“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…

Chương 829

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Đánh giá5 saocho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!Tay anh nhuộm máu tươi, làm việc ngày đêm, cuối cùng c*̃ng leo đến vị trí cao nhất.Nhưng bây giờ Hướng Thu Vân và đứa bé c*̃ng không còn, anh còn cần những thứ này làm gì? !Ầm!Hạ Vũ Hào nắm chặt tay đấm vào tường. Máu trên bàn tay anh chảy xuống, nhưng anh lại không cảm nhận được đau đớn.Hai năm trước lúc anh đưa cô vào tù thì đã thề sau này nhất định sẽ không cho bất cứ ai có cơ hội uy h**p anh, nhưng. . .Hạ Vũ Hào đau khổ ôm mặt, trong cổ họng phát ra tiếng gào thét đau đớn.Anh đã sắp xếp mọi chuyện xong, chỉ cần đợi thêm một hai tháng thì có thể bắt được người đứng sau kia. Đến lúc đó không có ai có thể uy h**p bọn họ.Không ngờ nửa đường lại xảy ra sự cố!Nếu như anh không đồng ý với kế hoạch của Hướng Thu Vân mà đuổi mấy vệ sĩ kia đi, mọi chuyện sẽ không biến thành như bây giờ! Hạ Vũ Hào ôm mặt, trán chống lên tường, có chút lạnh nhưng lại không lạnh bằng trái tim anh. . . Anh hại cô, nếu không phải bởi vì anh thì đời này cô vốn sống tự do tự tại!“Hướng Thu Vân, Hướng Thu Vân, Hướng Thu Vân. . .” Lồng ngực khó chịu đến không thể thở nổi, anh dùng sức đụng vào tường, chỉ có đau đớn trên thể xác mới có thể làm cho anh thoải mái hơn.Những người kia nhắm vào anh, tại sao lại muốn Hướng Thu Vân chết?Quản giáo nghe thấy tiếng động thì mở cửa đi đến, anh ta thấy vậy lại có chút không biết làm sao. Người đàn ông chật vật nản lòng tàn nhẫn chính là Hạ Vũ Hào oai phong sao?“Cút ra ngoài!” Hạ Vũ Hào ngẩng đầu, nước mắt và máu lẫn vào nhau trên mặt anh, đáy mắt đầy tàn nhẫn.Quản giáo rùng mình, cảm giác có thú hoang cắn đứt cổ họng mình. Anh ta lấy lại tinh thần, không dám nói gì, ra khỏi phòng đơn rồi khóa cửa lại.Hạ Vũ Hào ngồi xuống dựa vào tường, máu trong người anh đang sôi trào, rất nóng, nhưng vách tường lại lạnh buốt. Băng và lửa xen lẫn thiêu cháy cả người anh.Anh thật sự muốn đâm chết những người đã hại chết Hướng Thu Vân, báo thù cho cô, nhưng nếu như vậy thì quá lợi cho bọn họ! ***Người phụ nữ anh yêu thương nâng niu lại chết thê thảm đau khổ như vậy, bọn họ c*̃ng phải chịu đau khổ như thế! Không, anh phải dùng gấp trăm ngàn lần đau khổ trả lại cho bọn họ!Hạ Vũ Hào ôm đầu gối, ánh mắt vô hồn nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ.Trước kia lúc Hướng Thu Vân vào tù, có phải cô c*̃ng thích nhìn bầu trời bên ngoài như vậy hay không? — Có lẽ là không.Cô không có nhiều thời gian, những phạm nhân kia sẽ tra tấn cô. . .Mà tất cả đều do anh gây ra! Hạ Vũ Hào nắm chặt tay lại, dùng sức đấm vào ngực mình, chỉ cảm thấy máu đông lại, dần dần không di chuyển, vô cùng khó chịu. Anh nói yêu cô, nhưng cô nhận lấy đau khổ bởi vì anh!Có phải. . . Anh không nên cố giữ cô ở bên cạnh khi chưa xử lý tốt mọi chuyện hay không?Lạch cạch.Lúc này cửa phòng mở ra.

Đánh giá

5 sao

cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Tay anh nhuộm máu tươi, làm việc ngày đêm, cuối cùng c*̃ng leo đến vị trí cao nhất.

Nhưng bây giờ Hướng Thu Vân và đứa bé c*̃ng không còn, anh còn cần những thứ này làm gì? !

Ầm!

Hạ Vũ Hào nắm chặt tay đấm vào tường. Máu trên bàn tay anh chảy xuống, nhưng anh lại không cảm nhận được đau đớn.

Hai năm trước lúc anh đưa cô vào tù thì đã thề sau này nhất định sẽ không cho bất cứ ai có cơ hội uy h**p anh, nhưng. . .

Hạ Vũ Hào đau khổ ôm mặt, trong cổ họng phát ra tiếng gào thét đau đớn.

Anh đã sắp xếp mọi chuyện xong, chỉ cần đợi thêm một hai tháng thì có thể bắt được người đứng sau kia. Đến lúc đó không có ai có thể uy h**p bọn họ.

Không ngờ nửa đường lại xảy ra sự cố!

Nếu như anh không đồng ý với kế hoạch của Hướng Thu Vân mà đuổi mấy vệ sĩ kia đi, mọi chuyện sẽ không biến thành như bây giờ! Hạ Vũ Hào ôm mặt, trán chống lên tường, có chút lạnh nhưng lại không lạnh bằng trái tim anh. . . Anh hại cô, nếu không phải bởi vì anh thì đời này cô vốn sống tự do tự tại!

“Hướng Thu Vân, Hướng Thu Vân, Hướng Thu Vân. . .” Lồng ngực khó chịu đến không thể thở nổi, anh dùng sức đụng vào tường, chỉ có đau đớn trên thể xác mới có thể làm cho anh thoải mái hơn.

Những người kia nhắm vào anh, tại sao lại muốn Hướng Thu Vân chết?

Quản giáo nghe thấy tiếng động thì mở cửa đi đến, anh ta thấy vậy lại có chút không biết làm sao. Người đàn ông chật vật nản lòng tàn nhẫn chính là Hạ Vũ Hào oai phong sao?

“Cút ra ngoài!” Hạ Vũ Hào ngẩng đầu, nước mắt và máu lẫn vào nhau trên mặt anh, đáy mắt đầy tàn nhẫn.

Quản giáo rùng mình, cảm giác có thú hoang cắn đứt cổ họng mình. Anh ta lấy lại tinh thần, không dám nói gì, ra khỏi phòng đơn rồi khóa cửa lại.

Hạ Vũ Hào ngồi xuống dựa vào tường, máu trong người anh đang sôi trào, rất nóng, nhưng vách tường lại lạnh buốt. Băng và lửa xen lẫn thiêu cháy cả người anh.

Anh thật sự muốn đâm chết những người đã hại chết Hướng Thu Vân, báo thù cho cô, nhưng nếu như vậy thì quá lợi cho bọn họ! ***

Người phụ nữ anh yêu thương nâng niu lại chết thê thảm đau khổ như vậy, bọn họ c*̃ng phải chịu đau khổ như thế! Không, anh phải dùng gấp trăm ngàn lần đau khổ trả lại cho bọn họ!

Hạ Vũ Hào ôm đầu gối, ánh mắt vô hồn nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ.

Trước kia lúc Hướng Thu Vân vào tù, có phải cô c*̃ng thích nhìn bầu trời bên ngoài như vậy hay không? — Có lẽ là không.

Cô không có nhiều thời gian, những phạm nhân kia sẽ tra tấn cô. . .

Mà tất cả đều do anh gây ra! Hạ Vũ Hào nắm chặt tay lại, dùng sức đấm vào ngực mình, chỉ cảm thấy máu đông lại, dần dần không di chuyển, vô cùng khó chịu. Anh nói yêu cô, nhưng cô nhận lấy đau khổ bởi vì anh!

Có phải. . . Anh không nên cố giữ cô ở bên cạnh khi chưa xử lý tốt mọi chuyện hay không?

Lạch cạch.

Lúc này cửa phòng mở ra.

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Đánh giá5 saocho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!Tay anh nhuộm máu tươi, làm việc ngày đêm, cuối cùng c*̃ng leo đến vị trí cao nhất.Nhưng bây giờ Hướng Thu Vân và đứa bé c*̃ng không còn, anh còn cần những thứ này làm gì? !Ầm!Hạ Vũ Hào nắm chặt tay đấm vào tường. Máu trên bàn tay anh chảy xuống, nhưng anh lại không cảm nhận được đau đớn.Hai năm trước lúc anh đưa cô vào tù thì đã thề sau này nhất định sẽ không cho bất cứ ai có cơ hội uy h**p anh, nhưng. . .Hạ Vũ Hào đau khổ ôm mặt, trong cổ họng phát ra tiếng gào thét đau đớn.Anh đã sắp xếp mọi chuyện xong, chỉ cần đợi thêm một hai tháng thì có thể bắt được người đứng sau kia. Đến lúc đó không có ai có thể uy h**p bọn họ.Không ngờ nửa đường lại xảy ra sự cố!Nếu như anh không đồng ý với kế hoạch của Hướng Thu Vân mà đuổi mấy vệ sĩ kia đi, mọi chuyện sẽ không biến thành như bây giờ! Hạ Vũ Hào ôm mặt, trán chống lên tường, có chút lạnh nhưng lại không lạnh bằng trái tim anh. . . Anh hại cô, nếu không phải bởi vì anh thì đời này cô vốn sống tự do tự tại!“Hướng Thu Vân, Hướng Thu Vân, Hướng Thu Vân. . .” Lồng ngực khó chịu đến không thể thở nổi, anh dùng sức đụng vào tường, chỉ có đau đớn trên thể xác mới có thể làm cho anh thoải mái hơn.Những người kia nhắm vào anh, tại sao lại muốn Hướng Thu Vân chết?Quản giáo nghe thấy tiếng động thì mở cửa đi đến, anh ta thấy vậy lại có chút không biết làm sao. Người đàn ông chật vật nản lòng tàn nhẫn chính là Hạ Vũ Hào oai phong sao?“Cút ra ngoài!” Hạ Vũ Hào ngẩng đầu, nước mắt và máu lẫn vào nhau trên mặt anh, đáy mắt đầy tàn nhẫn.Quản giáo rùng mình, cảm giác có thú hoang cắn đứt cổ họng mình. Anh ta lấy lại tinh thần, không dám nói gì, ra khỏi phòng đơn rồi khóa cửa lại.Hạ Vũ Hào ngồi xuống dựa vào tường, máu trong người anh đang sôi trào, rất nóng, nhưng vách tường lại lạnh buốt. Băng và lửa xen lẫn thiêu cháy cả người anh.Anh thật sự muốn đâm chết những người đã hại chết Hướng Thu Vân, báo thù cho cô, nhưng nếu như vậy thì quá lợi cho bọn họ! ***Người phụ nữ anh yêu thương nâng niu lại chết thê thảm đau khổ như vậy, bọn họ c*̃ng phải chịu đau khổ như thế! Không, anh phải dùng gấp trăm ngàn lần đau khổ trả lại cho bọn họ!Hạ Vũ Hào ôm đầu gối, ánh mắt vô hồn nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ.Trước kia lúc Hướng Thu Vân vào tù, có phải cô c*̃ng thích nhìn bầu trời bên ngoài như vậy hay không? — Có lẽ là không.Cô không có nhiều thời gian, những phạm nhân kia sẽ tra tấn cô. . .Mà tất cả đều do anh gây ra! Hạ Vũ Hào nắm chặt tay lại, dùng sức đấm vào ngực mình, chỉ cảm thấy máu đông lại, dần dần không di chuyển, vô cùng khó chịu. Anh nói yêu cô, nhưng cô nhận lấy đau khổ bởi vì anh!Có phải. . . Anh không nên cố giữ cô ở bên cạnh khi chưa xử lý tốt mọi chuyện hay không?Lạch cạch.Lúc này cửa phòng mở ra.

Chương 829