“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…
Chương 896
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Trúc Hiền Trang.Đồng hồ chỉ hai giờ sáng, Hạ Vũ Hào còn ngồi trong phòng khách uống rượu. Đáy mắt anh đầy tơ máu, râu ria xồm xoàm trên khuôn mặt tuấn tú đỏ hồng vì say rượu, mà trên mặt đất đầy chai rượu ngổn ngang.Giữa đống chai rượu có một lá thư.Trên giấy ô mễ chỉ có mấy chữ– Hạ Vũ Hào, cố gắng sống tốt– Hướng Thu Vân dùng máu viết, anh nhận ra chữ của cô.Khi anh thấy mấy chữ này thì gần như phát điên chạy đến nhà họ Hướng hỏi Lâm Quỳnh Chi lấy lá thư này từ đâu.“Một người được Thu Vân giúp đỡ trước kia.”“Cô ấy ở đâu?”“Tôi không biết.”Đó là cuộc đối thoại của hai người.Hạ Vũ Hào cho người điều tra tìm được hộ lý kia. Hộ lý nói cô là Quan Tương, một người được Hướng Thu Vân giúp đỡ trước kia, còn lá thư và mặt ngọc được nhặt ở hiện trường.Đây là những gì Hướng Thu Vân để lại.Cố gắng sống tốt?Không có cô thì anh phải sống tốt bằng cách nào?Hai mắt Hạ Vũ Hào đỏ bừng, bỗng nhiên đặt chai rượu xuống, anh nhặt lá thư lên muốn xé đi. Nhưng cuối cùng vẫn không làm được, hai tay anh nắm chặt lá thư đặt lên ngực, nằm trên mặt đất lạnh lẽo.Trong lòng rất đầy, nhưng lại trống rỗng.Mấy ngày qua anh không chợp mắt cũng không ăn gì, đầu anh vô cùng đau đớn, rất buồn ngủ, nhưng đầu óc vô cùng tỉnh táo, không ngủ được.Hạ Vũ Hào ngồi dậy cầm điện thoại lên bấm mấy dãy số, chỉ nói một câu.“Điều tra người đứng sau Diêu Thục Phân là ai, tài sản trên danh nghĩa đều cho mấy người.”Anh điên rồi sao?Có lẽ anh điên rồi.–Triệu Phương Loan và ba Hạ ly hôn, tài sản chia ba bảy. Bọn họ ly hôn được hai ngày thì mẹ Giang và ba Giang cũng ly hôn, sau đó kết hôn với ba Hạ.Ba Hạ cũng không để ý tình hình của nhà họ Hạ thế nào, phấn khởi mang theo mẹ Giang không quá vui vẻ đi hưởng tuần trăng mật.Ông ta hoàn toàn không định cắt đứt quan hệ với những tình nhân và con riêng bên ngoài kia.Trong hai ngày qua bốn người đã giải quyết xong mối quan hệ phức tạp hơn nửa đời người.Nhưng Hạ Vũ Hào đặt cuộc tất cả tài sản tích góp của mình để tất cả người quen hỗ trợ điều tra nhân vật bí ẩn kia, nhưng không hề có tiến triển.Sau khi tang lễ Hướng Thu Vân kết thúc thì trôi qua nửa tháng, không có manh mối nào!Ngược lại tập đoàn Giang Thị nhận được hạng mục của chính phủ thì tình hình càng tốt lên.
Trúc Hiền Trang.
Đồng hồ chỉ hai giờ sáng, Hạ Vũ Hào còn ngồi trong phòng khách uống rượu. Đáy mắt anh đầy tơ máu, râu ria xồm xoàm trên khuôn mặt tuấn tú đỏ hồng vì say rượu, mà trên mặt đất đầy chai rượu ngổn ngang.
Giữa đống chai rượu có một lá thư.
Trên giấy ô mễ chỉ có mấy chữ– Hạ Vũ Hào, cố gắng sống tốt– Hướng Thu Vân dùng máu viết, anh nhận ra chữ của cô.
Khi anh thấy mấy chữ này thì gần như phát điên chạy đến nhà họ Hướng hỏi Lâm Quỳnh Chi lấy lá thư này từ đâu.
“Một người được Thu Vân giúp đỡ trước kia.”
“Cô ấy ở đâu?”
“Tôi không biết.”
Đó là cuộc đối thoại của hai người.
Hạ Vũ Hào cho người điều tra tìm được hộ lý kia. Hộ lý nói cô là Quan Tương, một người được Hướng Thu Vân giúp đỡ trước kia, còn lá thư và mặt ngọc được nhặt ở hiện trường.
Đây là những gì Hướng Thu Vân để lại.
Cố gắng sống tốt?
Không có cô thì anh phải sống tốt bằng cách nào?
Hai mắt Hạ Vũ Hào đỏ bừng, bỗng nhiên đặt chai rượu xuống, anh nhặt lá thư lên muốn xé đi. Nhưng cuối cùng vẫn không làm được, hai tay anh nắm chặt lá thư đặt lên ngực, nằm trên mặt đất lạnh lẽo.
Trong lòng rất đầy, nhưng lại trống rỗng.
Mấy ngày qua anh không chợp mắt cũng không ăn gì, đầu anh vô cùng đau đớn, rất buồn ngủ, nhưng đầu óc vô cùng tỉnh táo, không ngủ được.
Hạ Vũ Hào ngồi dậy cầm điện thoại lên bấm mấy dãy số, chỉ nói một câu.
“Điều tra người đứng sau Diêu Thục Phân là ai, tài sản trên danh nghĩa đều cho mấy người.”
Anh điên rồi sao?
Có lẽ anh điên rồi.
–
Triệu Phương Loan và ba Hạ ly hôn, tài sản chia ba bảy. Bọn họ ly hôn được hai ngày thì mẹ Giang và ba Giang cũng ly hôn, sau đó kết hôn với ba Hạ.
Ba Hạ cũng không để ý tình hình của nhà họ Hạ thế nào, phấn khởi mang theo mẹ Giang không quá vui vẻ đi hưởng tuần trăng mật.
Ông ta hoàn toàn không định cắt đứt quan hệ với những tình nhân và con riêng bên ngoài kia.
Trong hai ngày qua bốn người đã giải quyết xong mối quan hệ phức tạp hơn nửa đời người.
Nhưng Hạ Vũ Hào đặt cuộc tất cả tài sản tích góp của mình để tất cả người quen hỗ trợ điều tra nhân vật bí ẩn kia, nhưng không hề có tiến triển.
Sau khi tang lễ Hướng Thu Vân kết thúc thì trôi qua nửa tháng, không có manh mối nào!
Ngược lại tập đoàn Giang Thị nhận được hạng mục của chính phủ thì tình hình càng tốt lên.
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Trúc Hiền Trang.Đồng hồ chỉ hai giờ sáng, Hạ Vũ Hào còn ngồi trong phòng khách uống rượu. Đáy mắt anh đầy tơ máu, râu ria xồm xoàm trên khuôn mặt tuấn tú đỏ hồng vì say rượu, mà trên mặt đất đầy chai rượu ngổn ngang.Giữa đống chai rượu có một lá thư.Trên giấy ô mễ chỉ có mấy chữ– Hạ Vũ Hào, cố gắng sống tốt– Hướng Thu Vân dùng máu viết, anh nhận ra chữ của cô.Khi anh thấy mấy chữ này thì gần như phát điên chạy đến nhà họ Hướng hỏi Lâm Quỳnh Chi lấy lá thư này từ đâu.“Một người được Thu Vân giúp đỡ trước kia.”“Cô ấy ở đâu?”“Tôi không biết.”Đó là cuộc đối thoại của hai người.Hạ Vũ Hào cho người điều tra tìm được hộ lý kia. Hộ lý nói cô là Quan Tương, một người được Hướng Thu Vân giúp đỡ trước kia, còn lá thư và mặt ngọc được nhặt ở hiện trường.Đây là những gì Hướng Thu Vân để lại.Cố gắng sống tốt?Không có cô thì anh phải sống tốt bằng cách nào?Hai mắt Hạ Vũ Hào đỏ bừng, bỗng nhiên đặt chai rượu xuống, anh nhặt lá thư lên muốn xé đi. Nhưng cuối cùng vẫn không làm được, hai tay anh nắm chặt lá thư đặt lên ngực, nằm trên mặt đất lạnh lẽo.Trong lòng rất đầy, nhưng lại trống rỗng.Mấy ngày qua anh không chợp mắt cũng không ăn gì, đầu anh vô cùng đau đớn, rất buồn ngủ, nhưng đầu óc vô cùng tỉnh táo, không ngủ được.Hạ Vũ Hào ngồi dậy cầm điện thoại lên bấm mấy dãy số, chỉ nói một câu.“Điều tra người đứng sau Diêu Thục Phân là ai, tài sản trên danh nghĩa đều cho mấy người.”Anh điên rồi sao?Có lẽ anh điên rồi.–Triệu Phương Loan và ba Hạ ly hôn, tài sản chia ba bảy. Bọn họ ly hôn được hai ngày thì mẹ Giang và ba Giang cũng ly hôn, sau đó kết hôn với ba Hạ.Ba Hạ cũng không để ý tình hình của nhà họ Hạ thế nào, phấn khởi mang theo mẹ Giang không quá vui vẻ đi hưởng tuần trăng mật.Ông ta hoàn toàn không định cắt đứt quan hệ với những tình nhân và con riêng bên ngoài kia.Trong hai ngày qua bốn người đã giải quyết xong mối quan hệ phức tạp hơn nửa đời người.Nhưng Hạ Vũ Hào đặt cuộc tất cả tài sản tích góp của mình để tất cả người quen hỗ trợ điều tra nhân vật bí ẩn kia, nhưng không hề có tiến triển.Sau khi tang lễ Hướng Thu Vân kết thúc thì trôi qua nửa tháng, không có manh mối nào!Ngược lại tập đoàn Giang Thị nhận được hạng mục của chính phủ thì tình hình càng tốt lên.