“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…

Chương 938

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… “Xảy ra chuyện gì vậy?”“Anh chàng kia đẹp trai quá, chắc không phải đang quay phim chứ?”“Cậu ngốc à đồ đần nha, chỗ nào giống quay phim hả?”“Alo, 0 à? Đây là đường Lăng Dương, có người đi xe máy rất ẩu, đường đều đã tắc nghẽn không thể đi được!”Lúc đang hỗn loạn, đột nhiên.Đoàng!Tiếng bóp cò súng đột nhiên vang lên.Đám đông chợt yên lặng, có người hỏi, “Vừa rồi là tiếng gì thế. . .”Đoàng đoàng đoàng!Tiếng súng liên tiếp vang lên, lần này tất cả mọi người đã nghe thấy rõ ràng, tiếng thét chói tai, mọi người che đầu, vẻ mặt sợ hãi trốn vào trong xe.“Cứu với! Cứu với!”“Mình ơi!!!!!”“Nổ súng, có người nổ súng, rất nhiều người đang nổ súng!”Tất cả hỗn loạn.Hạ Vũ Hào chật vật kéo Hướng Thu Vân đi qua đám người, lúc quay đầu nhìn lại, vừa vặn nhìn thấy người của bộ trưởng Trâu, chĩa súng vào họ.“Cẩn thận!” Nháy mắt mặt Hạ Vũ Hào cắt không còn giọt máu, không kịp suy nghĩ, theo bản năng, cơ thể vô thức ôm Hướng Thu Vân bảo vệ trong ngực, nhắm nghiền mắt.Đoàng!Cùng lúc khi tiếng súng vang lên, một giọng nam lạ lẫm trong ngực Hạ Vũ Hào chợt cất lời.“Ấy, Hạ tổng cẩn thận! Đứng im, đau quá đi mất.”Hạ Vũ Hào không bị bắn trúng, nhưng nhất thời không quan sát, bị một đôi chân đạt lên người, đập đầu xuống đất, phát ra một tiếng rất kêu.Anh nhịn xuống cảm giác đau đớn, ngẩng đầu lên, liền thấy Hướng Thu Vân lôi từ ngực ra hai chiếc bánh bao, ném xuống đất.“Mẹ nó. . .” Mặt Hạ Vũ Hào hơi cứng lại, lần đầu trong thốt ra lời chửi tục này, chẳng trách thấy Hướng Thu Vân không đúng lắm.Người giả dạng Hướng Thu Vân cũng không thèm nhìn anh, một tay cầm súng, một tay cầm điện thoại, rống to vào với đầu dây bên kia, “Thượng tá Hạ, cứu mạng đi! Đường Lăng Dương, tới cứu viên! Nếu còn chậm nữa, tôi và cháu trai của anh sẽ đi đời nhà ma đấy!”Vừa dứt lời, hai kẻ tay sai của bộ trưởng Trâu đã chạy tới.Hai cây súng chĩa về phía Hạ Vũ Hào và ‘Hướng Thu Vân’.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Anh chàng kia đẹp trai quá, chắc không phải đang quay phim chứ?”

“Cậu ngốc à đồ đần nha, chỗ nào giống quay phim hả?”

“Alo, 0 à? Đây là đường Lăng Dương, có người đi xe máy rất ẩu, đường đều đã tắc nghẽn không thể đi được!”

Lúc đang hỗn loạn, đột nhiên.

Đoàng!

Tiếng bóp cò súng đột nhiên vang lên.

Đám đông chợt yên lặng, có người hỏi, “Vừa rồi là tiếng gì thế. . .”

Đoàng đoàng đoàng!

Tiếng súng liên tiếp vang lên, lần này tất cả mọi người đã nghe thấy rõ ràng, tiếng thét chói tai, mọi người che đầu, vẻ mặt sợ hãi trốn vào trong xe.

“Cứu với! Cứu với!”

“Mình ơi!!!!!”

“Nổ súng, có người nổ súng, rất nhiều người đang nổ súng!”

Tất cả hỗn loạn.

Hạ Vũ Hào chật vật kéo Hướng Thu Vân đi qua đám người, lúc quay đầu nhìn lại, vừa vặn nhìn thấy người của bộ trưởng Trâu, chĩa súng vào họ.

“Cẩn thận!” Nháy mắt mặt Hạ Vũ Hào cắt không còn giọt máu, không kịp suy nghĩ, theo bản năng, cơ thể vô thức ôm Hướng Thu Vân bảo vệ trong ngực, nhắm nghiền mắt.

Đoàng!

Cùng lúc khi tiếng súng vang lên, một giọng nam lạ lẫm trong ngực Hạ Vũ Hào chợt cất lời.

“Ấy, Hạ tổng cẩn thận! Đứng im, đau quá đi mất.”

Hạ Vũ Hào không bị bắn trúng, nhưng nhất thời không quan sát, bị một đôi chân đạt lên người, đập đầu xuống đất, phát ra một tiếng rất kêu.

Anh nhịn xuống cảm giác đau đớn, ngẩng đầu lên, liền thấy Hướng Thu Vân lôi từ ngực ra hai chiếc bánh bao, ném xuống đất.

“Mẹ nó. . .” Mặt Hạ Vũ Hào hơi cứng lại, lần đầu trong thốt ra lời chửi tục này, chẳng trách thấy Hướng Thu Vân không đúng lắm.

Người giả dạng Hướng Thu Vân cũng không thèm nhìn anh, một tay cầm súng, một tay cầm điện thoại, rống to vào với đầu dây bên kia, “Thượng tá Hạ, cứu mạng đi! Đường Lăng Dương, tới cứu viên! Nếu còn chậm nữa, tôi và cháu trai của anh sẽ đi đời nhà ma đấy!”

Vừa dứt lời, hai kẻ tay sai của bộ trưởng Trâu đã chạy tới.

Hai cây súng chĩa về phía Hạ Vũ Hào và ‘Hướng Thu Vân’.

Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… “Xảy ra chuyện gì vậy?”“Anh chàng kia đẹp trai quá, chắc không phải đang quay phim chứ?”“Cậu ngốc à đồ đần nha, chỗ nào giống quay phim hả?”“Alo, 0 à? Đây là đường Lăng Dương, có người đi xe máy rất ẩu, đường đều đã tắc nghẽn không thể đi được!”Lúc đang hỗn loạn, đột nhiên.Đoàng!Tiếng bóp cò súng đột nhiên vang lên.Đám đông chợt yên lặng, có người hỏi, “Vừa rồi là tiếng gì thế. . .”Đoàng đoàng đoàng!Tiếng súng liên tiếp vang lên, lần này tất cả mọi người đã nghe thấy rõ ràng, tiếng thét chói tai, mọi người che đầu, vẻ mặt sợ hãi trốn vào trong xe.“Cứu với! Cứu với!”“Mình ơi!!!!!”“Nổ súng, có người nổ súng, rất nhiều người đang nổ súng!”Tất cả hỗn loạn.Hạ Vũ Hào chật vật kéo Hướng Thu Vân đi qua đám người, lúc quay đầu nhìn lại, vừa vặn nhìn thấy người của bộ trưởng Trâu, chĩa súng vào họ.“Cẩn thận!” Nháy mắt mặt Hạ Vũ Hào cắt không còn giọt máu, không kịp suy nghĩ, theo bản năng, cơ thể vô thức ôm Hướng Thu Vân bảo vệ trong ngực, nhắm nghiền mắt.Đoàng!Cùng lúc khi tiếng súng vang lên, một giọng nam lạ lẫm trong ngực Hạ Vũ Hào chợt cất lời.“Ấy, Hạ tổng cẩn thận! Đứng im, đau quá đi mất.”Hạ Vũ Hào không bị bắn trúng, nhưng nhất thời không quan sát, bị một đôi chân đạt lên người, đập đầu xuống đất, phát ra một tiếng rất kêu.Anh nhịn xuống cảm giác đau đớn, ngẩng đầu lên, liền thấy Hướng Thu Vân lôi từ ngực ra hai chiếc bánh bao, ném xuống đất.“Mẹ nó. . .” Mặt Hạ Vũ Hào hơi cứng lại, lần đầu trong thốt ra lời chửi tục này, chẳng trách thấy Hướng Thu Vân không đúng lắm.Người giả dạng Hướng Thu Vân cũng không thèm nhìn anh, một tay cầm súng, một tay cầm điện thoại, rống to vào với đầu dây bên kia, “Thượng tá Hạ, cứu mạng đi! Đường Lăng Dương, tới cứu viên! Nếu còn chậm nữa, tôi và cháu trai của anh sẽ đi đời nhà ma đấy!”Vừa dứt lời, hai kẻ tay sai của bộ trưởng Trâu đã chạy tới.Hai cây súng chĩa về phía Hạ Vũ Hào và ‘Hướng Thu Vân’.

Chương 938