“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…

Chương 890

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Phòng bệnh.Tinh thần và thể lực của Hướng Thu Vân cạn kiệt, cô truyền dịch không bao lâu thì nặng nề ngủ thiếp đi. Đến nửa đêm cô mơ màng nghe thấy tiếng mở cửa và bước chân.Có lẽ là bác sĩ hoặc là y tá kiểm tra ban đêm.Hướng Thu Vân quá mệt mỏi và buồn ngủ, lúc cô nghe thấy tiếng động thì trong lòng hiện ra suy nghĩ này, không muốn mở mắt.Nhưng từ tiếng bước chân có thể thấy được có ít nhất bốn người đi vào, bình thường hiếm khi nhiều người cùng kiểm tra ban đêm như thế. Mà sau khi những người này đi vào cũng không nhìn mấy lần rồi rời đi như bình thường, mà tiếng xột xoạt đến gần giường bệnh.— Có chút không đúng!Hướng Thu Vân nghĩ vậy thì cơn buồn ngủ cũng biến mất, trái tim đập thình thịch giống như muốn nhảy ra ngoài.“Có cần đưa cô ta đi không?”Hướng Thu Vân nghe thấy một giọng đàn ông nói khẽ.Trong lòng cô lộp bộp một chút, đi ra ngoài? Đi đâu?Không phải trong bệnh viện có bảo vệ và người kiểm tra ban đêm sao? Sao những người này có thể trà trộn vào được?Mà bây giờ cô không phải là Hướng Thu Vân, chỉ là một bệnh nhân bị thương nặng mà thôi, những người này đưa cô ra ngoài làm gì? Bọn họ là ai?Hướng Thu Vân vô thức thở nhẹ, cô muốn mở mắt xem tình hình thế nào, nhưng sợ bị bọn họ phát hiện, trong lòng bối rối.Với tình huống bây giờ của cô, đừng nói bọn họ có bốn người, cho dù một đứa bé mười tuổi, cô c*̃ng không có năng lực đấu lại!Làm sao bây giờ?“Không thể đưa ra ngoài, sẽ bị người ta chú ý tới, không tiện.” Trong bóng tối một người đàn ông khác vang lên.Từ giọng nói có thể thấy được hai người đàn ông đứng tuổi, cũng không biết ngoài hai người này là nam hay nữ, rốt cuộc tình hình thế nào.Nếu cô ngồi chờ chết, chỉ sợ không tốt lắm.Hướng Thu Vân nhớ nút bấm cấp cứu ở đâu, cô không mở mắt, tay khó khăn di chuyển bấm nút cấp cứu trong tình hình không bị phát hiện.Cho dù bị phát hiện c*̃ng không sao, đến lúc đó sẽ có bác sĩ và y tá chạy tới, có lẽ những người này c*̃ng sẽ không rảnh làm gì cô.Hướng Thu Vân hạ quyết tâm, cố di chuyển tay phải, nhưng không ngờ tay cô vừa đưa ra khỏi chăn thì bị người ta phát hiện —“Hướng Thu Vân, cô thu tay lại đi!”Giọng già nua và uy nghiêm vang lên, Hướng Thu Vân run lên một cái rồi mở mắt ra.Trong phòng rất đen, cô vừa mở mắt nên không thấy rõ tình huống. Nhưng cô không có nghe nhầm, vừa rồi là giọng của ông cụ Hạ!Không. . . Không phải ông ta đã chết, tang lễ cũng tổ chức rồi sao?

Phòng bệnh.

Tinh thần và thể lực của Hướng Thu Vân cạn kiệt, cô truyền dịch không bao lâu thì nặng nề ngủ thiếp đi. Đến nửa đêm cô mơ màng nghe thấy tiếng mở cửa và bước chân.

Có lẽ là bác sĩ hoặc là y tá kiểm tra ban đêm.

Hướng Thu Vân quá mệt mỏi và buồn ngủ, lúc cô nghe thấy tiếng động thì trong lòng hiện ra suy nghĩ này, không muốn mở mắt.

Nhưng từ tiếng bước chân có thể thấy được có ít nhất bốn người đi vào, bình thường hiếm khi nhiều người cùng kiểm tra ban đêm như thế. Mà sau khi những người này đi vào cũng không nhìn mấy lần rồi rời đi như bình thường, mà tiếng xột xoạt đến gần giường bệnh.

— Có chút không đúng!

Hướng Thu Vân nghĩ vậy thì cơn buồn ngủ cũng biến mất, trái tim đập thình thịch giống như muốn nhảy ra ngoài.

“Có cần đưa cô ta đi không?”

Hướng Thu Vân nghe thấy một giọng đàn ông nói khẽ.

Trong lòng cô lộp bộp một chút, đi ra ngoài? Đi đâu?

Không phải trong bệnh viện có bảo vệ và người kiểm tra ban đêm sao? Sao những người này có thể trà trộn vào được?

Mà bây giờ cô không phải là Hướng Thu Vân, chỉ là một bệnh nhân bị thương nặng mà thôi, những người này đưa cô ra ngoài làm gì? Bọn họ là ai?

Hướng Thu Vân vô thức thở nhẹ, cô muốn mở mắt xem tình hình thế nào, nhưng sợ bị bọn họ phát hiện, trong lòng bối rối.

Với tình huống bây giờ của cô, đừng nói bọn họ có bốn người, cho dù một đứa bé mười tuổi, cô c*̃ng không có năng lực đấu lại!

Làm sao bây giờ?

“Không thể đưa ra ngoài, sẽ bị người ta chú ý tới, không tiện.” Trong bóng tối một người đàn ông khác vang lên.

Từ giọng nói có thể thấy được hai người đàn ông đứng tuổi, cũng không biết ngoài hai người này là nam hay nữ, rốt cuộc tình hình thế nào.

Nếu cô ngồi chờ chết, chỉ sợ không tốt lắm.

Hướng Thu Vân nhớ nút bấm cấp cứu ở đâu, cô không mở mắt, tay khó khăn di chuyển bấm nút cấp cứu trong tình hình không bị phát hiện.

Cho dù bị phát hiện c*̃ng không sao, đến lúc đó sẽ có bác sĩ và y tá chạy tới, có lẽ những người này c*̃ng sẽ không rảnh làm gì cô.

Hướng Thu Vân hạ quyết tâm, cố di chuyển tay phải, nhưng không ngờ tay cô vừa đưa ra khỏi chăn thì bị người ta phát hiện —

“Hướng Thu Vân, cô thu tay lại đi!”

Giọng già nua và uy nghiêm vang lên, Hướng Thu Vân run lên một cái rồi mở mắt ra.

Trong phòng rất đen, cô vừa mở mắt nên không thấy rõ tình huống. Nhưng cô không có nghe nhầm, vừa rồi là giọng của ông cụ Hạ!

Không. . . Không phải ông ta đã chết, tang lễ cũng tổ chức rồi sao?

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Phòng bệnh.Tinh thần và thể lực của Hướng Thu Vân cạn kiệt, cô truyền dịch không bao lâu thì nặng nề ngủ thiếp đi. Đến nửa đêm cô mơ màng nghe thấy tiếng mở cửa và bước chân.Có lẽ là bác sĩ hoặc là y tá kiểm tra ban đêm.Hướng Thu Vân quá mệt mỏi và buồn ngủ, lúc cô nghe thấy tiếng động thì trong lòng hiện ra suy nghĩ này, không muốn mở mắt.Nhưng từ tiếng bước chân có thể thấy được có ít nhất bốn người đi vào, bình thường hiếm khi nhiều người cùng kiểm tra ban đêm như thế. Mà sau khi những người này đi vào cũng không nhìn mấy lần rồi rời đi như bình thường, mà tiếng xột xoạt đến gần giường bệnh.— Có chút không đúng!Hướng Thu Vân nghĩ vậy thì cơn buồn ngủ cũng biến mất, trái tim đập thình thịch giống như muốn nhảy ra ngoài.“Có cần đưa cô ta đi không?”Hướng Thu Vân nghe thấy một giọng đàn ông nói khẽ.Trong lòng cô lộp bộp một chút, đi ra ngoài? Đi đâu?Không phải trong bệnh viện có bảo vệ và người kiểm tra ban đêm sao? Sao những người này có thể trà trộn vào được?Mà bây giờ cô không phải là Hướng Thu Vân, chỉ là một bệnh nhân bị thương nặng mà thôi, những người này đưa cô ra ngoài làm gì? Bọn họ là ai?Hướng Thu Vân vô thức thở nhẹ, cô muốn mở mắt xem tình hình thế nào, nhưng sợ bị bọn họ phát hiện, trong lòng bối rối.Với tình huống bây giờ của cô, đừng nói bọn họ có bốn người, cho dù một đứa bé mười tuổi, cô c*̃ng không có năng lực đấu lại!Làm sao bây giờ?“Không thể đưa ra ngoài, sẽ bị người ta chú ý tới, không tiện.” Trong bóng tối một người đàn ông khác vang lên.Từ giọng nói có thể thấy được hai người đàn ông đứng tuổi, cũng không biết ngoài hai người này là nam hay nữ, rốt cuộc tình hình thế nào.Nếu cô ngồi chờ chết, chỉ sợ không tốt lắm.Hướng Thu Vân nhớ nút bấm cấp cứu ở đâu, cô không mở mắt, tay khó khăn di chuyển bấm nút cấp cứu trong tình hình không bị phát hiện.Cho dù bị phát hiện c*̃ng không sao, đến lúc đó sẽ có bác sĩ và y tá chạy tới, có lẽ những người này c*̃ng sẽ không rảnh làm gì cô.Hướng Thu Vân hạ quyết tâm, cố di chuyển tay phải, nhưng không ngờ tay cô vừa đưa ra khỏi chăn thì bị người ta phát hiện —“Hướng Thu Vân, cô thu tay lại đi!”Giọng già nua và uy nghiêm vang lên, Hướng Thu Vân run lên một cái rồi mở mắt ra.Trong phòng rất đen, cô vừa mở mắt nên không thấy rõ tình huống. Nhưng cô không có nghe nhầm, vừa rồi là giọng của ông cụ Hạ!Không. . . Không phải ông ta đã chết, tang lễ cũng tổ chức rồi sao?

Chương 890