“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…

Chương 912

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… “Cô. . . Khụ khụ. . .” Ông cụ Hạ lau vết máu: “Đồ hỗn láo!”Sắc mặt ông ta dữ tợn đưa tay muốn đánh Hướng Thu Vân.Nhưng ông ta chưa đánh Hướng Thu Vân thì đột nhiên —Két két!Lốp xe ma sát với mặt đất phát ra tiếng chói tai.Hướng Thu Vân và ông cụ Hạ nghiêng về phía trước theo quán tính. Cô phản ứng nhanh dùng tay chống lên ghế phía trước nên không bị đụng vào.Mà ông cụ Hạ không may mắn như vậy, bọn họ không ngồi chung với vệ sĩ, ông ta đập vào ghế phía trước, trên trán sưng lên.Ông ta cố ngồi thẳng người, đang muốn hỏi tài xế chuyện gì xảy ra, xe đột nhiên ầm một tiếng, bên trái có hai chiếc xe đụng vào xe bọn họ.Hướng Thu Vân cũng không ngờ có xe đụng vào, cả người cô lảo đảo dựa vào cửa xe.Cùng lúc đó, cửa xe bên kia mở ra, mấy người trang bị đầy đủ nhảy xuống, vội vàng nhìn lướt qua rồi dắt Hướng Thu Vân đi ra ngoài.Vết thương trên cánh tay Hướng Thu Vân vỡ ra, cô đau muốn chết, cố gắng muốn thoát khỏi những người kia, nhưng không thể thoát được.“Đừng quan tâm tôi, mau cản bọn họ lại!” Ông cụ Hạ thấy Hướng Thu Vân bị mấy người kia kéo xuống xe thì quát với vệ sĩ.Vệ sĩ lên tiếng, c*̃ng mặc kệ ông ta, nhanh chóng cướp Hướng Thu Vân lại.Hướng Thu Vân bị mấy người không rõ mặt kéo xuống xe, lảo đảo đi về phía xe Volkswagen phía trước.Những người này đụng vào xe xong thì đi tới dắt cô đi, rõ ràng là người của nhân vật lớn kia.Không cần nghĩ cũng biết những biển số xe này là giả, không thể điều tra được thông tin của chủ xe.Mà bọn họ dùng xe phổ thông bình thường, trên đường có rất nhiều xe này, nếu đi vào dòng xe cộ thì muốn ngăn cản những người này cũng khó.Nhưng cô và ông cụ Hạ còn chưa gặp Hạ Vũ Hào, sao những người này lại biết, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?Nhưng cho dù thế nào, cô tuyệt đối không thể bị những người này đưa đi!“Đi vào!” Hướng Thu Vân dùng sức giãy giụa, có người đè đầu cô lại nhét vào xe Volkswagen.Vết thương Hướng Thu Vân vỡ ra, cô đang bị thương, không có nhiều sức, rất nhanh không nhịn được bị nhét vào xe.Lúc cô sắp bị nhét vào xe thì ông cụ Hạ mang theo đám vệ sĩ đi tới, kéo đùi phải của cô còn ở bên ngoài.Cả người Hướng Thu Vân đầy vết thương lại bị bọn họ kéo tới kéo lui, cả người như bị xé thành từng mảnh, đau đớn khó nhịn.Mồ hôi của cô chảy vào vết thương, từng cơn đau đớn ập tới.

“Cô. . . Khụ khụ. . .” Ông cụ Hạ lau vết máu: “Đồ hỗn láo!”

Sắc mặt ông ta dữ tợn đưa tay muốn đánh Hướng Thu Vân.

Nhưng ông ta chưa đánh Hướng Thu Vân thì đột nhiên —

Két két!

Lốp xe ma sát với mặt đất phát ra tiếng chói tai.

Hướng Thu Vân và ông cụ Hạ nghiêng về phía trước theo quán tính. Cô phản ứng nhanh dùng tay chống lên ghế phía trước nên không bị đụng vào.

Mà ông cụ Hạ không may mắn như vậy, bọn họ không ngồi chung với vệ sĩ, ông ta đập vào ghế phía trước, trên trán sưng lên.

Ông ta cố ngồi thẳng người, đang muốn hỏi tài xế chuyện gì xảy ra, xe đột nhiên ầm một tiếng, bên trái có hai chiếc xe đụng vào xe bọn họ.

Hướng Thu Vân cũng không ngờ có xe đụng vào, cả người cô lảo đảo dựa vào cửa xe.

Cùng lúc đó, cửa xe bên kia mở ra, mấy người trang bị đầy đủ nhảy xuống, vội vàng nhìn lướt qua rồi dắt Hướng Thu Vân đi ra ngoài.

Vết thương trên cánh tay Hướng Thu Vân vỡ ra, cô đau muốn chết, cố gắng muốn thoát khỏi những người kia, nhưng không thể thoát được.

“Đừng quan tâm tôi, mau cản bọn họ lại!” Ông cụ Hạ thấy Hướng Thu Vân bị mấy người kia kéo xuống xe thì quát với vệ sĩ.

Vệ sĩ lên tiếng, c*̃ng mặc kệ ông ta, nhanh chóng cướp Hướng Thu Vân lại.

Hướng Thu Vân bị mấy người không rõ mặt kéo xuống xe, lảo đảo đi về phía xe Volkswagen phía trước.

Những người này đụng vào xe xong thì đi tới dắt cô đi, rõ ràng là người của nhân vật lớn kia.

Không cần nghĩ cũng biết những biển số xe này là giả, không thể điều tra được thông tin của chủ xe.

Mà bọn họ dùng xe phổ thông bình thường, trên đường có rất nhiều xe này, nếu đi vào dòng xe cộ thì muốn ngăn cản những người này cũng khó.

Nhưng cô và ông cụ Hạ còn chưa gặp Hạ Vũ Hào, sao những người này lại biết, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

Nhưng cho dù thế nào, cô tuyệt đối không thể bị những người này đưa đi!

“Đi vào!” Hướng Thu Vân dùng sức giãy giụa, có người đè đầu cô lại nhét vào xe Volkswagen.

Vết thương Hướng Thu Vân vỡ ra, cô đang bị thương, không có nhiều sức, rất nhanh không nhịn được bị nhét vào xe.

Lúc cô sắp bị nhét vào xe thì ông cụ Hạ mang theo đám vệ sĩ đi tới, kéo đùi phải của cô còn ở bên ngoài.

Cả người Hướng Thu Vân đầy vết thương lại bị bọn họ kéo tới kéo lui, cả người như bị xé thành từng mảnh, đau đớn khó nhịn.

Mồ hôi của cô chảy vào vết thương, từng cơn đau đớn ập tới.

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… “Cô. . . Khụ khụ. . .” Ông cụ Hạ lau vết máu: “Đồ hỗn láo!”Sắc mặt ông ta dữ tợn đưa tay muốn đánh Hướng Thu Vân.Nhưng ông ta chưa đánh Hướng Thu Vân thì đột nhiên —Két két!Lốp xe ma sát với mặt đất phát ra tiếng chói tai.Hướng Thu Vân và ông cụ Hạ nghiêng về phía trước theo quán tính. Cô phản ứng nhanh dùng tay chống lên ghế phía trước nên không bị đụng vào.Mà ông cụ Hạ không may mắn như vậy, bọn họ không ngồi chung với vệ sĩ, ông ta đập vào ghế phía trước, trên trán sưng lên.Ông ta cố ngồi thẳng người, đang muốn hỏi tài xế chuyện gì xảy ra, xe đột nhiên ầm một tiếng, bên trái có hai chiếc xe đụng vào xe bọn họ.Hướng Thu Vân cũng không ngờ có xe đụng vào, cả người cô lảo đảo dựa vào cửa xe.Cùng lúc đó, cửa xe bên kia mở ra, mấy người trang bị đầy đủ nhảy xuống, vội vàng nhìn lướt qua rồi dắt Hướng Thu Vân đi ra ngoài.Vết thương trên cánh tay Hướng Thu Vân vỡ ra, cô đau muốn chết, cố gắng muốn thoát khỏi những người kia, nhưng không thể thoát được.“Đừng quan tâm tôi, mau cản bọn họ lại!” Ông cụ Hạ thấy Hướng Thu Vân bị mấy người kia kéo xuống xe thì quát với vệ sĩ.Vệ sĩ lên tiếng, c*̃ng mặc kệ ông ta, nhanh chóng cướp Hướng Thu Vân lại.Hướng Thu Vân bị mấy người không rõ mặt kéo xuống xe, lảo đảo đi về phía xe Volkswagen phía trước.Những người này đụng vào xe xong thì đi tới dắt cô đi, rõ ràng là người của nhân vật lớn kia.Không cần nghĩ cũng biết những biển số xe này là giả, không thể điều tra được thông tin của chủ xe.Mà bọn họ dùng xe phổ thông bình thường, trên đường có rất nhiều xe này, nếu đi vào dòng xe cộ thì muốn ngăn cản những người này cũng khó.Nhưng cô và ông cụ Hạ còn chưa gặp Hạ Vũ Hào, sao những người này lại biết, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?Nhưng cho dù thế nào, cô tuyệt đối không thể bị những người này đưa đi!“Đi vào!” Hướng Thu Vân dùng sức giãy giụa, có người đè đầu cô lại nhét vào xe Volkswagen.Vết thương Hướng Thu Vân vỡ ra, cô đang bị thương, không có nhiều sức, rất nhanh không nhịn được bị nhét vào xe.Lúc cô sắp bị nhét vào xe thì ông cụ Hạ mang theo đám vệ sĩ đi tới, kéo đùi phải của cô còn ở bên ngoài.Cả người Hướng Thu Vân đầy vết thương lại bị bọn họ kéo tới kéo lui, cả người như bị xé thành từng mảnh, đau đớn khó nhịn.Mồ hôi của cô chảy vào vết thương, từng cơn đau đớn ập tới.

Chương 912