất.“Đừng… Đừng cử động!” Hướng Thu Vân cách quần tây đang dâng trào của anh, mị nhãn như tơ.Hạ Vũ Hào dùng lực hôn lên cổ cô một cái mới buông cô ra, dáng vẻ lười biếng nhìn cô, “Hửm?”“Người trẻ tuổi bây giờ, thật không biết ngượng là gì, cứ ở trong xe như vậy! Nếu để bọn nhỏ nhìn thấy, đây không phải là đang dạy hư sao?”“Xã hội ngày càng tệ hại mà!”Một đôi vợ chồng già từ bên cạnh xe đi qua, nhìn thấy cảnh trong xe, vô cùng đau xót cảm thán.Tại đây có hình ảnh