“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…
Chương 633
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Gửi bạn truyện hay:Đánh giá10 saocho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!Chương 633: Vì muốn yên lòng của Vu Tuệ DoanhLạch cạch.Cửa mở ra.Vành mắt Vu Tuệ Doanh đỏ bừng đứng trước cửa ra vào, sắc mặt mỏi mệt, “Đào Đào đâu?”“Ở trong phòng đồ chơi ạ.” Lâm Quỳnh Chi nói.Họ đi tới phòng đồ chơi, hai đứa trẻ đang tự chơi, nhưng có thể thấy là đã khóc.“Bà ơi… ôm cơ…” Cô bé lộc cộc chạy bước nhỏ đến trước mặt Vu Tuệ Doanh, làm nũng.Hướng Thu Vân nhìn thấy cảnh này, bất giác đặt tay lên bụng.Sau này con của cô cũng sẽ kháu khỉnh, nũng nịu như thế này sao?“Em nhìn đi, có phải chị nói đúng là em suy nghĩ nhiều chứ?” Hai bà cháu chơi rất vui vẻ, Lâm Quỳnh Chi nói với Hướng Thu Vân: “Bình thường mẹ là người suy nghĩ không thấu đáo, nhưng còn chưa tới mức muốn sống muốn chết như em nghĩ đâu.”Hướng Thu Vân nhìn mẹ cô thêm vài lần, cũng cảm thấy có thể là cô quá nhạy cảm.Cô ở trong phòng đồi chơi một lát, rồi đi ra cùng Hạ Vũ Hào. Bây giờ đã là tháng mười hai, bên ngoài rất lạnh, cô bảo mấy người giúp việc trở lại, đặc biệt dặn dò họ, đừng đem việc vừa rồi nói lung tung ra bên ngoài.“Bây giờ có thể đi mua sắm chưa?” Hạ Vũ Hào hỏi.Hướng Thu Vân liếc qua phía lầu hai, do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn gật đầu.Thời gian mang thai và sau sinh, người mẹ đều rất nhạy cảm, chắc là cô đã suy nghĩ nhiều.Trên đường đi, Hướng Thu Vân cân nhắc rất lâu, mới lên tiếng: “Mẹ em và bà Chung không bình thường, em định để thám tử Tào đi thăm dò.”Với tính cách của mẹ cô, dù cô hỏi, c*̃ng sẽ tuyệt đối không nói cho cô biết.“Vừa rồi vẫn đang cân nhắc có nên nói cho anh chuyện này hay không à?” Hạ Vũ Hào hỏi.Hướng Thu Vân mấp máy môi, gật đầu.Hai năm qua, cô đã quen có chuyện gì đều giữ trong lòng, không nói cho người thứ hai. Nhưng bây giờ, cô muốn thử thay đổi.Khóe môi Hạ Vũ Hào nhếch lên một đường cong cực nhẹ, nhưng biến mất rất nhanh không thấy gì nữa, “Không cần phiền phức như vậy đâu.”Hướng Thu Vân, “?”“Anh đã cho người điều tra.” Hạ Vũ Hào nói: “Năm đó mẹ em có hai người bạn tốt, một người là mẹ ruột của Khánh Hiên, Miêu Tuệ Lan, một người hiện giờ là bà Chung.”“Dì Miêu và chú Chung kết hôn chưa tới nửa năm, chú Chung đi quá giới hạn với bà Chung, hai người lần lượt mang thai, chính là Khánh Hiên và Chung Nhị Thiếu.”“Ban đầu dì Miêu không biết ba ruột của Chung Nhị Thiếu, đối xử với anh ta rất tốt. Sau đó, mẹ em vô tình biết được chuyện ngoại tình của bà Chung và chú Chung, nhưng bà không nói chuyện này cho dì Miêu biết.”“Tiếp đó nữa, dì Miêu biết được chuyện này qua lời của người khác, lập tức xuy sụp, vừa hay lúc ấy Chung Nhị Thiếu đang ở nhà họ Chung, bà ấy muốn giết anh ta, bị mẹ em ngăn lại.”“Dì Miêu cảm thấy tình yêu và tình bạn đều phản bội lại bà ấy, cùng ngày hôm đó đã nhảy lầu tự vẫn.”Hai người bạn tốt nhất lại vì một nam nhân bất hoà, khiến Vu Tuệ Doanh buồn rầu, đau khổ không thôi, mỗi ngày đều do dự có nên nói ra sự thật cho bạn tốt biết hay không.Tại đây có hình ảnh***
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Gửi bạn truyện hay:
Đánh giá
10 sao
cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!
Chương 633: Vì muốn yên lòng của Vu Tuệ Doanh
Lạch cạch.
Cửa mở ra.
Vành mắt Vu Tuệ Doanh đỏ bừng đứng trước cửa ra vào, sắc mặt mỏi mệt, “Đào Đào đâu?”
“Ở trong phòng đồ chơi ạ.” Lâm Quỳnh Chi nói.
Họ đi tới phòng đồ chơi, hai đứa trẻ đang tự chơi, nhưng có thể thấy là đã khóc.
“Bà ơi… ôm cơ…” Cô bé lộc cộc chạy bước nhỏ đến trước mặt Vu Tuệ Doanh, làm nũng.
Hướng Thu Vân nhìn thấy cảnh này, bất giác đặt tay lên bụng.
Sau này con của cô cũng sẽ kháu khỉnh, nũng nịu như thế này sao?
“Em nhìn đi, có phải chị nói đúng là em suy nghĩ nhiều chứ?” Hai bà cháu chơi rất vui vẻ, Lâm Quỳnh Chi nói với Hướng Thu Vân: “Bình thường mẹ là người suy nghĩ không thấu đáo, nhưng còn chưa tới mức muốn sống muốn chết như em nghĩ đâu.”
Hướng Thu Vân nhìn mẹ cô thêm vài lần, cũng cảm thấy có thể là cô quá nhạy cảm.
Cô ở trong phòng đồi chơi một lát, rồi đi ra cùng Hạ Vũ Hào. Bây giờ đã là tháng mười hai, bên ngoài rất lạnh, cô bảo mấy người giúp việc trở lại, đặc biệt dặn dò họ, đừng đem việc vừa rồi nói lung tung ra bên ngoài.
“Bây giờ có thể đi mua sắm chưa?” Hạ Vũ Hào hỏi.
Hướng Thu Vân liếc qua phía lầu hai, do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn gật đầu.
Thời gian mang thai và sau sinh, người mẹ đều rất nhạy cảm, chắc là cô đã suy nghĩ nhiều.
Trên đường đi, Hướng Thu Vân cân nhắc rất lâu, mới lên tiếng: “Mẹ em và bà Chung không bình thường, em định để thám tử Tào đi thăm dò.”
Với tính cách của mẹ cô, dù cô hỏi, c*̃ng sẽ tuyệt đối không nói cho cô biết.
“Vừa rồi vẫn đang cân nhắc có nên nói cho anh chuyện này hay không à?” Hạ Vũ Hào hỏi.
Hướng Thu Vân mấp máy môi, gật đầu.
Hai năm qua, cô đã quen có chuyện gì đều giữ trong lòng, không nói cho người thứ hai. Nhưng bây giờ, cô muốn thử thay đổi.
Khóe môi Hạ Vũ Hào nhếch lên một đường cong cực nhẹ, nhưng biến mất rất nhanh không thấy gì nữa, “Không cần phiền phức như vậy đâu.”
Hướng Thu Vân, “?”
“Anh đã cho người điều tra.” Hạ Vũ Hào nói: “Năm đó mẹ em có hai người bạn tốt, một người là mẹ ruột của Khánh Hiên, Miêu Tuệ Lan, một người hiện giờ là bà Chung.”
“Dì Miêu và chú Chung kết hôn chưa tới nửa năm, chú Chung đi quá giới hạn với bà Chung, hai người lần lượt mang thai, chính là Khánh Hiên và Chung Nhị Thiếu.”
“Ban đầu dì Miêu không biết ba ruột của Chung Nhị Thiếu, đối xử với anh ta rất tốt. Sau đó, mẹ em vô tình biết được chuyện ngoại tình của bà Chung và chú Chung, nhưng bà không nói chuyện này cho dì Miêu biết.”
“Tiếp đó nữa, dì Miêu biết được chuyện này qua lời của người khác, lập tức xuy sụp, vừa hay lúc ấy Chung Nhị Thiếu đang ở nhà họ Chung, bà ấy muốn giết anh ta, bị mẹ em ngăn lại.”
“Dì Miêu cảm thấy tình yêu và tình bạn đều phản bội lại bà ấy, cùng ngày hôm đó đã nhảy lầu tự vẫn.”
Hai người bạn tốt nhất lại vì một nam nhân bất hoà, khiến Vu Tuệ Doanh buồn rầu, đau khổ không thôi, mỗi ngày đều do dự có nên nói ra sự thật cho bạn tốt biết hay không.
Tại đây có hình ảnh
***
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Gửi bạn truyện hay:Đánh giá10 saocho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!Chương 633: Vì muốn yên lòng của Vu Tuệ DoanhLạch cạch.Cửa mở ra.Vành mắt Vu Tuệ Doanh đỏ bừng đứng trước cửa ra vào, sắc mặt mỏi mệt, “Đào Đào đâu?”“Ở trong phòng đồ chơi ạ.” Lâm Quỳnh Chi nói.Họ đi tới phòng đồ chơi, hai đứa trẻ đang tự chơi, nhưng có thể thấy là đã khóc.“Bà ơi… ôm cơ…” Cô bé lộc cộc chạy bước nhỏ đến trước mặt Vu Tuệ Doanh, làm nũng.Hướng Thu Vân nhìn thấy cảnh này, bất giác đặt tay lên bụng.Sau này con của cô cũng sẽ kháu khỉnh, nũng nịu như thế này sao?“Em nhìn đi, có phải chị nói đúng là em suy nghĩ nhiều chứ?” Hai bà cháu chơi rất vui vẻ, Lâm Quỳnh Chi nói với Hướng Thu Vân: “Bình thường mẹ là người suy nghĩ không thấu đáo, nhưng còn chưa tới mức muốn sống muốn chết như em nghĩ đâu.”Hướng Thu Vân nhìn mẹ cô thêm vài lần, cũng cảm thấy có thể là cô quá nhạy cảm.Cô ở trong phòng đồi chơi một lát, rồi đi ra cùng Hạ Vũ Hào. Bây giờ đã là tháng mười hai, bên ngoài rất lạnh, cô bảo mấy người giúp việc trở lại, đặc biệt dặn dò họ, đừng đem việc vừa rồi nói lung tung ra bên ngoài.“Bây giờ có thể đi mua sắm chưa?” Hạ Vũ Hào hỏi.Hướng Thu Vân liếc qua phía lầu hai, do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn gật đầu.Thời gian mang thai và sau sinh, người mẹ đều rất nhạy cảm, chắc là cô đã suy nghĩ nhiều.Trên đường đi, Hướng Thu Vân cân nhắc rất lâu, mới lên tiếng: “Mẹ em và bà Chung không bình thường, em định để thám tử Tào đi thăm dò.”Với tính cách của mẹ cô, dù cô hỏi, c*̃ng sẽ tuyệt đối không nói cho cô biết.“Vừa rồi vẫn đang cân nhắc có nên nói cho anh chuyện này hay không à?” Hạ Vũ Hào hỏi.Hướng Thu Vân mấp máy môi, gật đầu.Hai năm qua, cô đã quen có chuyện gì đều giữ trong lòng, không nói cho người thứ hai. Nhưng bây giờ, cô muốn thử thay đổi.Khóe môi Hạ Vũ Hào nhếch lên một đường cong cực nhẹ, nhưng biến mất rất nhanh không thấy gì nữa, “Không cần phiền phức như vậy đâu.”Hướng Thu Vân, “?”“Anh đã cho người điều tra.” Hạ Vũ Hào nói: “Năm đó mẹ em có hai người bạn tốt, một người là mẹ ruột của Khánh Hiên, Miêu Tuệ Lan, một người hiện giờ là bà Chung.”“Dì Miêu và chú Chung kết hôn chưa tới nửa năm, chú Chung đi quá giới hạn với bà Chung, hai người lần lượt mang thai, chính là Khánh Hiên và Chung Nhị Thiếu.”“Ban đầu dì Miêu không biết ba ruột của Chung Nhị Thiếu, đối xử với anh ta rất tốt. Sau đó, mẹ em vô tình biết được chuyện ngoại tình của bà Chung và chú Chung, nhưng bà không nói chuyện này cho dì Miêu biết.”“Tiếp đó nữa, dì Miêu biết được chuyện này qua lời của người khác, lập tức xuy sụp, vừa hay lúc ấy Chung Nhị Thiếu đang ở nhà họ Chung, bà ấy muốn giết anh ta, bị mẹ em ngăn lại.”“Dì Miêu cảm thấy tình yêu và tình bạn đều phản bội lại bà ấy, cùng ngày hôm đó đã nhảy lầu tự vẫn.”Hai người bạn tốt nhất lại vì một nam nhân bất hoà, khiến Vu Tuệ Doanh buồn rầu, đau khổ không thôi, mỗi ngày đều do dự có nên nói ra sự thật cho bạn tốt biết hay không.Tại đây có hình ảnh***