“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…
Chương 664
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đánh giá10 saocho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!—Hướng Thu Vân nhíu mày, đi ngang qua anh, Lâm Quỳnh Chi lặng lẽ đi theo cô.“Hướng Thu Vân.” Giang Minh Thắng từ phía sau nắm lấy cổ tay cô, giọng nói có vẻ mệt mỏi.Hướng Thu Vân hất tay anh ra, không nhìn lại, mỉa mai: “Thế nào, em gái anh bị ép tự sát ‘vì tôi’, anh tìm tôi đòi công bằng sao?”Lâm Quỳnh Chi cũng lộ vẻ không vui, nhưng không nói gì.“… Đừng hiểu lầm anh.” Giang Minh Thắng đi tới gần cô cười khổ: “Anh chỉ là nhìn thấy em nên chào hỏi. Em đừng căng thẳng như vậy.”Hướng Thu Vân nhẹ giọng nói: “Chào hỏi xong, hiện tại tôi đã đi được chưa?”“Hân Yên đã tự sát, còn những gì viết trong thư tuyệt mệnh… thật sự là gây bất lợi cho em.” Giang Minh Thắng cảm thấy rất phức tạp, “nhưng là anh tin tưởng em, cô ấy tự tử không liên quan gì đến em.”Hướng Thu Vân kéo khóe môi, vẻ mặt giễu cợt.Cô ngẩng đầu nhìn anh, “Cảm ơn anh Giang đã tin tưởng, nhưng anh có tin hay không cũng không ảnh hưởng gì đến tôi.”Nếu như có, đó cũng là cô của hai năm trước.Chương sẽ được mở tại nhayhȯ。cøm vào tối nay.Nội dung khóaVui lòng liên hệ để lấy password!
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đánh giá
10 sao
cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!
—
Hướng Thu Vân nhíu mày, đi ngang qua anh, Lâm Quỳnh Chi lặng lẽ đi theo cô.
“Hướng Thu Vân.” Giang Minh Thắng từ phía sau nắm lấy cổ tay cô, giọng nói có vẻ mệt mỏi.
Hướng Thu Vân hất tay anh ra, không nhìn lại, mỉa mai: “Thế nào, em gái anh bị ép tự sát ‘vì tôi’, anh tìm tôi đòi công bằng sao?”
Lâm Quỳnh Chi cũng lộ vẻ không vui, nhưng không nói gì.
“… Đừng hiểu lầm anh.” Giang Minh Thắng đi tới gần cô cười khổ: “Anh chỉ là nhìn thấy em nên chào hỏi. Em đừng căng thẳng như vậy.”
Hướng Thu Vân nhẹ giọng nói: “Chào hỏi xong, hiện tại tôi đã đi được chưa?”
“Hân Yên đã tự sát, còn những gì viết trong thư tuyệt mệnh… thật sự là gây bất lợi cho em.” Giang Minh Thắng cảm thấy rất phức tạp, “nhưng là anh tin tưởng em, cô ấy tự tử không liên quan gì đến em.”
Hướng Thu Vân kéo khóe môi, vẻ mặt giễu cợt.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, “Cảm ơn anh Giang đã tin tưởng, nhưng anh có tin hay không cũng không ảnh hưởng gì đến tôi.”
Nếu như có, đó cũng là cô của hai năm trước.
Chương sẽ được mở tại nhayhȯ。cøm vào tối nay.
Nội dung khóa
Vui lòng liên hệ để lấy password!
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đánh giá10 saocho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!—Hướng Thu Vân nhíu mày, đi ngang qua anh, Lâm Quỳnh Chi lặng lẽ đi theo cô.“Hướng Thu Vân.” Giang Minh Thắng từ phía sau nắm lấy cổ tay cô, giọng nói có vẻ mệt mỏi.Hướng Thu Vân hất tay anh ra, không nhìn lại, mỉa mai: “Thế nào, em gái anh bị ép tự sát ‘vì tôi’, anh tìm tôi đòi công bằng sao?”Lâm Quỳnh Chi cũng lộ vẻ không vui, nhưng không nói gì.“… Đừng hiểu lầm anh.” Giang Minh Thắng đi tới gần cô cười khổ: “Anh chỉ là nhìn thấy em nên chào hỏi. Em đừng căng thẳng như vậy.”Hướng Thu Vân nhẹ giọng nói: “Chào hỏi xong, hiện tại tôi đã đi được chưa?”“Hân Yên đã tự sát, còn những gì viết trong thư tuyệt mệnh… thật sự là gây bất lợi cho em.” Giang Minh Thắng cảm thấy rất phức tạp, “nhưng là anh tin tưởng em, cô ấy tự tử không liên quan gì đến em.”Hướng Thu Vân kéo khóe môi, vẻ mặt giễu cợt.Cô ngẩng đầu nhìn anh, “Cảm ơn anh Giang đã tin tưởng, nhưng anh có tin hay không cũng không ảnh hưởng gì đến tôi.”Nếu như có, đó cũng là cô của hai năm trước.Chương sẽ được mở tại nhayhȯ。cøm vào tối nay.Nội dung khóaVui lòng liên hệ để lấy password!