Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 96: “đồ Nữ Nhân Lòng Dạ Độc Ác!”

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Điều này khiến cho Mặc Diệp vô cùng căm phẫn, lại có chút không biết làm sao.Nếu như Vân Quán Ninh không thừa nhận, hắn chỉ có thể thích làm phụ thân.Thân phận của Viên Bảo, sợ là chỉ có một mình Vân Quán Ninh mới biết rõ sự thật!“À ờ...!Phi Phi, ngươi cũng ăn no uống đủ rồi.Sắc trời lúc này cũng không còn sớm nữa, cửa cung chắc cũng sắp đóng rồi nhỉ?”Nàng đón Viên Bảo lại, khéo léo hạ lệnh đuổi khách.“Tẩu tử, ngươi vậy mà đuổi ta đi?”Mặc Phi Phi bĩu môi, chỉ cảm thấy Viên Bảo bị ôm đi mất, trong lòng ngực trống không, nhất thời mất hứng nói: “Chẳng lẽ ngươi không thể niềm nở giữ ta ở lại vương phủ một đêm sao?”“Chuyện này.”Vân Quán Ninh còn chưa trả lời, Mặc Phi Phi lại đột nhiên cười lên: “Có điều là tối nay bổn công chúa sẽ trở về trước.”“Đợi ngày khác lại xuất cung thăm các ngươi vậy!”Tốc độ trở mặt như vậy, Vân Quán Ninh cũng phải tự thẹn khôngbằng.“Tiểu thịt viên, ngày khác ta lại đến tìm con chơi! Mang theo lễ vật cho con, được không?”Mặc Phi Phi lại gần, giơ đầu ngón tay lên, chọt chọt cái má bụ bẫm của Viên Bảo.Thật sự là càng nhìn càng thấy tiểu thịt viên này đáng yêu!“Được ạ!”Viên Bảo cũng giơ tay ra, chọt chọt má Mặc Phi Phi, ra vẻ “có qua có lại”: “Ngày khác ta cũng sẽ chuẩn bị lễ vật cho tỷ!”Thấy vậy, Vân Quán Ninh và Mặc Diệp đều bật cười.Mặc Phi Phi sửng ra một chút, rồi cũng cười theo.“Được.”Nàng ta sảng khoái gật đầu, không cần Mặc Diệp và Vân Quán Ninh đưa tiễn, hai tay đặt sau lưng, vui vẻ rời đi.Cho đến khi bóng dáng nàng ta đã biến mất trong màn đêm, hàng lông mày nhíu chặt của Vân Quán Ninh mới giãn ra.Ban đầu nàng dự định không để cho Đức Phi nhìn thấy Viên Bảo, không để cho bà ta biết được thân phận của Viện Bảo.Nhưng mà tối nay, nàng đã thay đổi chủ ý rồi!Dù sao thì đến bây giờ, bà mẹ chồng của nàng cũng nhìn nàng không vừa mắt...!Nếu đã như vậy, nàng phải làm cho bà ta khó chịu đến ngứa gan!Vân Quán Ninh quyết định xong.Vừa sáng sớm Minh Nhi sẽ đưa Viên Bảo đến Cố gia ở vài ngày.Cho dù là Đức Phi chạy đến vương phủ, cũng không thể nhìn thấy được cháu trai ngoan của bà ta!Mẫu phi ơi mẫu phi, người đừng trách con dâu ta đây lòng dạ độc ác, ai bảo người luôn làm khó dễ ta chứ?Vân Quán Ninh đắc ý nở nụ cười.Nào biết vừa quay người, những câu chất vấn mới đã lũ lượt kéo đến.Nhóc con xấu xa này!Như Yên gian nan nhịn cười, ôm Viên Bảo đi.Lúc này Vân Quán Ninh mới quay người qua, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Mặc Diệp.Hắn tưởng là nàng muốn nhìn thẳng vào câu hỏi của hắn, trả lời rõ ràng.Ai biết được rằng dưới ánh mắt chất vấn của hắn, Vân Quán Ninh lại tiện tay sờ sờ...!móc ra một bình rượu đế: “Ngươi uống bình rượu này, ta sẽ nói cho người biết rốt cuộc Viện Bảo là nhi tử của ai?Khóe môi nàng chậm rãi cong lên, đưa rượu đế cho Mặc Diệp: “Uống!”

Điều này khiến cho Mặc Diệp vô cùng căm phẫn, lại có chút không biết làm sao.

Nếu như Vân Quán Ninh không thừa nhận, hắn chỉ có thể thích làm phụ thân.

Thân phận của Viên Bảo, sợ là chỉ có một mình Vân Quán Ninh mới biết rõ sự thật!

“À ờ...!Phi Phi, ngươi cũng ăn no uống đủ rồi.

Sắc trời lúc này cũng không còn sớm nữa, cửa cung chắc cũng sắp đóng rồi nhỉ?”

Nàng đón Viên Bảo lại, khéo léo hạ lệnh đuổi khách.

“Tẩu tử, ngươi vậy mà đuổi ta đi?”

Mặc Phi Phi bĩu môi, chỉ cảm thấy Viên Bảo bị ôm đi mất, trong lòng ngực trống không, nhất thời mất hứng nói: “Chẳng lẽ ngươi không thể niềm nở giữ ta ở lại vương phủ một đêm sao?”

“Chuyện này.”

Vân Quán Ninh còn chưa trả lời, Mặc Phi Phi lại đột nhiên cười lên: “Có điều là tối nay bổn công chúa sẽ trở về trước.”

“Đợi ngày khác lại xuất cung thăm các ngươi vậy!”

Tốc độ trở mặt như vậy, Vân Quán Ninh cũng phải tự thẹn không

bằng.

“Tiểu thịt viên, ngày khác ta lại đến tìm con chơi! Mang theo lễ vật cho con, được không?”

Mặc Phi Phi lại gần, giơ đầu ngón tay lên, chọt chọt cái má bụ bẫm của Viên Bảo.

Thật sự là càng nhìn càng thấy tiểu thịt viên này đáng yêu!

“Được ạ!”

Viên Bảo cũng giơ tay ra, chọt chọt má Mặc Phi Phi, ra vẻ “có qua có lại”: “Ngày khác ta cũng sẽ chuẩn bị lễ vật cho tỷ!”

Thấy vậy, Vân Quán Ninh và Mặc Diệp đều bật cười.

Mặc Phi Phi sửng ra một chút, rồi cũng cười theo.

“Được.”

Nàng ta sảng khoái gật đầu, không cần Mặc Diệp và Vân Quán Ninh đưa tiễn, hai tay đặt sau lưng, vui vẻ rời đi.

Cho đến khi bóng dáng nàng ta đã biến mất trong màn đêm, hàng lông mày nhíu chặt của Vân Quán Ninh mới giãn ra.

Ban đầu nàng dự định không để cho Đức Phi nhìn thấy Viên Bảo, không để cho bà ta biết được thân phận của Viện Bảo.

Nhưng mà tối nay, nàng đã thay đổi chủ ý rồi!

Dù sao thì đến bây giờ, bà mẹ chồng của nàng cũng nhìn nàng không vừa mắt...!

Nếu đã như vậy, nàng phải làm cho bà ta khó chịu đến ngứa gan!

Vân Quán Ninh quyết định xong.

Vừa sáng sớm Minh Nhi sẽ đưa Viên Bảo đến Cố gia ở vài ngày.

Cho dù là Đức Phi chạy đến vương phủ, cũng không thể nhìn thấy được cháu trai ngoan của bà ta!

Mẫu phi ơi mẫu phi, người đừng trách con dâu ta đây lòng dạ độc ác, ai bảo người luôn làm khó dễ ta chứ?

Vân Quán Ninh đắc ý nở nụ cười.

Nào biết vừa quay người, những câu chất vấn mới đã lũ lượt kéo đến.

Nhóc con xấu xa này!

Như Yên gian nan nhịn cười, ôm Viên Bảo đi.

Lúc này Vân Quán Ninh mới quay người qua, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Mặc Diệp.

Hắn tưởng là nàng muốn nhìn thẳng vào câu hỏi của hắn, trả lời rõ ràng.

Ai biết được rằng dưới ánh mắt chất vấn của hắn, Vân Quán Ninh lại tiện tay sờ sờ...!móc ra một bình rượu đế: “Ngươi uống bình rượu này, ta sẽ nói cho người biết rốt cuộc Viện Bảo là nhi tử của ai?

Khóe môi nàng chậm rãi cong lên, đưa rượu đế cho Mặc Diệp: “Uống!”

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Điều này khiến cho Mặc Diệp vô cùng căm phẫn, lại có chút không biết làm sao.Nếu như Vân Quán Ninh không thừa nhận, hắn chỉ có thể thích làm phụ thân.Thân phận của Viên Bảo, sợ là chỉ có một mình Vân Quán Ninh mới biết rõ sự thật!“À ờ...!Phi Phi, ngươi cũng ăn no uống đủ rồi.Sắc trời lúc này cũng không còn sớm nữa, cửa cung chắc cũng sắp đóng rồi nhỉ?”Nàng đón Viên Bảo lại, khéo léo hạ lệnh đuổi khách.“Tẩu tử, ngươi vậy mà đuổi ta đi?”Mặc Phi Phi bĩu môi, chỉ cảm thấy Viên Bảo bị ôm đi mất, trong lòng ngực trống không, nhất thời mất hứng nói: “Chẳng lẽ ngươi không thể niềm nở giữ ta ở lại vương phủ một đêm sao?”“Chuyện này.”Vân Quán Ninh còn chưa trả lời, Mặc Phi Phi lại đột nhiên cười lên: “Có điều là tối nay bổn công chúa sẽ trở về trước.”“Đợi ngày khác lại xuất cung thăm các ngươi vậy!”Tốc độ trở mặt như vậy, Vân Quán Ninh cũng phải tự thẹn khôngbằng.“Tiểu thịt viên, ngày khác ta lại đến tìm con chơi! Mang theo lễ vật cho con, được không?”Mặc Phi Phi lại gần, giơ đầu ngón tay lên, chọt chọt cái má bụ bẫm của Viên Bảo.Thật sự là càng nhìn càng thấy tiểu thịt viên này đáng yêu!“Được ạ!”Viên Bảo cũng giơ tay ra, chọt chọt má Mặc Phi Phi, ra vẻ “có qua có lại”: “Ngày khác ta cũng sẽ chuẩn bị lễ vật cho tỷ!”Thấy vậy, Vân Quán Ninh và Mặc Diệp đều bật cười.Mặc Phi Phi sửng ra một chút, rồi cũng cười theo.“Được.”Nàng ta sảng khoái gật đầu, không cần Mặc Diệp và Vân Quán Ninh đưa tiễn, hai tay đặt sau lưng, vui vẻ rời đi.Cho đến khi bóng dáng nàng ta đã biến mất trong màn đêm, hàng lông mày nhíu chặt của Vân Quán Ninh mới giãn ra.Ban đầu nàng dự định không để cho Đức Phi nhìn thấy Viên Bảo, không để cho bà ta biết được thân phận của Viện Bảo.Nhưng mà tối nay, nàng đã thay đổi chủ ý rồi!Dù sao thì đến bây giờ, bà mẹ chồng của nàng cũng nhìn nàng không vừa mắt...!Nếu đã như vậy, nàng phải làm cho bà ta khó chịu đến ngứa gan!Vân Quán Ninh quyết định xong.Vừa sáng sớm Minh Nhi sẽ đưa Viên Bảo đến Cố gia ở vài ngày.Cho dù là Đức Phi chạy đến vương phủ, cũng không thể nhìn thấy được cháu trai ngoan của bà ta!Mẫu phi ơi mẫu phi, người đừng trách con dâu ta đây lòng dạ độc ác, ai bảo người luôn làm khó dễ ta chứ?Vân Quán Ninh đắc ý nở nụ cười.Nào biết vừa quay người, những câu chất vấn mới đã lũ lượt kéo đến.Nhóc con xấu xa này!Như Yên gian nan nhịn cười, ôm Viên Bảo đi.Lúc này Vân Quán Ninh mới quay người qua, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Mặc Diệp.Hắn tưởng là nàng muốn nhìn thẳng vào câu hỏi của hắn, trả lời rõ ràng.Ai biết được rằng dưới ánh mắt chất vấn của hắn, Vân Quán Ninh lại tiện tay sờ sờ...!móc ra một bình rượu đế: “Ngươi uống bình rượu này, ta sẽ nói cho người biết rốt cuộc Viện Bảo là nhi tử của ai?Khóe môi nàng chậm rãi cong lên, đưa rượu đế cho Mặc Diệp: “Uống!”

Chương 96: “đồ Nữ Nhân Lòng Dạ Độc Ác!”