“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…

Chương 843

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Nội dung từ chương 831 có chút sai sót, nên bọn mình đã điều chỉnh lại. Cảm ơn bạn đọc đã nhắn cho chúng mình.Xin lỗi bạn đọc về sự bất tiện này. Mong rằng các bạn sẽ tiếp tục đọc truyện tại nhayho.com để ủng hộ nhóm dịch nhé!—“Sẽ như thế nào, còn quan trọng với con sao?” Hạ Vũ Hào chua xót, c*̃ng có sự mỉa mai: “Nếu nhà họ Hạ xảy ra chuyện thì mẹ về nhà họ Triệu là được.”Còn anh thì chỉ cần không chết, anh sẽ nghĩ cách báo thù cho Hướng Thu Vân!“Con hành động quá cảm tính.” Triệu Phương Loan nói: “Số phận của con gắn liền với nhà họ Hạ, con nghĩ nếu nhà họ Hạ sụp đổ, với năng lực của một mình con thì có thể báo thù cho Thu Vân sao?” Hạ Vũ Hào nhìn bà, đáy mắt đầy u ám: “Vậy con phải làm thế nào? Tiếp tục ẩn mình hoặc là hợp tác với người khác tìm người đứng sau, nghĩ cách báo thù cho Hướng Thu Vân sao?”“Chẳng lẽ. . . Không nên như vậy à?” Triệu Phương Loan chưa bao giờ thấy anh như thế, dừng một chút mới lên tiếng.Hạ Vũ Hào cười to hai tiếng, nhưng đáy mắt lóe sáng, cảm giác đau khổ vì mất đi người yêu gần như muốn xé anh thành hai mảnh.“Đó là suy nghĩ lý trí, nhưng con. . .” Anh chỉ xuống trái tim của mình: “Chỗ này không chịu nổi. Mẹ, con không nhịn nổi nữa, c*̃ng không có động lực nhẫn nhịnnữa.”“Hiện tại con chỉ muốn nhìn thấy những kẻ hại chết Hướng Thu Vân phải chịu phanh thây xé xác, lột da rút xương, muốn bọn họ phải nếm thử đau khổ mà Hướng Thu Vân đã nhận lấy! Để bọn họ sống không yên, chết không xong, vô cùng hối hận đã hại chết HướngThu Vân!”Anh chỉ nghe thấy tên của bọn họ, nhìn thấy những người kia thì hận không thể g**t ch*t bọn họ, làm gì có tâm trạng vòng vo với bọn họ chứ?Triệu Phương Loan biết Hướng Thu Vân chết gây ra đả kích với anh, nhưng không ngờ đả kích mạnh như thế.Anh hiếm khi lộ ra cảm xúc thích một thứ gì hoặc là chán ghét thứ gì, cho dù năm anh chín tuổi biết ba mình vượt quá giới hạn c*̃ng chỉ yên tĩnh một buổi trưa, c*̃ng không có biểu hiện quá kích động. Đối với người mẹ này, anh c*̃ng chỉ ủng hộ hơn những người khác, mà không thân thiết như những người khác với mẹ mình.Cho nên bà luôn yêu thích Hướng Thu Vân miệng ngọt dính người, nhờ có Hướng Thu Vân mà bà mới có thể cảm nhận được cảm giác của người làm mẹ.Thì ra tình cảm của Vũ Hào với Thu Vân lại sâu đậm như thế sao? “Cứ làm theo lời tôi. Mặt khác ngoại trừ vết thương trí mạng, cần phải đi bệnh viện cấp cứu thì không cho phép Giang Hân Yên ra ngoài, c*̃ng không cho phép ai đến thăm cô ta. Nếu như có phạm nhân nào thân thiết với cô ta thì lập tức tách hai người ra. Nghe rõ chưa?”Lúc Triệu Phương Loan sững sờ,Hạ Vũ Hào đã dặn dò với người kia.Sau khi người kia đồng ý thì anh mới cúp điện thoại.Triệu Phương Loan lấy lại tinh thần, ánh mắt phức tạp nói: “Nhà họ Giang, nhà họ Lâm, còn có bà nội con và người đứng sau bà ta sẽ không dễ dàng bỏ qua sơ hở này, con chắc chắn muốn gánh chịu hậu quả này đúng không? Không hối hận?”Dù hiện tại anh có nhiều hào quang, nếu nhà họ Hạ sụp đổ thì anh không là gì cả.

Nội dung từ chương 831 có chút sai sót, nên bọn mình đã điều chỉnh lại. Cảm ơn bạn đọc đã nhắn cho chúng mình.

Xin lỗi bạn đọc về sự bất tiện này. Mong rằng các bạn sẽ tiếp tục đọc truyện tại nhayho.com để ủng hộ nhóm dịch nhé!

“Sẽ như thế nào, còn quan trọng với con sao?” Hạ Vũ Hào chua xót, c*̃ng có sự mỉa mai: “Nếu nhà họ Hạ xảy ra chuyện thì mẹ về nhà họ Triệu là được.”

Còn anh thì chỉ cần không chết, anh sẽ nghĩ cách báo thù cho Hướng Thu Vân!

“Con hành động quá cảm tính.” Triệu Phương Loan nói: “Số phận của con gắn liền với nhà họ Hạ, con nghĩ nếu nhà họ Hạ sụp đổ, với năng lực của một mình con thì có thể báo thù cho Thu Vân sao?” Hạ Vũ Hào nhìn bà, đáy mắt đầy u ám: “Vậy con phải làm thế nào? Tiếp tục ẩn mình hoặc là hợp tác với người khác tìm người đứng sau, nghĩ cách báo thù cho Hướng Thu Vân sao?”

“Chẳng lẽ. . . Không nên như vậy à?” Triệu Phương Loan chưa bao giờ thấy anh như thế, dừng một chút mới lên tiếng.

Hạ Vũ Hào cười to hai tiếng, nhưng đáy mắt lóe sáng, cảm giác đau khổ vì mất đi người yêu gần như muốn xé anh thành hai mảnh.

“Đó là suy nghĩ lý trí, nhưng con. . .” Anh chỉ xuống trái tim của mình: “Chỗ này không chịu nổi. Mẹ, con không nhịn nổi nữa, c*̃ng không có động lực nhẫn nhịn

nữa.”

“Hiện tại con chỉ muốn nhìn thấy những kẻ hại chết Hướng Thu Vân phải chịu phanh thây xé xác, lột da rút xương, muốn bọn họ phải nếm thử đau khổ mà Hướng Thu Vân đã nhận lấy! Để bọn họ sống không yên, chết không xong, vô cùng hối hận đã hại chết Hướng

Thu Vân!”

Anh chỉ nghe thấy tên của bọn họ, nhìn thấy những người kia thì hận không thể g**t ch*t bọn họ, làm gì có tâm trạng vòng vo với bọn họ chứ?

Triệu Phương Loan biết Hướng Thu Vân chết gây ra đả kích với anh, nhưng không ngờ đả kích mạnh như thế.

Anh hiếm khi lộ ra cảm xúc thích một thứ gì hoặc là chán ghét thứ gì, cho dù năm anh chín tuổi biết ba mình vượt quá giới hạn c*̃ng chỉ yên tĩnh một buổi trưa, c*̃ng không có biểu hiện quá kích động. Đối với người mẹ này, anh c*̃ng chỉ ủng hộ hơn những người khác, mà không thân thiết như những người khác với mẹ mình.

Cho nên bà luôn yêu thích Hướng Thu Vân miệng ngọt dính người, nhờ có Hướng Thu Vân mà bà mới có thể cảm nhận được cảm giác của người làm mẹ.

Thì ra tình cảm của Vũ Hào với Thu Vân lại sâu đậm như thế sao? “Cứ làm theo lời tôi. Mặt khác ngoại trừ vết thương trí mạng, cần phải đi bệnh viện cấp cứu thì không cho phép Giang Hân Yên ra ngoài, c*̃ng không cho phép ai đến thăm cô ta. Nếu như có phạm nhân nào thân thiết với cô ta thì lập tức tách hai người ra. Nghe rõ chưa?”

Lúc Triệu Phương Loan sững sờ,

Hạ Vũ Hào đã dặn dò với người kia.

Sau khi người kia đồng ý thì anh mới cúp điện thoại.

Triệu Phương Loan lấy lại tinh thần, ánh mắt phức tạp nói: “Nhà họ Giang, nhà họ Lâm, còn có bà nội con và người đứng sau bà ta sẽ không dễ dàng bỏ qua sơ hở này, con chắc chắn muốn gánh chịu hậu quả này đúng không? Không hối hận?”

Dù hiện tại anh có nhiều hào quang, nếu nhà họ Hạ sụp đổ thì anh không là gì cả.

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Nội dung từ chương 831 có chút sai sót, nên bọn mình đã điều chỉnh lại. Cảm ơn bạn đọc đã nhắn cho chúng mình.Xin lỗi bạn đọc về sự bất tiện này. Mong rằng các bạn sẽ tiếp tục đọc truyện tại nhayho.com để ủng hộ nhóm dịch nhé!—“Sẽ như thế nào, còn quan trọng với con sao?” Hạ Vũ Hào chua xót, c*̃ng có sự mỉa mai: “Nếu nhà họ Hạ xảy ra chuyện thì mẹ về nhà họ Triệu là được.”Còn anh thì chỉ cần không chết, anh sẽ nghĩ cách báo thù cho Hướng Thu Vân!“Con hành động quá cảm tính.” Triệu Phương Loan nói: “Số phận của con gắn liền với nhà họ Hạ, con nghĩ nếu nhà họ Hạ sụp đổ, với năng lực của một mình con thì có thể báo thù cho Thu Vân sao?” Hạ Vũ Hào nhìn bà, đáy mắt đầy u ám: “Vậy con phải làm thế nào? Tiếp tục ẩn mình hoặc là hợp tác với người khác tìm người đứng sau, nghĩ cách báo thù cho Hướng Thu Vân sao?”“Chẳng lẽ. . . Không nên như vậy à?” Triệu Phương Loan chưa bao giờ thấy anh như thế, dừng một chút mới lên tiếng.Hạ Vũ Hào cười to hai tiếng, nhưng đáy mắt lóe sáng, cảm giác đau khổ vì mất đi người yêu gần như muốn xé anh thành hai mảnh.“Đó là suy nghĩ lý trí, nhưng con. . .” Anh chỉ xuống trái tim của mình: “Chỗ này không chịu nổi. Mẹ, con không nhịn nổi nữa, c*̃ng không có động lực nhẫn nhịnnữa.”“Hiện tại con chỉ muốn nhìn thấy những kẻ hại chết Hướng Thu Vân phải chịu phanh thây xé xác, lột da rút xương, muốn bọn họ phải nếm thử đau khổ mà Hướng Thu Vân đã nhận lấy! Để bọn họ sống không yên, chết không xong, vô cùng hối hận đã hại chết HướngThu Vân!”Anh chỉ nghe thấy tên của bọn họ, nhìn thấy những người kia thì hận không thể g**t ch*t bọn họ, làm gì có tâm trạng vòng vo với bọn họ chứ?Triệu Phương Loan biết Hướng Thu Vân chết gây ra đả kích với anh, nhưng không ngờ đả kích mạnh như thế.Anh hiếm khi lộ ra cảm xúc thích một thứ gì hoặc là chán ghét thứ gì, cho dù năm anh chín tuổi biết ba mình vượt quá giới hạn c*̃ng chỉ yên tĩnh một buổi trưa, c*̃ng không có biểu hiện quá kích động. Đối với người mẹ này, anh c*̃ng chỉ ủng hộ hơn những người khác, mà không thân thiết như những người khác với mẹ mình.Cho nên bà luôn yêu thích Hướng Thu Vân miệng ngọt dính người, nhờ có Hướng Thu Vân mà bà mới có thể cảm nhận được cảm giác của người làm mẹ.Thì ra tình cảm của Vũ Hào với Thu Vân lại sâu đậm như thế sao? “Cứ làm theo lời tôi. Mặt khác ngoại trừ vết thương trí mạng, cần phải đi bệnh viện cấp cứu thì không cho phép Giang Hân Yên ra ngoài, c*̃ng không cho phép ai đến thăm cô ta. Nếu như có phạm nhân nào thân thiết với cô ta thì lập tức tách hai người ra. Nghe rõ chưa?”Lúc Triệu Phương Loan sững sờ,Hạ Vũ Hào đã dặn dò với người kia.Sau khi người kia đồng ý thì anh mới cúp điện thoại.Triệu Phương Loan lấy lại tinh thần, ánh mắt phức tạp nói: “Nhà họ Giang, nhà họ Lâm, còn có bà nội con và người đứng sau bà ta sẽ không dễ dàng bỏ qua sơ hở này, con chắc chắn muốn gánh chịu hậu quả này đúng không? Không hối hận?”Dù hiện tại anh có nhiều hào quang, nếu nhà họ Hạ sụp đổ thì anh không là gì cả.

Chương 843