“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…

Chương 804

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Đánh giá5 saocho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!—Đầu Hướng Thu Vân bị thương, trên mí mắt c*̃ng có vết thương, mũi chân Giang Hân Yên giẫm lên vết thương trên trán cô, gót giày cao gót rơi xuống mắt cô, đau đến ngón tay Hướng Thu Vân không ngừng run rẩy.Giang Hân Yên thấy cô như thế thì vui vẻ cười hai tiếng: “Đau lắm hả?”Cô ta nói chuyện, chân dùng sức giẫm lên mặt Hướng Thu Vân, đáy mắt đầy chua xót: “Mỗi lần tôi nhìn thấy cô và anh Vũ Hào hạnh phúc thì trái tim tôi còn đau hơn thế này.”Sao hai anh em nhà họ Hướng có thể làm đối thủ của cô ta chứ?Nhưng anh Vũ Hào Ca bất công, giúp đỡ anh em Hướng Thu Vân gài bẫy cô ta. Hiện tại cô ta trở thành chuột chạy qua đường, ai ai cũng đánh chửi, không có chỗ ăn ngủ, nhưng anh không hề gọi cho cô ta!Nếu như không có Hướng Thu Vân, có phải mọi chuyện c*̃ng sẽ không đến mức này không?Hai mắt Hướng Thu Vân đau đến mức ch** n**c mắt, máu và nước mắt hòa vào nhau chảy đến miệng, chỉ có mùi máu tươi buồn nôn.Nội tạng đau đớn, bụng dưới căng lên, máu nóng chảy từ cổ họng ra đến khóe miệng của cô, mang theo độ ấm cho cô.Giang Hân Yên thích Hạ Vũ Hào, cho nên giả vờ làm bạn với cô, gài bẫy cô, hại cô, hiện tại còn hại chết con của cô?Hướng Thu Vân bỗng nhiên dùng hết sức ngẩng đầu lên, , mạnh mẽ cắn đứt một miếng thịt.Đứa bé!Con của cô!Giang Hân Yên đau đến chau mày, dùng chân đạp lên người cô, cúi đầu nhìn vết thương trên chân.Hướng Thu Vân bị đạp lăn mấy vòng, vẫn cố chấp căm hận nhìn chằm chằm cô ta.Cô sợ mình chết rồi, không nhớ được dáng vẻ của kẻ thù!“Cô hận tôi?” Giang Hân Yên nhìn thoáng qua vết thương, c*̃ng không quá để ý, cười cười: “Cô hận tôi cũng vô dụng. Tôi không thể ở bên anh Vũ Hào Ca thì cô có tư cách gì chứ?”“Không biết mắt của anh Vũ Hào Ca thế nào lại coi trọng cô. Vì cô mà anh ấy không cần cổ phần nhà họ Hạ, vì cô mà anh tôi không quan tâm đến em gái ruột này. Hay là đàn ông chỉ thích kẻ ngu ngốc như cô?”Cô ta không hiểu cô ta xứng với anh Vũ Hào Ca về mọi mặt, mà cô ta c*̃ng thích anh, vì sao anh lại ở bên cạnh Hướng Thu Vân?Hướng Thu Vân có thể giúp anh sao?Không thể, cô chỉ là gánh nặng!Cô ta không có được thì không ai có được cả, ít nhất trong lòng cô ta sẽ thoải mái một chút.

Đánh giá

5 sao

cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Đầu Hướng Thu Vân bị thương, trên mí mắt c*̃ng có vết thương, mũi chân Giang Hân Yên giẫm lên vết thương trên trán cô, gót giày cao gót rơi xuống mắt cô, đau đến ngón tay Hướng Thu Vân không ngừng run rẩy.

Giang Hân Yên thấy cô như thế thì vui vẻ cười hai tiếng: “Đau lắm hả?”

Cô ta nói chuyện, chân dùng sức giẫm lên mặt Hướng Thu Vân, đáy mắt đầy chua xót: “Mỗi lần tôi nhìn thấy cô và anh Vũ Hào hạnh phúc thì trái tim tôi còn đau hơn thế này.”

Sao hai anh em nhà họ Hướng có thể làm đối thủ của cô ta chứ?

Nhưng anh Vũ Hào Ca bất công, giúp đỡ anh em Hướng Thu Vân gài bẫy cô ta. Hiện tại cô ta trở thành chuột chạy qua đường, ai ai cũng đánh chửi, không có chỗ ăn ngủ, nhưng anh không hề gọi cho cô ta!

Nếu như không có Hướng Thu Vân, có phải mọi chuyện c*̃ng sẽ không đến mức này không?

Hai mắt Hướng Thu Vân đau đến mức ch** n**c mắt, máu và nước mắt hòa vào nhau chảy đến miệng, chỉ có mùi máu tươi buồn nôn.

Nội tạng đau đớn, bụng dưới căng lên, máu nóng chảy từ cổ họng ra đến khóe miệng của cô, mang theo độ ấm cho cô.

Giang Hân Yên thích Hạ Vũ Hào, cho nên giả vờ làm bạn với cô, gài bẫy cô, hại cô, hiện tại còn hại chết con của cô?

Hướng Thu Vân bỗng nhiên dùng hết sức ngẩng đầu lên, , mạnh mẽ cắn đứt một miếng thịt.

Đứa bé!

Con của cô!

Giang Hân Yên đau đến chau mày, dùng chân đạp lên người cô, cúi đầu nhìn vết thương trên chân.

Hướng Thu Vân bị đạp lăn mấy vòng, vẫn cố chấp căm hận nhìn chằm chằm cô ta.

Cô sợ mình chết rồi, không nhớ được dáng vẻ của kẻ thù!

“Cô hận tôi?” Giang Hân Yên nhìn thoáng qua vết thương, c*̃ng không quá để ý, cười cười: “Cô hận tôi cũng vô dụng. Tôi không thể ở bên anh Vũ Hào Ca thì cô có tư cách gì chứ?”

“Không biết mắt của anh Vũ Hào Ca thế nào lại coi trọng cô. Vì cô mà anh ấy không cần cổ phần nhà họ Hạ, vì cô mà anh tôi không quan tâm đến em gái ruột này. Hay là đàn ông chỉ thích kẻ ngu ngốc như cô?”

Cô ta không hiểu cô ta xứng với anh Vũ Hào Ca về mọi mặt, mà cô ta c*̃ng thích anh, vì sao anh lại ở bên cạnh Hướng Thu Vân?

Hướng Thu Vân có thể giúp anh sao?

Không thể, cô chỉ là gánh nặng!

Cô ta không có được thì không ai có được cả, ít nhất trong lòng cô ta sẽ thoải mái một chút.

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Đánh giá5 saocho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!—Đầu Hướng Thu Vân bị thương, trên mí mắt c*̃ng có vết thương, mũi chân Giang Hân Yên giẫm lên vết thương trên trán cô, gót giày cao gót rơi xuống mắt cô, đau đến ngón tay Hướng Thu Vân không ngừng run rẩy.Giang Hân Yên thấy cô như thế thì vui vẻ cười hai tiếng: “Đau lắm hả?”Cô ta nói chuyện, chân dùng sức giẫm lên mặt Hướng Thu Vân, đáy mắt đầy chua xót: “Mỗi lần tôi nhìn thấy cô và anh Vũ Hào hạnh phúc thì trái tim tôi còn đau hơn thế này.”Sao hai anh em nhà họ Hướng có thể làm đối thủ của cô ta chứ?Nhưng anh Vũ Hào Ca bất công, giúp đỡ anh em Hướng Thu Vân gài bẫy cô ta. Hiện tại cô ta trở thành chuột chạy qua đường, ai ai cũng đánh chửi, không có chỗ ăn ngủ, nhưng anh không hề gọi cho cô ta!Nếu như không có Hướng Thu Vân, có phải mọi chuyện c*̃ng sẽ không đến mức này không?Hai mắt Hướng Thu Vân đau đến mức ch** n**c mắt, máu và nước mắt hòa vào nhau chảy đến miệng, chỉ có mùi máu tươi buồn nôn.Nội tạng đau đớn, bụng dưới căng lên, máu nóng chảy từ cổ họng ra đến khóe miệng của cô, mang theo độ ấm cho cô.Giang Hân Yên thích Hạ Vũ Hào, cho nên giả vờ làm bạn với cô, gài bẫy cô, hại cô, hiện tại còn hại chết con của cô?Hướng Thu Vân bỗng nhiên dùng hết sức ngẩng đầu lên, , mạnh mẽ cắn đứt một miếng thịt.Đứa bé!Con của cô!Giang Hân Yên đau đến chau mày, dùng chân đạp lên người cô, cúi đầu nhìn vết thương trên chân.Hướng Thu Vân bị đạp lăn mấy vòng, vẫn cố chấp căm hận nhìn chằm chằm cô ta.Cô sợ mình chết rồi, không nhớ được dáng vẻ của kẻ thù!“Cô hận tôi?” Giang Hân Yên nhìn thoáng qua vết thương, c*̃ng không quá để ý, cười cười: “Cô hận tôi cũng vô dụng. Tôi không thể ở bên anh Vũ Hào Ca thì cô có tư cách gì chứ?”“Không biết mắt của anh Vũ Hào Ca thế nào lại coi trọng cô. Vì cô mà anh ấy không cần cổ phần nhà họ Hạ, vì cô mà anh tôi không quan tâm đến em gái ruột này. Hay là đàn ông chỉ thích kẻ ngu ngốc như cô?”Cô ta không hiểu cô ta xứng với anh Vũ Hào Ca về mọi mặt, mà cô ta c*̃ng thích anh, vì sao anh lại ở bên cạnh Hướng Thu Vân?Hướng Thu Vân có thể giúp anh sao?Không thể, cô chỉ là gánh nặng!Cô ta không có được thì không ai có được cả, ít nhất trong lòng cô ta sẽ thoải mái một chút.

Chương 804