“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…
Chương 880
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.*Chương có nội dung hình ảnhĐọc truyện hay:Đánh giá5 saocho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!***Tang lễ kết thúc.Hạ Vũ Hào vốn định về Trúc Hiền Trang, nhưng anh còn chưa lên xe thì Triệu Phương Loan gọi lại: “Vũ Hào, con từ từ đã, mẹ có chuyện muốn nói với con.”Hạ Vũ Hào hướng miệng bên trong ực một hớp rượu, mới cầm bình rượu đi tới.Gặp anh ta cái này chật vật nghèo túng dáng vẻ, Triệu Phương Loan vốn muốn nói anh ta vài câu, nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống, chỉ là dặn dò: “Con uống rượu, tôi cũng mặc kệ con. Nhưng con cũng không thể uống quá nhiều, đừng để ngộc độc rượu phải nhập viện như lần trước, mẹ không muốn nghe tin đó lần thứ hai biết không?”Hạ Vũ Hào không trả lời mà chỉ hỏi: “Chuyện gì?”Có lẽ anh uống rượu quá nhiều, nghỉ ngơi c*̃ng không đủ nên giọng anh khàn khàn. Mà anh vừa mở miệng thì trong miệng đầy mùi rượu.Triệu Phương Loan thở dài một hơi, cũng không nói thêm chuyện anh uống rượu nữa mà nói: “Mẹ muốn ly hôn với ba con.”“Ừm.” Hạ Vũ Hào không có phản ứng quá lớn, bọn họ nên ly hôn từ sớm rồi.Người trong giới nhà giàu như bọn họ có không ít tình nhân ở bên ngoài, nhưng tuyệt đối sẽ không để những phụ nữ hoặc là đàn ông lộn xộn kia dính vào chuyện tốt, thậm chí dính vào chuyện phân chia tài sản.Mà hành động của ba anh thật sự quá mức hoang đường.Triệu Phương Loan thấy anh cũng không phản đối thì thở phào nói: “Nhưng ba anh không đồng ý, con quay về với mẹ một chuyến nói hôm nay ông ta ly hôn với mẹ. Mẹ không cần tài sản và cổ phần đó, cho ông ta hết.”“Mẹ lãng phí nhiều năm thanh xuân ở trên người ông ta, còn chịu nhiều đau khổ như thế, vì sao không cần gì cả?” Hạ Vũ Hào lạnh lùng nói.Triệu Phương Loan dừng một chút, mới bất đắc dĩ cười nói: “Mẹ không muốn gì cả, khó khăn lắm mới ly hôn được. Nếu mẹ muốn chia đều tài sản thì sao ông ta có thể đồng ý chứ?”Hiện tại bà chỉ muốn thoát khỏi người đã chung sống với mình hơn nửa đời người.“Ai nói muốn chia đều tài sản?” Hạ Vũ Hào lạnh tiếng nói.Triệu Phương Loan sửng sốt một chút thì nghe anh nói: “Mẹ bảy ông ta ba.”“Vũ Hào — ““Bây giờ mẹ quay về đi, ông ta sẽ đồng ý.”Hạ Vũ Hào không dừng lại, anh ngửa đầu uống một ngụm rượu, lảo đảo bước chân lên xe.–Mẹ Giang sinh non, sau đó không quay về nhà họ Giang, bà ta nghĩ chồng sẽ tìm mình, không ngờ ông ta vẫn đến công ty, vẫn ngủ bình thường, giống như người không có việc gì, hoàn toàn không định xin lỗi với bà ta.Bà ta tức giận đi tìm ba Hạ, mấy ngày nay đều đi với ông ta.Tại đây có hình ảnh
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
*Chương có nội dung hình ảnh
Đọc truyện hay:
Đánh giá
5 sao
cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!
***
Tang lễ kết thúc.
Hạ Vũ Hào vốn định về Trúc Hiền Trang, nhưng anh còn chưa lên xe thì Triệu Phương Loan gọi lại: “Vũ Hào, con từ từ đã, mẹ có chuyện muốn nói với con.”
Hạ Vũ Hào hướng miệng bên trong ực một hớp rượu, mới cầm bình rượu đi tới.
Gặp anh ta cái này chật vật nghèo túng dáng vẻ, Triệu Phương Loan vốn muốn nói anh ta vài câu, nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống, chỉ là dặn dò: “Con uống rượu, tôi cũng mặc kệ con. Nhưng con cũng không thể uống quá nhiều, đừng để ngộc độc rượu phải nhập viện như lần trước, mẹ không muốn nghe tin đó lần thứ hai biết không?”
Hạ Vũ Hào không trả lời mà chỉ hỏi: “Chuyện gì?”
Có lẽ anh uống rượu quá nhiều, nghỉ ngơi c*̃ng không đủ nên giọng anh khàn khàn. Mà anh vừa mở miệng thì trong miệng đầy mùi rượu.
Triệu Phương Loan thở dài một hơi, cũng không nói thêm chuyện anh uống rượu nữa mà nói: “Mẹ muốn ly hôn với ba con.”
“Ừm.” Hạ Vũ Hào không có phản ứng quá lớn, bọn họ nên ly hôn từ sớm rồi.
Người trong giới nhà giàu như bọn họ có không ít tình nhân ở bên ngoài, nhưng tuyệt đối sẽ không để những phụ nữ hoặc là đàn ông lộn xộn kia dính vào chuyện tốt, thậm chí dính vào chuyện phân chia tài sản.
Mà hành động của ba anh thật sự quá mức hoang đường.
Triệu Phương Loan thấy anh cũng không phản đối thì thở phào nói: “Nhưng ba anh không đồng ý, con quay về với mẹ một chuyến nói hôm nay ông ta ly hôn với mẹ. Mẹ không cần tài sản và cổ phần đó, cho ông ta hết.”
“Mẹ lãng phí nhiều năm thanh xuân ở trên người ông ta, còn chịu nhiều đau khổ như thế, vì sao không cần gì cả?” Hạ Vũ Hào lạnh lùng nói.
Triệu Phương Loan dừng một chút, mới bất đắc dĩ cười nói: “Mẹ không muốn gì cả, khó khăn lắm mới ly hôn được. Nếu mẹ muốn chia đều tài sản thì sao ông ta có thể đồng ý chứ?”
Hiện tại bà chỉ muốn thoát khỏi người đã chung sống với mình hơn nửa đời người.
“Ai nói muốn chia đều tài sản?” Hạ Vũ Hào lạnh tiếng nói.
Triệu Phương Loan sửng sốt một chút thì nghe anh nói: “Mẹ bảy ông ta ba.”
“Vũ Hào — “
“Bây giờ mẹ quay về đi, ông ta sẽ đồng ý.”
Hạ Vũ Hào không dừng lại, anh ngửa đầu uống một ngụm rượu, lảo đảo bước chân lên xe.
–
Mẹ Giang sinh non, sau đó không quay về nhà họ Giang, bà ta nghĩ chồng sẽ tìm mình, không ngờ ông ta vẫn đến công ty, vẫn ngủ bình thường, giống như người không có việc gì, hoàn toàn không định xin lỗi với bà ta.
Bà ta tức giận đi tìm ba Hạ, mấy ngày nay đều đi với ông ta.
Tại đây có hình ảnh
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.*Chương có nội dung hình ảnhĐọc truyện hay:Đánh giá5 saocho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!***Tang lễ kết thúc.Hạ Vũ Hào vốn định về Trúc Hiền Trang, nhưng anh còn chưa lên xe thì Triệu Phương Loan gọi lại: “Vũ Hào, con từ từ đã, mẹ có chuyện muốn nói với con.”Hạ Vũ Hào hướng miệng bên trong ực một hớp rượu, mới cầm bình rượu đi tới.Gặp anh ta cái này chật vật nghèo túng dáng vẻ, Triệu Phương Loan vốn muốn nói anh ta vài câu, nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống, chỉ là dặn dò: “Con uống rượu, tôi cũng mặc kệ con. Nhưng con cũng không thể uống quá nhiều, đừng để ngộc độc rượu phải nhập viện như lần trước, mẹ không muốn nghe tin đó lần thứ hai biết không?”Hạ Vũ Hào không trả lời mà chỉ hỏi: “Chuyện gì?”Có lẽ anh uống rượu quá nhiều, nghỉ ngơi c*̃ng không đủ nên giọng anh khàn khàn. Mà anh vừa mở miệng thì trong miệng đầy mùi rượu.Triệu Phương Loan thở dài một hơi, cũng không nói thêm chuyện anh uống rượu nữa mà nói: “Mẹ muốn ly hôn với ba con.”“Ừm.” Hạ Vũ Hào không có phản ứng quá lớn, bọn họ nên ly hôn từ sớm rồi.Người trong giới nhà giàu như bọn họ có không ít tình nhân ở bên ngoài, nhưng tuyệt đối sẽ không để những phụ nữ hoặc là đàn ông lộn xộn kia dính vào chuyện tốt, thậm chí dính vào chuyện phân chia tài sản.Mà hành động của ba anh thật sự quá mức hoang đường.Triệu Phương Loan thấy anh cũng không phản đối thì thở phào nói: “Nhưng ba anh không đồng ý, con quay về với mẹ một chuyến nói hôm nay ông ta ly hôn với mẹ. Mẹ không cần tài sản và cổ phần đó, cho ông ta hết.”“Mẹ lãng phí nhiều năm thanh xuân ở trên người ông ta, còn chịu nhiều đau khổ như thế, vì sao không cần gì cả?” Hạ Vũ Hào lạnh lùng nói.Triệu Phương Loan dừng một chút, mới bất đắc dĩ cười nói: “Mẹ không muốn gì cả, khó khăn lắm mới ly hôn được. Nếu mẹ muốn chia đều tài sản thì sao ông ta có thể đồng ý chứ?”Hiện tại bà chỉ muốn thoát khỏi người đã chung sống với mình hơn nửa đời người.“Ai nói muốn chia đều tài sản?” Hạ Vũ Hào lạnh tiếng nói.Triệu Phương Loan sửng sốt một chút thì nghe anh nói: “Mẹ bảy ông ta ba.”“Vũ Hào — ““Bây giờ mẹ quay về đi, ông ta sẽ đồng ý.”Hạ Vũ Hào không dừng lại, anh ngửa đầu uống một ngụm rượu, lảo đảo bước chân lên xe.–Mẹ Giang sinh non, sau đó không quay về nhà họ Giang, bà ta nghĩ chồng sẽ tìm mình, không ngờ ông ta vẫn đến công ty, vẫn ngủ bình thường, giống như người không có việc gì, hoàn toàn không định xin lỗi với bà ta.Bà ta tức giận đi tìm ba Hạ, mấy ngày nay đều đi với ông ta.Tại đây có hình ảnh