“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…

Chương 807

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Đánh giá5 saocho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!—Cô ta mấy cánh tay, nói không đau lòng là không thể nào.Nhưng cho dù muốn trách cũng phải trách Diêu Thục Phân, không thể đẩy chuyện này lên người Thu Vân.“Hiện tại không tiện.” Hướng Quân nói ra: “Vệ sĩ nói Thu Vân không thoải mái, lúc này đang nghỉ ngơi ở Trúc Hiền Trang.”Lâm Quỳnh Chi: “Vệ sĩ nói? Không phải chính miệng Thu Vân nói với anh sao?”“Ừm.” Hướng Quân kể lại một lần.Lâm Quỳnh Chi càng nghe càng thấy không đúng: “Thu Vân tham gia tang lễ với anh, vì sao không nói với anh đã tự mình trở về. Anh gọi điện thoại mà em ấy không nghe, vệ sĩ còn ngăn cản anh không cho anh đi thăm?”Hướng Quân gật đầu.“Cho dù Thu Vân không mang theo điện thoại, em ấy về Trúc Hiền Trang, không lẽ không thể gọi cho anh sao?” Lâm Quỳnh Chi gấp gáp: “Em cảm thấy chuyện này không đúng lắm, anh mau đi với em đến Trúc Hiền Trang xem, nếu Thu Vân không ở đó thì chúng ta lập tức gọi điện thoại báo cảnh sát.”Cô ta vừa nói vừa đi tới giá treo quần áo, vô cùng lo lắng lấy áo khoác, vụng về mặc quần áo.Cô ta mất cánh tay phải mới mấy ngày nên chưa quen với việc mặc quần áo bằng một tay, bây giờ cô ta càng nóng vội thì càng không mặc được.Bây giờ Hướng Quân cũng thấy là lạ, anh ta vội vàng giúp cô ta mặc áo khoác, nhưng lại không muốn nghĩ đến trường hợp xấu nhất.“Có lẽ. . . Có lẽ Thu Vân không thoải mái, về nhà uống thuốc rồi ngủ, không kịp gọi điện thoại thì sao? Đó là tang lễ của ông cụ Hạ, lúc ấy nhiều người như vậy, c*̃ng không ai có thể lặng lẽ đưa Thu Vân đi được?”Lâm Quỳnh Chi mặc áo khoác xong, không kịp cài nút áo, mang theo khăn quàng cổ và túi xách, không ngừng thúc giục Hướng Quân.“Anh đừng nói nhiều như vậy, cho dù Thu Vân không thoải mái hay là thế nào thì chúng ta đến đó thăm một chút. Anh mau lái xe, em gọi cho Hạ tổng xem bây giờ anh ta có ở Trúc Hiền Trang hay không.”Hướng Quân cũng sốt ruột, không kịp ừ một tiếng đã chạy đi mở cửa xe.Chỉ mong Thu Vân không xảy ra chuyện gì!Lâm Quỳnh Chi vội vàng lên lầu dặn dò người làm, sau đó lên xe rồi gọi cho Hạ Vũ Hào.Không ai nghe máy.Vẫn không có ai nghe máy!Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Vì sao không gọi được cho cả hai người?Sắc mặt Lâm Quỳnh Chi ngày càng khó coi, lúc cô ta gọi lần thứ sau không được thì gửi một tin nhắn.【 Tôi là Lâm Quỳnh Chi, nếu Hạ tổng nhìn thấy thì làm phiền gọi lại cho tôi. 】Từ trước đến nay Hạ tổng làm việc rất cẩn thận, mà bên cạnh Thu Vân còn có mấy vệ sĩ, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện gì. . .Không đúng, vệ sĩ kia ngăn cản Hướng Quân. Rốt cuộc vệ sĩ có vấn đề hay là Hạ tổng muốn trải qua thế giới hai người với Thu Vân, cho nên hai người không mang theo điện thoại?Lâm Quỳnh Chi rối loạn trong lòng, vừa tin tưởng năng lực của Hạ Vũ Hào, vừa cảm thấy người giỏi giang thế nào cũng có lúc sai lầm, khó đảm bảo không xảy ra chuyện.Hạ Vũ Hào không nghe máy, cô ta suy nghĩ rồi gọi cho Hướng Thu Vân, nói không chừng bọn họ chuyện bé xé ra to, sợ bóng sợ gió.Nhưng mà —

Đánh giá

5 sao

cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Cô ta mấy cánh tay, nói không đau lòng là không thể nào.

Nhưng cho dù muốn trách cũng phải trách Diêu Thục Phân, không thể đẩy chuyện này lên người Thu Vân.

“Hiện tại không tiện.” Hướng Quân nói ra: “Vệ sĩ nói Thu Vân không thoải mái, lúc này đang nghỉ ngơi ở Trúc Hiền Trang.”

Lâm Quỳnh Chi: “Vệ sĩ nói? Không phải chính miệng Thu Vân nói với anh sao?”

“Ừm.” Hướng Quân kể lại một lần.

Lâm Quỳnh Chi càng nghe càng thấy không đúng: “Thu Vân tham gia tang lễ với anh, vì sao không nói với anh đã tự mình trở về. Anh gọi điện thoại mà em ấy không nghe, vệ sĩ còn ngăn cản anh không cho anh đi thăm?”

Hướng Quân gật đầu.

“Cho dù Thu Vân không mang theo điện thoại, em ấy về Trúc Hiền Trang, không lẽ không thể gọi cho anh sao?” Lâm Quỳnh Chi gấp gáp: “Em cảm thấy chuyện này không đúng lắm, anh mau đi với em đến Trúc Hiền Trang xem, nếu Thu Vân không ở đó thì chúng ta lập tức gọi điện thoại báo cảnh sát.”

Cô ta vừa nói vừa đi tới giá treo quần áo, vô cùng lo lắng lấy áo khoác, vụng về mặc quần áo.

Cô ta mất cánh tay phải mới mấy ngày nên chưa quen với việc mặc quần áo bằng một tay, bây giờ cô ta càng nóng vội thì càng không mặc được.

Bây giờ Hướng Quân cũng thấy là lạ, anh ta vội vàng giúp cô ta mặc áo khoác, nhưng lại không muốn nghĩ đến trường hợp xấu nhất.

“Có lẽ. . . Có lẽ Thu Vân không thoải mái, về nhà uống thuốc rồi ngủ, không kịp gọi điện thoại thì sao? Đó là tang lễ của ông cụ Hạ, lúc ấy nhiều người như vậy, c*̃ng không ai có thể lặng lẽ đưa Thu Vân đi được?”

Lâm Quỳnh Chi mặc áo khoác xong, không kịp cài nút áo, mang theo khăn quàng cổ và túi xách, không ngừng thúc giục Hướng Quân.

“Anh đừng nói nhiều như vậy, cho dù Thu Vân không thoải mái hay là thế nào thì chúng ta đến đó thăm một chút. Anh mau lái xe, em gọi cho Hạ tổng xem bây giờ anh ta có ở Trúc Hiền Trang hay không.”

Hướng Quân cũng sốt ruột, không kịp ừ một tiếng đã chạy đi mở cửa xe.

Chỉ mong Thu Vân không xảy ra chuyện gì!

Lâm Quỳnh Chi vội vàng lên lầu dặn dò người làm, sau đó lên xe rồi gọi cho Hạ Vũ Hào.

Không ai nghe máy.

Vẫn không có ai nghe máy!

Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Vì sao không gọi được cho cả hai người?

Sắc mặt Lâm Quỳnh Chi ngày càng khó coi, lúc cô ta gọi lần thứ sau không được thì gửi một tin nhắn.

【 Tôi là Lâm Quỳnh Chi, nếu Hạ tổng nhìn thấy thì làm phiền gọi lại cho tôi. 】

Từ trước đến nay Hạ tổng làm việc rất cẩn thận, mà bên cạnh Thu Vân còn có mấy vệ sĩ, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện gì. . .

Không đúng, vệ sĩ kia ngăn cản Hướng Quân. Rốt cuộc vệ sĩ có vấn đề hay là Hạ tổng muốn trải qua thế giới hai người với Thu Vân, cho nên hai người không mang theo điện thoại?

Lâm Quỳnh Chi rối loạn trong lòng, vừa tin tưởng năng lực của Hạ Vũ Hào, vừa cảm thấy người giỏi giang thế nào cũng có lúc sai lầm, khó đảm bảo không xảy ra chuyện.

Hạ Vũ Hào không nghe máy, cô ta suy nghĩ rồi gọi cho Hướng Thu Vân, nói không chừng bọn họ chuyện bé xé ra to, sợ bóng sợ gió.

Nhưng mà —

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Đánh giá5 saocho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!—Cô ta mấy cánh tay, nói không đau lòng là không thể nào.Nhưng cho dù muốn trách cũng phải trách Diêu Thục Phân, không thể đẩy chuyện này lên người Thu Vân.“Hiện tại không tiện.” Hướng Quân nói ra: “Vệ sĩ nói Thu Vân không thoải mái, lúc này đang nghỉ ngơi ở Trúc Hiền Trang.”Lâm Quỳnh Chi: “Vệ sĩ nói? Không phải chính miệng Thu Vân nói với anh sao?”“Ừm.” Hướng Quân kể lại một lần.Lâm Quỳnh Chi càng nghe càng thấy không đúng: “Thu Vân tham gia tang lễ với anh, vì sao không nói với anh đã tự mình trở về. Anh gọi điện thoại mà em ấy không nghe, vệ sĩ còn ngăn cản anh không cho anh đi thăm?”Hướng Quân gật đầu.“Cho dù Thu Vân không mang theo điện thoại, em ấy về Trúc Hiền Trang, không lẽ không thể gọi cho anh sao?” Lâm Quỳnh Chi gấp gáp: “Em cảm thấy chuyện này không đúng lắm, anh mau đi với em đến Trúc Hiền Trang xem, nếu Thu Vân không ở đó thì chúng ta lập tức gọi điện thoại báo cảnh sát.”Cô ta vừa nói vừa đi tới giá treo quần áo, vô cùng lo lắng lấy áo khoác, vụng về mặc quần áo.Cô ta mất cánh tay phải mới mấy ngày nên chưa quen với việc mặc quần áo bằng một tay, bây giờ cô ta càng nóng vội thì càng không mặc được.Bây giờ Hướng Quân cũng thấy là lạ, anh ta vội vàng giúp cô ta mặc áo khoác, nhưng lại không muốn nghĩ đến trường hợp xấu nhất.“Có lẽ. . . Có lẽ Thu Vân không thoải mái, về nhà uống thuốc rồi ngủ, không kịp gọi điện thoại thì sao? Đó là tang lễ của ông cụ Hạ, lúc ấy nhiều người như vậy, c*̃ng không ai có thể lặng lẽ đưa Thu Vân đi được?”Lâm Quỳnh Chi mặc áo khoác xong, không kịp cài nút áo, mang theo khăn quàng cổ và túi xách, không ngừng thúc giục Hướng Quân.“Anh đừng nói nhiều như vậy, cho dù Thu Vân không thoải mái hay là thế nào thì chúng ta đến đó thăm một chút. Anh mau lái xe, em gọi cho Hạ tổng xem bây giờ anh ta có ở Trúc Hiền Trang hay không.”Hướng Quân cũng sốt ruột, không kịp ừ một tiếng đã chạy đi mở cửa xe.Chỉ mong Thu Vân không xảy ra chuyện gì!Lâm Quỳnh Chi vội vàng lên lầu dặn dò người làm, sau đó lên xe rồi gọi cho Hạ Vũ Hào.Không ai nghe máy.Vẫn không có ai nghe máy!Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Vì sao không gọi được cho cả hai người?Sắc mặt Lâm Quỳnh Chi ngày càng khó coi, lúc cô ta gọi lần thứ sau không được thì gửi một tin nhắn.【 Tôi là Lâm Quỳnh Chi, nếu Hạ tổng nhìn thấy thì làm phiền gọi lại cho tôi. 】Từ trước đến nay Hạ tổng làm việc rất cẩn thận, mà bên cạnh Thu Vân còn có mấy vệ sĩ, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện gì. . .Không đúng, vệ sĩ kia ngăn cản Hướng Quân. Rốt cuộc vệ sĩ có vấn đề hay là Hạ tổng muốn trải qua thế giới hai người với Thu Vân, cho nên hai người không mang theo điện thoại?Lâm Quỳnh Chi rối loạn trong lòng, vừa tin tưởng năng lực của Hạ Vũ Hào, vừa cảm thấy người giỏi giang thế nào cũng có lúc sai lầm, khó đảm bảo không xảy ra chuyện.Hạ Vũ Hào không nghe máy, cô ta suy nghĩ rồi gọi cho Hướng Thu Vân, nói không chừng bọn họ chuyện bé xé ra to, sợ bóng sợ gió.Nhưng mà —

Chương 807